Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2015

DƯƠNG NỘI PHÚ


Dương nội, 
Nơi có người đi, về chưa biết. 
Mồ mả cha ông tiên tổ tan hoang,
Xe ủi đã nhiều
Tráng chí bốn phương niềm thương tha thiết.
Bên đường Lê Trọng Tấn chừ, tiêu điều,
Chốn ruộng nương thanh bình bỗng hóa bãi binhh đao.
Qua Hà đông,
Làng xóm giờ dân cảnh phiêu diêu,
Ruộng mất nhà tan, mồ mả thành đồ bán chác,
Dân chống chọi bấy năm chừ mất một chiều.
Tương lai chừ mờ mịt
Đồng xanh ngắt nay đỏ tía một màu.
Nước trời một sắc,
Phong cảnh ba thu.
Chuối tre san sát,
Giờ đìu hiu
Đất về tay lũ tham quan hoa màu nát bấy,
Nghĩa địa thôn khó nhặt xương khô.
Nhà nhà cảnh thảm….
Đứng lặng giờ lâu.
Thương nỗi chị Thêu, anh Khiêm, anh Miên, anh Sang…đâu vắng tá,
Thân dẫu bị cầm tù danh tiết còn lưu.
Bên đường, người người dừng chân thăm hỏi,
Có kẻ gậy tre chống trước,
Có người dạo bước đến sau.
Thưa rằng:
Đây là chiến địa giữa thời bình, đảng cướp đánh dân tĩ tã,
Cũng là bãi đất xưa, thuở nào còn trồng cấy hò hát lao xao
Bỗng một hôm
Loa phường ầm vang cưỡng chế, đầu trâu muôn đội,
Lớp lớp áo xanh băng đỏ, xe hơi, dùi cui lao tới.
Hùng hổ chăng dây ngăn đường khai quân,
Thầy, lính lao xao tiếng loa lói chói.
Trận đánh được thua chửa phân,
Chiến luỹ lòng dân chống đối.
Uất hận dân mất đất, nát mồ tổ tiên ánh nhật nguyệt cũng mờ,
Bầu trời đất chừ sắp đổi.
Kìa:
Lũ cướp thế cường,
Bọn đầu tư tung tiền làm chước dối.
Gieo tai ương chiếm cứ lần lần,
Cướp sạch đất đai ruộng vườn thu vào tay một mối.
Ôi,
Trời chẳng thương người,
Để quân hung đồ tham lam dùng tiền chỉ lối
Trận Dương nội, tan tác tro bay,
Côn đồ đeo quân hàm quân hiệu,
Nghênh ngang xe lớn xe to, tướng mạnh binh hùng,
Bỗng chốc đất cha ông, quê hương mất trụi.
Nước mắt chảy hoài,
Mà mối thù khôn rửa nổi.
Tuy nhiên:
Từ có vũ trụ,
Đã có giang san.
Đất có dân, dân cần có đất canh nông, tự do như hơi thở,
Đó mới là quốc kế dân an.
Bọn nào là bọn giúp tà ma, thằng Đồng thằng Thức,
Lại có lũ Tú béo GLE dự án Lê Trọng Tấn cầm đầu thuê binh mã.
Vung hầu bao tiền cướp đặng cho sai nha kéo đến hàng đàn.
Khi trận cưỡng chế mà đại thắng,
Đại vương của chúng đếm bạc an nhàn.
Tiếng dơ còn mãi,
Bia miệng không mòn.
Muôn dân chừ ủ mặt,
Thương người mất đất bị bắt cầm tù chừ lệ chứa chan.
Dương nội mầu xanh một dải dài ghê,
Trong cơn lốc đô thị hóa lũ cướp mặc nhiên kéo tới.
Những thằng bất nghĩa rồi sẽ tiêu vong,
Nghìn thu các chị các anh hy sinh giữ đất, danh rồi lưu muôn thuở
Đừng tưởng một trận mà xong,
Bất nghĩa, nghìn đời nguyền rủa.
Dân là nước, lật chúng có ngày.
Lời xưa hãy nhớ.

Mai Xuân Dũng.

25/4/2014 Cưỡng chế Dương nội.

Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2015

ĐÀN ÔNG NÔNG NỔI GIẾNG THƠI ĐÀN BÀ SÂU SẮC NHƯ CƠI ĐỰNG TRẦU?

Hai thằng rủ nhau đến nhà bạn cũ thăm nó ốm. Nhà có đứa con gái 12 tuổi lễ phép và rất thông minh. Hỏi: Năm rồi cháu được học sinh giỏi không? 
"Thưa bác không ạ". 
Mẹ nó ngượng nghịu: "Con em tính nó ngang cành bứa các thày cô chả ưa được". Thằng bạn đi cùng bảo: "Phong bì đến thày cô chưa mà mong con xếp loại học sinh giỏi? Anh là cứ đồng tiền đi trước cái gì cũng êm"

Cô bạn nhìn nó với ánh mắt chế giễu không giấu được: "Anh nói đùa thì thôi chứ anh nói thật sẽ làm em buồn lắm. Khi việc hối lộ trở nên bình thường trong xã hội mà không ai thấy xấu hổ nữa có nghĩa là sự tử tế và ngay thẳng cũng không còn. Lúc đó em sẽ phải đi định cư ở nước khác mất".
......
Nghĩ bụng: Nó cứ bảo con bé nhà nó ngang cành bứa chứ con bé con giống tính mẹ nó chứ ai.
Tự nhiên thấy xấu hổ thay cho thằng bạn đi cùng
.

Thứ Tư, 6 tháng 8, 2014

Canada có thật sự là “thiên đường y tế”?


Canada Health. Ảnh: Internet
Canada Health. Ảnh: InternetY tế Canada giúp toàn dân nhưng không giữ được chân tài năng trẻ.
Một bạn đọc là Đoàn Trân sống tại Buffalo, NY, cạnh Canada, weekend vẫn chạy qua Toronto chơi.  Thỉnh thoảng thấy xe cứu thương đưa người từ Toronto, Canada, qua chữa bệnh bên Mỹ, mà đa số là những người giàu tầm cỡ triệu phú.

Bạn đọc tự hỏi tại sao họ lại phải đưa qua Mỹ để chữa ? Vì trình độ hay phương tiện thua kém Mỹ? Hóa ra hệ thống y tế định hướng XHCN kiểu Canada có nhiều khiếm khuyết và cái đặc tính cào bằng ấy đã ngăn cản sự phát triển của ngành y tế quốc gia này. Thấy trao đổi trên HM Blog về y tế Mỹ – Canada, cái hay cái dở, quí bạn đọc đã gửi sưu tầm này. Cảm ơn quí anh/chị Đoàn Trân.
Bài viết của tác giả Thanh Võ/Viễn Đông trên VienDongDaily.Com – 11/07/2012 
Patient Protection and Affordable Care Act (Đạo luật Bảo vệ Bệnh nhân và Chăm sóc Sức khỏe Hợp túi tiền) viết tắt PPACA, hoặc ngắn gọn là ACA hoặc Obamacare – chơi chữ từ Obama và Care chăm sóc sức khỏe. Nói một cách nôm na, Obamacare giúp người nghèo mua được bảo hiểm y tế vì nước Mỹ hiện có 50 triệu người trong tổng số 315 triệu chưa có bảo hiểm y tế. (HM Blog có biên tập đôi chút về từ ngữ, và phân đoạn cho dễ đọc. Mong tòa soạn VienDongDaily và tác giả thông cảm).
ACA – Obamacare
Từ năm 2010 cho đến nay, cả nước Mỹ ồn ào xung quanh vấn đề bênh hay chống Obamacare.  Cuộc khảo sát của ABC News / Washington Post cho hay 36% công dân có ý kiến đồng thuận với luật cải tổ y tế bị kiện lên Tối cao Pháp viện (TCPV). Tuy nhiên, hệ thống chăm sóc sức khỏe hiện hành cũng chỉ được 39% chấp nhận. Tuy đa số không thấy hài lòng nhưng có đến 75% đánh giá phẩm chất chăm sóc sức khỏe hiện tại của họ là “tốt”. Vì thế, điều thách thức là làm sao thực hiện các giải pháp mà không khiến cho người dân cảm thấy sợ mất loại dịch vụ họ cho là tích cực.
ABC News và Washington Post nhận thấy 38% kịch liệt chống ACA (Obamacare), 52% không tán đồng và 12% không ý kiến. Trong số người đánh giá thấp hệ thống y tế hiện hành, chỉ có 35% chấp nhận ACA – với những người không bằng lòng hệ thống hiện hành, cũng chỉ có 32% ủng hộ ACA. Vào tháng 4-2012, 38% nghĩ rằng TCPV nên loại bỏ hoàn toàn ACA, 25% muốn giữ lại tất cả và 29% tin rằng nên giữ lại một phần.
Ngày 28-6-2012, Chánh án TCPV John Roberts, đã phán quyết: Đạo luật ACA không đi ngược lại Hiến pháp. Obamacare được xem là một trong những thắng lợi chính trị lớn lao nhất của TT Obama.
Mặc dù phải chờ cho tới ngày 1-1-2014, ACA mới bắt đầu có hiệu lực, nếu đủ khả năng tài chính, mỗi cá nhân phải mua bảo hiểm y tế hoặc tự mua hoặc thông qua người thuê việc.
Nếu ai không có bảo hiểm y tế sẽ bị phạt bằng biện pháp là tiền của họ bị rút ra từ những ngân khoản hoàn thuế (tax return).
Tuy nhiên nếu hỏi kỹ một công dân Mỹ, nhất là những người di dân, người gốc Việt, dường như rất nhiều người còn khá mù mờ về khái niệm cải tổ y tế Obamacare. Đặc biệt người cao tuổi hay bàn tán “Y tế Mỹ không bằng Canada”, rồi có người kết luận: “Obama đang bắt chước Canada”. Sự thật như thế nào?
Thuế và chăm sóc sức khỏe tại Canada
Thật ra thì từ lâu người dân Mỹ đã nghe nhiều về chế độ bảo hiểm y tế toàn dân tại Canada. Người thán phục, kẻ ước ao, nhưng cũng có không ít những nghi ngờ, thắc mắc: “Tiền đâu mà chính phủ Canada chi trả nổi?”. Tại sao như vậy thì ta nên hiểu hệ thống thuế.
Người dân Canada, cũng như dân Mỹ, đều phải trả thuế lợi tức cho 2 chính phủ: liên bang và tiểu bang. Thuế suất được tính tùy thuộc vào 4 nhóm lợi tức (income bracket).
Thuế liên bang: Nhóm lợi tức thấp nhất (dưới 37.885 Mỹ kim) thuế suất 15%, nhóm lợi tức cao nhất (trên 123.184 Mỹ kim) thuế suất 29%.
Thuế tiểu bang: thay đổi theo tiểu bang, nhưng cao nhất là 18% và thấp nhất là 10%.
Như thế, người dân Canada chịu mức thuế lợi tức tối đa là 47%. Nhưng đây là mức thuế cho nhóm dân có lợi tức cao nhất, sống tại tiểu bang đánh thuế cao nhất, chứ đa số dân Canada chỉ trả thuế suất khoảng 25%.
Hệ thống y tế của Canada là hệ thống y tế công cộng, toàn dân (universal public health care insurance) nghĩa là tất cả mọi người dân đều được bảo hiểm y tế, không tùy thuộc vào việc làm hay lợi tức.
Trên nguyên tắc, người dân phải đóng tiền bảo hiểm y tế hàng tháng. Nhưng nếu lợi tức sau khi trừ thuế (net income) của gia đình dưới 28.000 $CAN/năm thì được giảm và dưới 20.000/năm được miễn thuế. Lương trên 28.000$CAN, mỗi tháng đóng 54 $CAN/ cá nhân hay 96 $CAN/đôi vợ chồng, hay 108$CAN/gia đình (3 người trở lên).
Những người đi làm việc, tùy theo cơ quan hay công ty, có thể được chủ thuê trả cho phân nửa hoặc bao luôn tiền này. Như vậy, số tiền đóng bảo hiểm y tế hàng tháng quá thấp, chỉ có tính chất rất tượng trưng, nên nói y tế Canada miễn phí cũng không sai, và toàn bộ dân chúng Canada đều có bảo hiểm y tế: đi khám bệnh miễn phí, làm các xét nghiệm y khoa miễn phí, sinh đẻ miễn phí, chữa trị bệnh viện miễn phí, gần như cái gì liên quan đến y tế thì đều miễn phí.
Hệ thống bệnh viện Canada
Bác Sĩ P. N. V. Trang, hiện đang sinh sống tại miền Nam California nói với nhật báo Viễn Đông: “Mình từng là bác sĩ, sống cùng bố mẹ ở Vancouver, Canada. Sau đó mình lập gia đình với ông xã mình, anh Hưng, là bác sĩ hành nghề tại vùng Riverside và mình quyết định qua Hoa Kỳ định cư luôn. Có hai lý do khiến mình sang Mỹ.
Thứ nhất là tại Canada, mức lương bác sĩ bị hạn chế chứ không như tại Mỹ, mình lại thuộc vào thành phần lợi tức cao, nên phải đóng thuế ở mức tối đa, trong khi tại Mỹ thì mức thuế thấp hơn.
Thứ hai là khi đó mình còn trẻ, 30 tuổi nên sức khỏe tốt, đó là lý do mình không muốn trả thuế quá cao khi mình hầu như không bao giờ cần đến các dịch vụ y tế.
Xếp hàng vào viện. Ảnh vui internet
Xếp hàng vào viện. Ảnh vui internet
Vì thế, khi sang Mỹ, không lấy lại được bằng hành nghề bác sĩ (các bác sĩ từ các nước khác hầu như không thể lấyđược bằng tương đương để hành nghề vì các điều kiện khá gắt gao của Bộ Y Tế Hoa kỳ nhằm hạn chế số lượng bác sĩ từ nước ngoài), mình vẫn chấp nhận bỏ nghề và cho đến nay mình vẫn hài lòng với quyết định này. Từ đó đến nay mình làm thư ký tại phòng mạch của ông xã”.
Khi được hỏi về bảo hiểm y tế tại các bệnh viện Canada, cô Trang cho biết: “Trước kia, khi sống tại Vancouver, mình làm việc tại bệnh viện và còn có phòng mạch riêng, mình biết khá rõ về nền bảo hiểm y tế của Canada.
Người dân đất nước này, khi bệnh đi gặp bác sĩ để được khám bệnh miễn phí. Còn nếu bệnh nặng phải vào nhà thương, những người dân thường chỉ hơn người ăn welfare (tiền trợ cấp xã hội) ở chỗ là họ có thể được nằm một phòng riêng, còn những ai ăn welfare phải nằm chung phòng với vài người khác, nhưng chữa trị và thuốc thang như nhau.
Ngay cả người homeless (không nhà cửa) cũng có thể nằm cùng bệnh viện với một triệu phú, hay thậm chí với vị Thủ Tướng vì Canada không có bệnh viện tư và không có bệnh viện riêng dành cho các quan chức. Một khi đã vào bệnh viện, không người dân nào trả một đồng xu. Đây là điểm mà người dân Canada thường tự hào về phương diện y tế”.
Khi được yêu cầu so sánh về chất lượng phục vụ giữa các bệnh viện tại Canada và Mỹ, cô Trang cười: “Thế nếu như bạn phải trả 10 ngàn, thậm chí hai, ba chục ngàn đô la để được ở tại khách sạn 5 sao, và được cho ở free trong một khách sạn 3 sao thì bạn chọn cái nào? Theo cái nhìn rất cá nhân, cho phép mình tạm xếp loại phẩm chất các bệnh viện tại Mỹ và tại Canada như thế”.
Bác sĩ Canada lãnh lương như thế nào?
Cô Trang tiếp, tuy y tế Canada theo kiểu XHCN nhưng không phải toàn bộ bác sĩ y tá lãnh lương cố định như công nhân viên chức. Thay vì có hàng trăm hãng bảo hiểm y tế chi trả cho bác sĩ nhà thương như ở Mỹ, chính quyền các tiểu bang ở Canada đóng vai trò medical insurer (nhà bảo hiểm y tế).
Chính quyền quy định các chi phí dịch vụ, khám bệnh bao nhiêu tiền, một lần thử máu bao nhiêu tiền, một ca phẫuthuậtbao nhiêu tiền… và trả cho bác sĩ, bệnh viện thực hiện các dịch vụ đó. Thay vì gởi hóa đơn tính tiền cho các hãng medical insurance (bảo hiểm y tế) như ở Mỹ, bác sĩ và bệnh viện ở Canada gởi bill cho Bộ Y Tế tiểu bang.
Do đó, giữa các bác sĩ vẫn có sự chênh lệch lợi tức, ít bệnh nhân thì lợi tức thấp, nhiều bệnh nhân lợi tức cao.Bệnh viện đông bệnh nhân, khéo quản lý thì thặng dư ngân sách, ngược lại, chính phủ phải bù lỗ, nhưng nếu bệnh viện bị thâm hụt quá, rất có thể sẽ nằm trong danh sách bị đóng cửa nếu có cắt giảm ngân sách”.
Tuy nhiên, bác sĩ ở Canada không kiếm được nhiều tiền như bác sĩ ở Mỹ, vì giá cả dịch vụ do chính phủ ấn định. Theo Viện Thông Tin Y Tế Canada (Canadian Institute for Health Infomation), trung bình bác sĩ gia đình (family doctor) tại Canada có mức thu nhập hằng năm chừng 240 ngàn $CAN, trong khi bác sĩ chuyên môn (specialist) kiếm chừng 340 ngàn, thua xa nếu so với các bác sĩ tại Hoa Kỳ.
Ngành dược tại Canada
Người viết bài này, đã hành nghề dược sĩ tại Québec, Canada, trong 12 năm, và sang Mỹ tiếp tục với nghề này cho đến nay thêm 12 năm nữa. Gần 13 năm sống tại Canada, tôi chưa hề, dù chỉ một lần, cần đến dịch vụ y tế (đi bác sĩ, mua thuốc, chích ngừa, vào bệnh viện, vân vân).
Với nghề dược sĩ, tôi thuộc vào thành phần lợi tức khá, và phải đóng thuế 44%, trong khi tại California thì chỉ đóng 30%. Nếu tính theo mức lương dược sĩ thì 14% chênh lệch thuế tương đương chừng 1.300 Mỹ kim một tháng.
Cứ xem như số tiền này người dược sĩ mang quốc tịch Canada tự mua bảo hiểm y tế cho mình (health insurance), coi như họ mua sự an tâm vì e rằng mai này khi về già đổ bệnh ra thì sẽ có chính phủ đài thọ.
Chắc chắn ai cũng phải nhìn nhận rằng số tiền đóng hằng tháng này (1.300 Mỹ kim) là “vô cùng đắt đỏ” cho một người trong độ tuổi từ 20 đến 35. Đó chính là câu trả lời vì sao tôi cùng hằng ngàn dược sĩ khác đã rời bỏ Canada vào cuối thập niên 1990 để nhập vào Mỹ khi “cơn đói” dược sĩ lên cao nhất tại khắp nước Mỹ.
Theo Bộ Y Tế Canada thì hiện nay tỉ lệ dược sĩ nằm trong lứa tuổi từ 23 đến 45 (lứa tuổi được xem là có xác suất bệnh tật thấp) là 42% và từ 46 đến 65 tuổi là 54%. Và chính nhờ thu số tiền này của những ngườiđi làm đóng thuế hàng năm mà chính phủ có khả năng chi trả cho những bệnh nhân lớn tuổi đang cần đượcđiều trị.
Người dân Canada mua thuốc ra sao?
Khi bị bệnh thì người dân Canada đi gặp bác sĩ miễn phí. Khi được bác sĩ cho toa mua thuốc, nếu thuộc vào thành phần lợi tức thấp thì người bệnh hoặc làkhông phải trả hay trả rất ít.
Nếu là thành phần tự làm chủ (self-employed) sẽ phải móc tiền túi ra trả, còn những người đi làm thuê và trong nơi làm việc có bảo hiểm y tế phụ trội (extended medical insurance plan) , sẽ phải trả 20% tiền thuốc, bảo hiểm trả 80%.
Có thể nói là hầu hết bệnh nhân mua thuốc đều được bảo hiểm bởi chính phủ, nhà thuốc gửi hóa đơn cho chính phủ hàng tháng, và sẽ được trả một số tiền phí phục vụ cố định cho một toa thuốc, nghĩa là cho dù dược sĩ bán một món thuốc X trị giá 10 Mỹ kim hay thuốc Y trị giá 1.000 Mỹ  kim, cũng sẽ được nhận một số tiền lệ phí phục vụ bằng nhau.
Lạm dụng và gian lận
Ông Tim Menke – cố vấn của phòng Tổng Thanh Tra thuộc Bộ Y Tế Xã Hội Hoa Kỳ có cho biết: “Theo ước lượng, các vụ gian lận Medicare tại Mỹ đã gây thiệt hại cho quỹ thuế do công dân đóng góp khoảng 60 tỉ Mỹ kim hàng năm”.
Khi còn làm việc tại bệnh viện và các nhà thuốc tại Montréal trong những năm 1990, người viết cũng đã từng đọc nhiều bài báo về các trường hợp gian lận khi một vài bệnh viện hay dược phòng gửi hóa đơn tính tiền cho chính phủ, nhưng trên thực tế họ không hề thực hiện các dịch vụ như trên giấy tờ.
Nhưng vì đã lâu và không đi sâu vào các con số thống kê, nên không còn nhớ được là vấn đề này gây thiệt hại bao nhiêu cho đất nước Canada, nhưng chắc chắn phải là một con số không nhỏ.
Gian lận thường xuất phát từ hai lý do: thứ nhất là vì không đủ lợi tức (profit) nên con người phải gian lận để duy trì thương vụ của mình mà tồn tại, thứ hai là vì lòng tham.
Nếu gạt bớt lòng ,tham, theo ý kiến cá nhân của người viết, hiện nay các bệnh viện, phòng mạch, nhà thuốc không cần phải gian lận, chỉ vì số lượng người bệnh đã quá đông rồi, không cần thiết phải gian lận mới đủ sống hay có lời.
Tính trung bình hiện nay, các nhà thuốc tây tại miền Nam Cali bán thuốc cho hơn 100 toa một ngày (tiệm nào được chừng hơn 200 thì khá lắm rồi đó), trong khi tại Montréal hiện nay, 400-500 toa là chuyện thường, thậm chí có tiệm đến 800 toa, một điều mà các chủ nhân nhà thuốc tại Mỹ “không dám  mơ tới nổi”. Lý do: Số người già tại Canada đông quá mức nên nhu cầu thuốc men gia tăng mau như diều gặp gió.
Cầm giữ bệnh nhân trong bệnh viện vì mục đích moi tiền chính phủ
Ở Canada, khingười sản phụ sinh con, đa sốbệnh viện đều có khuynh hướng kéo giữ bệnh nhân nằm lại thật nhiều ngày để”theo dõi bệnh tình”, mặc dù người phụ nữ hoàn toàn khỏe mạnh và xin cho về nhà sớm.
Lý do bệnh viện chưa cho về đôi lúc khá buồn cười, như vì bệnh nhân còn “hơi táobón” nên cần ở lại để được điều trị. Thật ra, đó chỉ là cái cớ để bệnh viện tiếp tục gửi hóa đơn cho chính phủ.
Lạm dụng đi khám bệnh
Người bệnh ở Canada động tí là đi bác sĩ, và dù bác sĩ bảo “ông/bà không sao, không bệnh gì nặng, chỉcần về nghỉ ngơi”, bệnh nhân vẫn luôn luôn kỳ kèo bác sĩ cho một toa thuốc “gì đó” mới an tâm.
Chính phủ làm gì cũng hỏng. Ảnh vui internet
Chính phủ làm gì cũng hỏng. Ảnh vui internet
Thế là để “vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi”, các bác sĩ thường cho 100 viên Tylenol (thậm chí nhiều bác sĩ đã in sẵn trên toa, chỉ cần ký tên), mua về để cho chật tủ thuốc.  Còn nếu bác sĩ để bệnh nhân ra về “tay không”, rất dễ mất khách, nhất là khách Việt Nam.
Các nhà thuốc tây hầu như nơi nào cũng đếm sẵn trước 100 viên Tylenol, hễ khách vào đưa toa ra thì có ngay lọ thuốc, chỉ cần dán nhãn vô thôi. Tylenol rất rẻ, cứ gửi hóa đơn cho chính phủ lấy tiền lệ phí bán thuốc, hóa ra cả 3 bên đều lợi win win win (bệnh nhân, bác sĩ, dược sĩ).
Nói thì có người không tin, hơn 15 năm trước, chính phủ Canada còn “khá giả” nên trả luôn tiền thuốc vitamin, calcium, thứ gì cũng trả… nên người ta thường giả bộ bệnh, đi bác sĩ xin các loại thuốc này để… gửi về Việt nam làm quà cho thân nhân, bè bạn.
Nói chung, đây là hiện tượng lạm dụng nền y tế công cộng tràn lan tại Canada.
Nạn “chảy máu chất xám” – Y tế cào bằng Canada giúp toàn dân nhưng không giữ chân tài năng trẻ.
Anh V. John Bình, kỹ sư điện toán đang làm việc tại miền Bắc California, kể lại, tôi rời Toronto năm 1998 để sang San Jose làm việc khi cơn sốt computer lên đỉnh điểm ở cả hai nước. Tại xứ sở Canada, nơi mà rất nhiều người ca ngợi là thiên đường y tế, và thậm chí từ vài năm nay toàn nước Mỹ đang ồn ào tranh luận, và hằng triệu người Hoa Kỳ đang tự vẽ ra một viễn cảnh an nhàn kiểu như tôi làm việc tàng tàng, đóng thuế chút chút, thậm chí không cần làm, nhưng hễ bệnh tật thì đã có chính phủ lo.
Nếu chỉ suy nghĩ thô thiển như thế thì Canada đâu có tình trạng chảy máu chất xám nhức nhối từ gần 15 năm nay. Giới trẻ (với nhu cầu y tế thấp nhất) và giới trí thức (thành phần đóng thuế cao nhất) đều cảm thấy bất bình khi họ phải đóng  thuế quá cao, làm bao nhiêu đều phải nộpcho chính phủ để mà nuôi những ai không làm việc được, dù vì lý do bệnh tật hay thất nghiệp. Tuy rằng ai già cũng sẽ đến lúc đó, nhưng tuổi trẻ không nghĩ như vậy.
Đòi hỏi sự công bằng…
Anh Bình nhận xét: “Với họ, đó không phải là sự công bằng. Mỉa mai nhất cho chính phủ Canada là khi các tầng lớp trí thức (còn được gọi là tầng lớp chất xám như bác sĩ, dược sĩ, y tá, nha sĩ, kỹ sư, kiến trúc sư…, được đào tạo hầu như miễn phí(hay với tiền học phí rất thấp so với M), thì khi vừa tốt nghiệp đi làm việc vài năm là họ nhận ra ngay sự bất công này. Thế là đất nước Canada với nền y tế tuyệt vời không còn cầm giữ nổi chân họ nữa.
Và đó chính là nguyên nhân gây ra nạn chảy máu chất xám, giới trẻ và thành phần trí thức ồ ạt bỏ Canada sang Hoa Kỳ làm việc đã khiến chính phủ Canada nhức đầu và bất lực.
Và tôi nằm trong số đó. Tôi rời Toronto năm 28 tuổi, khi hầu hết các bạn bè đều rời đất nước lá
phong để tìm đến xứ sở cờ hoa – quốc gia biểu tượng cho sự công bằng. Tôi siêng năng thì tôi giàu, còn anh làm biếng thì anh nghèo, anh khổ.
Với tôi, Hoa Kỳ làđất nước của những người siêng năng và thành công, không phải là quốc gia của những ai chờ người khác đóng thuế nuôi mình và hưởng y tế miễn phí”. – (TV)
Kỳ 2 sẽ đăng tiếp.
Tác giả: Thanh Võ – VienDongDaily.Com – 11/07/2012
Nguồn: Hiệu Minh Blog

Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014

NHẮN CON GÁI

Con cái sinh ra bởi Mẹ Cha và như vậy, con cái là một phần máu thịt của Cha Mẹ. Ai cũng xót xa cho máu thịt của chính mình nhất, nên con cái cần biết rằng chỉ có Mẹ Cha là những người thực lòng sẵn sàng sống chết vì con hơn tất cả các mối quan hệ khác. Hãy lắng nghe Cha Mẹ và tìm ở đó nếu không là điều khôn ngoan thì cũng là niềm an ủi.
Anh chị em ruột thịt là một phần máu thịt của mình nên con hãy trân trọng anh chị em của con như trân trọng gìn giữ một phần thân thể của mình. Con hãy đừng để một phần chi thể tách rời khỏi thân thể vì khi một chi thể mất đi, thân thể của con sẽ là một thân thể “tàn tật”.
Vợ chồng được tác thành bởi Chúa, mọi yếu tố khác là chỉ thừa tác cùng Người. Kinh Thánh đã dạy: “Cái gì Chúa đã tác thành loài người không thể phân ly” nhưng trên thế gian không chỉ có Chúa và con người mà còn có Ma quỷ. Vậy nên chuyện phân ly là không thể tránh khỏi khi Ma quỷ tấn công vào mối quan hệ vợ chồng cũng như các mói quan hệ khác. Nếu không may, Ma quỷ tấn công vào gia đình của con, con hãy nhớ cầu nguyện và tĩnh tâm vì dù sao con vẫn có Mẹ Cha Anh Chị em của con và con vẫn còn là một con người không bị “tàn tật”. Việc xây dựng lại một mối quan hệ vợ chồng cũng giống như việc xây dựng lại một ngôi nhà, con sẽ phải trả một cái giá nào đó, cái giá đó đắt hay không do chính sự khôn ngoan hay dại dột của con.
Con đừng trách ai khi việc đó xảy ra vì con người có số phận và vì bất kỳ một mối quan hệ nào đó tan vỡ con cũng có “góp tay” vào đó một nửa. Con cũng đừng quá dằn vặt vì những sai lầm bởi không ai trên đời tránh được sai lầm. Tất cả chúng ta sinh ra cũng có thể từ một quyết định sai lầm. Trí tuệ con người giới hạn và ngay cả kẻ thông thái nhất cũng không dám tự hào là không mắc sai lầm trên bước đường đời. Hãy tự tha thứ cho mình trước những sai lầm nhưng hãy biết cách không dẫm chân vào những sai lầm đã khiến con bị tổn thương.
Con cũng đừng trách Trời vì biết đâu Chúa Trời muốn cho con một ngôi nhà khác khang trang hơn khi con xứng đáng nhận được điều đó.
Mọi mối quan hệ ở đời không có gì vĩnh viễn cả. Cha Mẹ rồi cũng chết đi không ở mãi cũng con cái. Anh em con cũng phải lo lắng cho chính họ, gia đình của họ. Vợ chồng cũng có thể chia tay vì biết bao lý do ở đời. Khi hiểu rõ điều vô thường đó con sẽ thấy nhẹ lòng hơn trước mọi sự đổi thay. Nếu con có con cái, con hãy nghĩ nhiều và phấn đấu để chúng có thể nhận được những gì tốt nhất có thể từ gia đình. Đó không chỉ là đạo lý mà còn là sự đầu tư, khi bỏ ra nhiều công sức vụ mùa sẽ bội thu, khi lười biếng làm sao con có thể thu hoạch được lúa tốt mà chỉ có thể gặt về cỏ dại mà thôi.

Hạnh phúc không phải là mục đích cuộc sống như người ta lầm tưởng mà hạnh phúc ở đời chỉ là một chuỗi ngắn hay dài ta có trên đường đời đi tới sự toàn thiện tâm hồn.
Ai cũng làm việc để tạo ra của cải nhưng của cải không làm ra hạnh phúc, của cải chỉ là phương tiện để ta đi tiếp nên con hãy cố gắng để có phương tiện tốt mà đừng coi của cải là đích đến. Hãy để của cải của con sinh nở hoa trái làm đẹp cuộc sống của con và mọi người và như người ta đã nói “Mất của cải là không mất gì”. Nhưng con nên hiểu thực tế hơn, Mất của cải là mất ít, mất sức khỏe là mất nhiều, mất niềm tin là mất tất cả. Hãy để mọi người quanh con tin con vì khi mất niềm tin, con người ta đã chết ngay khi còn đang sống. Kẻ chỉ biết đến của cải, tôn thờ nó và bất chấp mọi giá để giữ của cho mình thì kẻ đó khác gì kẻ đã chết.

Con hãy làm việc hết lòng vì mọi người, làm tất cả sức mình cho hạnh phúc của mọi người bởi lương tâm của con thúc giục chứ không phải bởi sự thúc giục của mọi người khác.
Cuối cùng con hãy vui vẻ vì khi có niềm tin ở Chúa, không bao giờ Chúa bỏ con. Mặt trời sẽ không bao giờ tắt trừ khi con cố tình nhắm mắt để không nhìn thấy ánh sáng của Mặt trời.

10/7/2014

Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2014

ĐẢNG CHÍNH PHỦ NÊN KIỆN ĐẾ QUỐC MỸ

Vài ý kiến quanh việc Thượng viện Mỹ ra Nghị quyết đòi Trung quốc ngừng việc xâm lấn biển Đông và rút giàn khoan 981 ra khỏi vùng biển Việt nam.

Quốc hội ta chưa có ý kiến ý cò gì vậy mà Lưỡng viện Mỹ đã biểu quyết thông qua Quyết nghị đòi Trung Quốc rút giàn khoan 981 ra khỏi vùng biển Việt Nam rồi. Đảng chính phủ phải lên án chúng đã ngang nhiên can thiệp vào Công việc Nội bộ của nước ta đi chứ.

(Facebook https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=1549590898602111&id=100006536475017)

Trung Ương họp giữa những ngày nóng bức. Về vấn đề Thượng viện Hoa kỳ ra Nghị quyết yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan 981 ra khỏi vùng biển Việt Nam. Có đồng chí phát biểu phải lên án Mỹ vì thái độ trịch thượng nước lớn áp đặt lên công việc của nước khác. Nhưng lúc này ta chưa cần kiện Mỹ mà phải tranh thủ. Nhưng phải làm thế nào cho Nhân Dân thấy được sự lãnh đạo tài tình rất sáng suốt của Đảng chính phủ. Ta không Cần lên tiếng mà dụng binh bên ngoài, để đế Quốc Mỹ vào cuộc là chủ trương hết sức Linh hoạt khéo léo của chúng ta.
Mình được việc mà không làm mất lòng Bạn.

(https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=1549781438583057&id=100006536475017)

CÔ ĐỘC
Nhân việc một số trang báo viết “ Việt nam rất cô độc trong cuộc xung đột ở Biển Đông” muốn bàn thêm chút về hai chữ CÔ ĐỘC. 
Nghĩa Hán-Việt của chữ “cô” là đứa trẻ không có cha hoặc mẹ, ( âm Việt hóa cổ là “côi” ). “độc” là người đàn ông già không có con. Do đó “cô độc” diễn tả kẻ không có nơi dựa dẫm.
Tuy nhiên dùng chữ “cô độc” coi Việt nam như đứa trẻ không cha không mẹ, cầu bơ cầu bất bị bỏ rơi thì thật là thê thảm quá.
(
https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=1549796615248206&id=100006536475017)

HOÀNG SA-VIỆT NAM NỖI ĐAU MẤT MÁT

Lần đầu tiên, ngày 11/7/2014, sau hơn 2 tháng Trung quốc đem giàn khoan HY981 vào vùng biển Việt nam, bộ phim Hoàng sa-Việt nam nỗi đau mất mát được phép chiếu ở hội trường Liên hiệp hội khoa học kỹ thuật, quỹ Phan Châu Trinh 53 Nguyễn Du Hà nội. Tác giả bộ phim ông Menras André Ho Cuong Quyet tham dự và giao lưu cùng một số nhân sỹ trí thức và những người quan tâm vấn đề biển đảo.




Một bộ phim gây xúc động nhiều cho người xem



Hội trường chiếu phim



Bên ANTV đến tác nghiệp. Nhưng có đưa lên TV hay không có lẽ phải chờ bên Tuyên giáo



Nhiều gương mặt nhân sỹ trí thức trong đó có ông Nguyễn Thanh Giang, nhà giáo Phạm Toàn, Ts Hán Nôm Nguyễn Xuân Diện...



Nhà quay phim vừa lạ vừa quen



Một góc Hội trường



Tác giả bộ phim Ông Menras Ho Cuong Quyet.

Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2014

MÂM CƠM CÚNG KHÔNG CÓ XÔI

Hôm đó là chiều 30 Canh Thân chờ bước qua Tân Dậu, thời mà vua chúa cũng chưa giầu như giờ. 
Bố từ trên nhà xuống bếp lấy đĩa xôi bày mâm cúng, thoáng cái lại quay lên dở đứng dở ngồi làm Mẹ chờ lâu gắt “Mau lên ông, có đĩa xôi mà cứ lóng ngóng mãi”. 

Bố như người có lỗi, thì thầm vào tai Mẹ câu gì đó rồi thấy Mẹ ngẩn ra một lát. 
Mẹ “mắng”:  "Ông thật là….đoảng quá, có thế mà cứ lúng túng chân nọ đá chân kia như gà phải nhợ”.

Rồi thì Mẹ tự xuống bếp đơm một đĩa xôi thật đầy không phải đem lên mâm cúng mà mang sang biếu hai vợ chồng ông bà già cô quả đằng sau vườn nhà. 

Mãi sau này Bố kể lại cho tôi nghe chuyện thì ra khi xuống bếp bắt gặp bà hàng xóm đang loay hoay cắt trộm khoanh giò trong bếp nhà nên Bố cuống lên….trốn.


Bố ngại Mẹ và nghĩ bà sẽ làm ầm chuyện nhưng biết đâu bà ghê gớm với đám quan chứ đâu có ghê ghớm gì với bà con chòm xóm.


Hôm nay sắp 100 ngày Mẹ bỗng nhớ lại chuyện buồn ngày xưa.


Mai Xuân Dũng

Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

THÔNG BÁO KẾT THÚC ĐẤU GIÁ




THÔNG BÁO KẾT THÚC ĐẤU GIÁ GIÚP Thuy Nga VƯỢT QUA THƯƠNG TẬT DO BỊ CÔN ĐỒ MẬT VỤ TẤN CÔNG.

Thưa Quý Anh Em bạn hữu FB và BLOG. Ngày 27/5 tôi đã đăng thông báo đấu giá chai rượu RÉMY MARTIN của tôi với giá 3000.000Vnđ nhằm góp một phần giúp THUY NGA trả tiền Viện phí trị thương đồng thời thu hút sự chú ý của công luận trước việc một phụ nữ tranh đấu cho quyền con người đã bị đàn áp tàn bạo. 


Tuy thời hạn Kết thúc đấu giá là ngày 5/6 nhưng cho đến nay chưa có nhà hảo tâm nào trả giá cao hơn mức của bạn FB có nick Nguyen Quoc An là 5.000.000Vnđ (Năm triệu). Tôi cho rằng cuộc đấu giá này cũng đã đem lại những cảm xúc khó quên cho nhiều người cũng như đã hoàn tất sứ mạng nhỏ bé của nó trong việc đánh động lương tâm con người trong xã hội nhiều bất trắc mà chúng ta đang sống.

Qua mạng FB tôi xin được thông báo quyết định này để bạn Nguyen Quoc An có thể chuyển tiền trực tiếp vào tài khoản của cô THUY NGA (đã niêm yết) và cho tôi biết địa chỉ cũng như những thông tin liên quan để chai rượu nói trên được chuyển đến với bạn.

VÀI LỜI NÓI THÊM:
Tôi xin được nói lời cảm ơn chân thành tới các bạn Washington Appletham gia đấu giá và đã trả tới $200, anh Nguyễn Hồng Kiên đã trả 3.500.000Vnđ cũng như nhiều Quý anh em tuy không tham gia đấu giá nhưng đã bằng cách này cách khác chuyển tiền giúp đỡ THUY NGA với tấm lòng nhân ái, hảo tâm rất đáng ngưỡng mộ. 

Kính.
2/6/2014
Mai Xuân Dũng

Thứ Hai, 26 tháng 5, 2014

THÔNG BÁO ĐẤU GIÁ GIÚP ĐỠ CÔ THÚY NGA


THÔNG BÁO ĐẤU GIÁ




Như cộng đồng mạng FB đã biết, cô Thuy Nga, người phụ nữ tích cực tham gia tranh đấu cho Quyền con người và Biểu tình chống Trung quốc đã phải nhập Bệnh viện Việt-Pháp chiều hôm qua do bị 5 kẻ “lạ mặt” phục kích đánh đập dã man: gẫy chân, tay, vỡ xương bánh chè, chấn thương rất nặng nề và sẽ phải tốn phí rất nhiều cho việc chữa trị.
Tôi có chai rượu XO. REMY MARTIN dung tích 0.70L (có hóa đơn xuất xứ) vốn đã hứa với chị Tân và cháu Nguyễn Trí Dũng con trai anh Nguyễn Văn Hải ( Blogger Điếu Cày) sẽ dành dịp vào Sài gòn uống mừng khi anh ấy được trả tự do nhưng thấy việc đó là có cơ hội chờ đợi được, trong khi việc trợ giúp cô Thuy Nga là việc cấp bách nên quyết định ĐẤU GIÁ chai rượu đó, tiền thu được sẽ chuyển thẳng vào tài khoản của cô ấy.
Tôi hiểu, người sẽ mua chai rượu này không chỉ mua nó cho cá nhân mà để giúp Thuy Nga vượt qua đau đớn.
Chai rượu này giá gốc theo hóa đơn là $130.99. Quy ra tiền Việt là: 3.088.000Vnd.
Giá đặt khởi điểm là: 3.000.000Vnd.
Thời gian mở đấu giá: 27/5/2014.
Thời gian kết thúc đấu giá: 05/6/2014

Kính báo
Blogger: Mai Xuân Dũng

Thứ Tư, 21 tháng 5, 2014

TRUNG QUỐC LÀ GÌ CỦA VIÊT NAM?

Trung Quốc là gì của Việt Nam?
 Giáp Văn Dương

Từ xưa đến nay, quan hệ Việt-Trung luôn phức tạp. Để có chiến lược ứng xử thích hợp, đã đến lúc phải thẳng thắn trả lời câu hỏi: Trung Quốc là gì của Việt Nam?
Định vị lại Trung Quốc

Khi xem xét chiến lược ứng xử với Trung Quốc, có ý kiến cho rằng, với Việt Nam, Trung Quốc đồng thời là: người thầy vĩ đại, người bạn thân thiết và đối thủ nguy hiểm.

Nhìn vào lịch sử quan hệ và những ảnh hưởng qua lại giữa hai nước, thì thấy rằng Trung Quốc đã từng đóng tất cả các vai ấy trong mối quan hệ thăng trầm với Việt Nam.

Tuy nhiên, vào thời điểm hiện nay, nếu coi đây là xuất phát điểm cho chiến lược ứng xử với Trung Quốc thì cần phải xem xét lại.

Nếu coi Trung Quốc là người thầy vĩ đại, thì sẽ có xu hướng bắt chước thầy, chịu sự chỉ dẫn của thầy với tư cách học trò. Khi xảy ra tranh chấp, điều đã từng xảy ra nhiều lần trong lịch sử, thì trò khó lòng có thể thắng được thầy.

Còn nếu coi Trung Quốc vừa là người bạn thân thiết, vừa là đối thủ nguy hiểm thì lại tự mâu thuẫn nhau. Đã là bạn thì không thể là kẻ thù, vì cơ sở của tình bạn là sự tin tưởng và tôn trọng lẫn nhau. Còn đã coi nhau là kẻ thù thì không thể là bạn.

Nếu coi Trung Quốc vừa là thầy, vừa là bạn, vừa là đối thủ của Việt Nam, tất yếu dẫn đến những lúng túng và yếu thế trong chiến lược ứng xử với Trung Quốc. Nói cách khác là gây ra bối rối ngay từ khâu lên kế hoạch, nên thua thiệt là điều khó tránh khỏi.

Một nhận định khác cũng thường được nói đến nhiều: Trung Quốc và Việt Nam là anh em "môi hở răng lạnh". Việc tự coi mình là em đã đặt Việt Nam vào thế bất lợi toàn diện trong quan hệ với Trung Quốc, tất yếu sẽ rất đến những thua thiệt trong ngoại giao, trao đổi văn hóa, thương mại, thậm chí cả trong bảo vệ chủ quyền và lợi ích hợp pháp của đất nước, v.v.

Vậy Trung Quốc là gì của Việt Nam?

Đối tác bình đẳng

Trong Bình Ngô Đại Cáo, Nguyễn Trãi viết rằng:
"Nước non bờ cõi đã chia,
Phong tục Bắc Nam cũng khác.
Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời xây nền độc lập.
Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên hùng cứ một phương."

Qua đó có thể thấy, Nguyễn Trãi không coi Trung Quốc là thầy, bạn, hay kẻ thù hoặc kết hợp của cả ba thứ này. Nguyễn Trãi cũng không coi Trung Quốc là anh em với Việt Nam. Ông chủ trương Trung Quốc là một đối tác độc lập, bình đẳng trong quan hệ với Việt Nam về mọi mặt.

Đây là chiến lược sáng suốt của Nguyễn Trãi, dù ra đời đã gần 600 năm. Chủ trương này vẫn còn là kim chỉ nam cho chiến lược ứng xử với Trung Quốc ngày nay, không chỉ trong quan hệ ngoại giao, mà còn cả trong trao đổi văn hóa, thương mại, v.v.

Trong ngoại giao, việc xác định Trung Quốc là đối tác bình đẳng sẽ giúp định ra các chính sách và thái độ đối ngoại đúng đắn, góp phần củng cố vị thế Việt Nam trên trường quốc tế và bảo vệ quyền lợi chính đáng của đất nước, nhất là khi tranh chấp biển đảo giữa Việt Nam và Trung Quốc đang có những diễn biến phức tạp.

Trong văn hóa, việc coi Trung Quốc là đối tác chứ không phải là người thầy, bạn bè, đối thủ hay bậc đàn anh sẽ giúp Việt Nam giữ được bản sắc văn hóa của mình trong khi vẫn sàng lọc được những điều hay cần học hỏi.

Trong mậu dịch, Việt Nam đang yếu thế so với Trung Quốc: cán cân thương mại Trung Quốc-Việt Nam đang có những mất cân đối nghiêm trọng. Nhập siêu từ Trung Quốc đang ở mức đáng lo ngại và tăng liên tục: ước tính khoảng 11 tỷ USD năm 2008, so với 200 triệu USD năm 2001. Cơ cấu mậu dịch cho thấy Việt Nam chủ yếu xuất khẩu tài nguyên và sản phẩm thô, ước tính khoảng 80% tổng giá trị xuất khẩu sang Trung Quốc, trong khi nhập về chủ yếu hàng công nghiệp. Do đó cần phải có chiến lược điều chỉnh thích hợp, phấn đấu đưa Trung Quốc trở thành đối tác thương mại ngang hàng với Việt Nam.

Tất cả những điều đó chỉ có thể thực hiện từ xuất phát điểm: coi Trung Quốc là đối tác bình đẳng, chứ không phải là thầy-bạn-đối thủ hay anh-em của Việt Nam.

Việc coi Trung Quốc là đối tác bình đẳng còn giúp Việt Nam tận dụng được sức mạnh của hệ thống pháp lý và sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế. Vì một lẽ đơn giản, tất cả các nước đều bình đẳng trước các cam kết và hệ thống pháp lý quốc tế. Và cộng đồng thế giới ủng hộ sự bình đẳng này.

Do đó, Việt Nam cần phải nương vào nguyên tắc bình đẳng và sự hỗ trợ này để vươn lên vị trí bình đẳng toàn diện trong quan hệ với Trung Quốc.

Bước vào thập kỉ mới - thập kỉ bản lề ẩn chứa nhiều cơ hội và thách thức cho sự phát triển của Việt Nam, nhất là trong quan hệ với Trung Quốc - câu hỏi Trung Quốc là gì của Việt Nam cần phải được trả lời dứt khoát: Trung Quốc là đối tác bình đẳng với Việt Nam trên mọi lĩnh vực, chứ không phải là thầy-bạn-đối thủ hay anh-em như nhiều người đã và đang nghĩ.
---
Bài đăng trên Tuần Việt Nam, đã bị rút sau đó.

Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2014

TỔ QUỐC GIỮA CUỘC BIỂU TÌNH




Tôi bỗng thấy mình tha hương một sáng
Khi bàn chân đặt trên đất quê hương
Tôi cảm thấy trào lên uất nghẹn
Lông ngỗng bay trắng mọi con đường.

Sao lại thế em ơi, rưng rưng nước mắt
Bơ vơ trơ trọi giữa bao người
Hoang mang quá, trong lòng Hà nội
Đỉnh cột cờ, miếng lụa đỏ còn đó đấy thôi?

Về đi em đừng tần ngần chi nữa
Nước mắt lau, cho vị mặn ngấm trong lòng
Đây Hồ Gươm, Hồng Hà, hồ Tây...
Chỉ còn là những dấu tích hư không.

Ôi Tổ quốc một sớm nay thức dậy
Có biết không, từng con sóng khóc thân tàu
Biển rộng dài, dài nỗi đau quặn thắt.
Lại một lần gươm sắc giết Mỵ Châu.


15/8/2014

Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2014

LỊCH SỬ LÀ NHỮNG VÒNG TRÒN


                       

Tâm thế Thiên tử của Tập Cân Bình hay là não trạng nô lệ của Hà nội non một thế kỷ qua đã khiến con quái vật Trung hoa quyết tâm thò chiếc vòi bạch tuộc HD981 xuống vùng biển Việt nam? Có lẽ là cả hai lý do. Nhưng cũng phải thấy thêm rằng được khích lệ bởi chiến thắng của một Putin đầy tham vọng trong vụ nuốt trôi Crimé, Bắc kinh cảm thấy thời điểm của đế quốc Trung hoa đã đến.
Trong khi cả châu Âu đầy sức mạnh nhưng lịch lãm và ích kỷ buông tay trước Sa hoàng Nga mới thì phía bên kia đại dương, nước Mỹ từng là một anh hùng “thế thiên hành đạo” nay trở nên ít tự trọng hơn với một Obama hùng biện nhưng rụt rè, chấp nhận nuốt lời hứa của chính mình với vết son đen “lằn ranh đỏ” Syria.
Điều đó là gì nếu không phải là liều đô ping kích thích Đế quốc hơn một tỷ người đáp trả mạnh mẽ tuyên bố “quay trục chiến lược về phía Đông” của Hoa Kỳ. Dấu chân của Obama từ Nhật qua Mã lai có thể ví như hình ảnh một buổi lễ mà trong đó người Mỹ trang trọng đóng dấu lên bản cam kết với các đồng minh, với những bè bạn. Nhưng dư âm của tiếng pháo tay chưa tắt, Vết ấn trên những cam kết còn tươi dấu, Tập hoàng đế đã lập tức trả lời bằng hành động tiến chiếm biển Đông.
Một thế giới hỗn mang bắt đầu bằng tham vọng của các hoàng đế phương Đông và chính sự ủy mị, ích kỷ của Mỹ, Âu châu, của mỗi quốc gia và trong mỗi con người.
Đất nước Việt nam mà có người ví như một chiếc đòn gánh lúc nào cũng oằn cong bởi sức nặng của khổ đau, nghèo đói nhưng cũng được so với hình ảnh một cánh cung đang căng dây hết cỡ.
Đành rằng An Dương Vương chỉ có một Trọng Thủy mà đã mất cơ đồ. Đành rằng Nhân dân Việt nam đang có cả một ê-kíp Trọng Thủy đầy toan tính bẩn thỉu ngồi đó. Nhưng Việt nam là một định mệnh của các hoàng đế Trung hoa. Hít le trong thế chiến II từng chiếm đóng Âu châu trong khoảng thời gian tính bằng tuần bởi sức mạnh khủng khiếp của khối tài lực khổng lồ và ý chí Phổ nhưng kết cục cũng hết sức bi thảm.

Các vua chúa Trung hoa cũng từng hoành hành trên đại lục địa và đem về rất nhiều chiến tích bằng vàng thật. Nhưng chính họ, chính các viên tướng như Liễu Thăng, Ô Mã Nhi tưởng như là hiện thân của sự bất bại nhưng họ chỉ được trở về cố quốc trong túi da ngựa với những mảnh thây ghép lại bởi lưỡi gươm người Việt.
Lịch sử là những vòng tròn.

Mai Xuân Dũng

Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2014

VÔ VĂN HÓA VÌ CHỐNG NGOẠI XÂM THEO CHỈ THỊ

VÔ VĂN HÓA VÌ CHỐNG NGOẠI XÂM THEO CHỈ THỊ
Ts Nguyễn Văn Khải


Hình ảnh
Ts Nguyễn Văn Khải đứng giữa (áo trắng) trong cuộc biểu tình 11/9/2014

Tối hôm qua (10/5), mãi tới khuya tôi mới thấy trên mạng hình ảnh của 2000 tri thức dự buổi phát động “Hi sinh vì tổ quốc” do hội Luật gia thành phố Hồ Chí Minh tổ chức. Trong số các ảnh chụp tôi thấy có những người đọc báo, có những người nói chuyện riêng, có người há hốc mồm lên cười, có người ngủ gật . Có đoạn trên báo Người lao động ghi, ông cựu GĐ sử Tư pháp thành phố Hồ Chí Minh hỏi : “Chúng ta quyết tâm bảo vệ tổ quốc, nhưng đất nước ta nghèo lấy gì để chiến tranh?”. Nhiều người hô “Hi sinh, hi sinh, hi sinh!”. Sáng nay, khoảng 9 rưỡi, trước cổng ĐSQ Trung Quốc, trong đám mấy thanh niên cầm cờ búa liểm, cờ sao vàng, các khẩu hiệu cùng đồng hành với Đảng và chính phủ,… có người hô lớn đến lạc giọng: “Toàn dân đồng hành cùng Đảng và chính phủ quyết hi sinh để bảo vệ đất nước”. Đáp lại lời hô ấy chỉ là những tiếng la ó ồn ào vì những người trong nhóm của người ấy không biết hô theo thế nào. Khi quay lại thấy tôi anh ta giơ tay bắt tay chào tôi: “Cháu chào bác Ôzôn.” Bên cạnh tôi là nhà văn Vũ Ngọc Tiến, bác Nguyễn Hữu Mai nên tôi cũng đưa tay nắm chặt tay anh ta và nói to: “Bác biết chắc rằng từ năm 900 không phải tất cả người Việt Nam nào cũng tham gia đánh giặc mà có nhiều kẻ sợ giặc thậm chí làm tay sai cho giặc nên chỉ có những người Việt Nam yêu nước mới dám đánh giặc cháu nhé. Nước ta có 90 triệu dân nếu ai đi đánh giặc cũng quyết chết thì lấy ai xây dựng đất nước ta tươi đẹp hơn khi đã thắng giặc, chỉ có những kẻ đánh giặc mồm trong xó bếp mới hô toáng lên như vậy. Còn thế hệ bố của bác, thế hệ của bác đi đánh giặc phải tìm cách sao cho sống để còn nuôi vợ con hạnh phúc hơn sau khi chiến thắng”. Rất nhiều người hưởng ứng lời khuyên của tôi nhất là những bậc cao niên như bác Tiến, bác Mai.
Khi đoàn tuần hành bắt đầu rời vườn hoa Kinh Đông có mấy nhóm thanh niên cầm khẩu hiệu cứ tranh nhau vượt lên trước. Trong số họ có một vài thanh niên cứ hô những khẩu hiệu rất dài mà không ai biết hô theo như thế nào cả. Tới gần bờ hồ, mọi người đi chậm lại, tôi vẫy gọi: “Các cháu gái lên hàng đầu”. Khẩu hiệu được nhiều cháu gái cầm lách qua mọi người vừa đứng lên vừa lên hàng đầu thì mấy thanh niên khác lại cầm khẩu hiệu chạy lên trên. Một bác tóc đã bạc. Tôi nhớ là ngày 7/8/2011, khi đi biểu tình quanh hồ Gươm bác đã cho tôi xem thẻ thương binh và hình như bác về hưu với quân hàm Thượng tá, bác cười chua chát: “Lũ vô văn hóa nhảy lên đầu để được chụp ảnh vì đi biểu tình theo chỉ thị”.

HỌ ĐI BIỂU TÌNH CŨNG VÌ ANH ĐẤY
Hôm nay tôi lại đi biểu tình chống giặc xâm lấn Biển Đông. Khoảng 10h, tôi và một số người đi hàng đầu đưa đoàn biểu tình từ vườn hoa Canh Nông dọc theo đường Điện Biên Phủ - Cột cờ cũ tiến về Cửa Nam. Cảnh sát giao thông, cảnh sát phường và dân phòng dẹp đường để đoàn người đi nửa lòng đường. Tới Cửa Nam, mấy người mặc quần áo dân phòng chỉ đườngcho đoàn biểu tình tiến về cuối phố Tràng Thi. Mấy thanh niên cầm khẩu hiệu: “Đồng hành cùng Đảng và chính phủ…” gọi mọi người đi theo hướng ấy. Ngay lập tức luật sư Trần Vũ Hải chỉ tay về phía Hàng Bông, tôi hiểu ý rẽ trái thế là cả biển người ùa theo. Đường tắc nghẽn. Tôi hô vang: “Hoan hô cảnh sát biển Việt Nam đã dũng cảm bảo về lãnh hải tổ quốc. Hàng ngàn tiếng hô vang theo. Khi tôi hô lần thứ hai rất nhiều người đi đường cũng hô theo. Tôi thấy nét mặt cảu mấy cảnh sát giao thông tươi hẳn lên.
Nhớ ngày mùng 14/8/2011, khi vợ đèo tới ngã tư Bà Triệu, Hàng Khay, xe máy chưa đỗ hẳn tôi đã nhảy xuống bắt tay bác Nguyên Ngọc. Bác là ngươi đã viết “Đất nước đứng lên”. Theo cách anh hùng núp bắn thử xem thằng Tây có chảy máu hay không để kêu gọi bản làng chống Pháp dành độc lập tự do, tôi cũng tự mình làm hàng trăm thí nghiệm ở nhiều lĩnh vực để giúp dân thành công. Dù bác không dạy tôi ngày nào xong đối với tôi đó là người thầy, người anh. Gặp được bác trong cuộc đấu tranh này tôi càng thêm dũng khí. Các phóng viên ùa lại chụp ảnh tôi đứng giữa bác Nguyên Ngọc và Giáo sư Nguyễn Huệ Chi. Trong số đó có cả phóng viên nam hãng AFB. Ngày 10/8/2005, anh đã lên tận lạng Sơn quay cảnh tôi giúp bà con bảo quản na Đồng Bành và hồng Bảo Lâm. Sau đó phần tin này trên 225 đài truyền hình trên thế giới, trong đó có Trung Quốc. Do phải đứng ở dưới đường chụp ảnh chúng tôi, một số người đã làm cản trở giao thông, nhất là các bạn trẻ Việt Nam. Một trung tá CSGT nặng lời xua đuổi những người cầm máy ảnh trông còn trẻ ấy. Tôi tới vỗ vai người cảnh sát này: “Họ đi biểu tình là để bảo vệ đất nước, bảo vệ hạnh phúc cho mọi người Việt Nam trong đó có cả anh đấy. Tôi thường xuyên sang Trung Quốc làm việc, loại cảnh sát bên đấy làm việc như anh bây giờ chỉ cấp binh nhất binh nhì thôi”. Anh ta nhìn tôi rồi lặng lẽ lên xe phóng đi.

11/5/2014

Thứ Năm, 8 tháng 5, 2014

VỤ KHỞI TỐ HÌNH SỰ PHÓNG VIÊN NGUYỄN HÙNG SẼ ĐI VỀ ĐÂU?

VỤ KHỞI TỐ HÌNH SỰ PHÓNG VIÊN NGUYỄN HÙNG SẼ ĐI VỀ ĐÂU?
Ngày 25/4/2014 vừa qua, Trung tướng Hoàng Kông Tư, thủ trưởng Cơ quan An ninh điều tra - Bộ Công an qua trả lời phỏng vấn Báo Công an Nhân dân đã thông báo Cơ quan An ninh điều tra-Bộ Công an chính thức khởi tố vụ án hình sự về tội Vu khống theo Điều 122 Bộ Luật hình sự đối với ông Nguyễn Hùng, phóng viên BBC tiếng Việt về tội vu khống, liên quan đến bài báo “Dương Chí Dũng và những triệu đô la” của phóng viên này

Xung quanh vụ việc này đã có một số bài viết liên quan đăng tải trên các phương tiện thông tin đại chúng với nhiều cách nhìn khác nhau. Tuy nhiên, để thêm một góc nhìn đối với sự việc được nhiều người cho là khá “bi hài” này, xin được lấy ý kiến của ông Nguyễn Đăng Quang, Đại tá,nguyên cán bộ Bộ Công an, người đã có 42 năm làm việc trong ngành an ninh, hầu giúp độc giả có một cái nhìn đa chiều cho vấn đề đang được dư luận chú ý này. Mặc dù vừa mới trải qua một cuộc đại phẫu thuật (mổ u não), sức khỏe còn rất yếu, tay phải và chân phải chưa hồi phục được bình thường, mới chỉ đi lại được nhẹ nhàng trong nhà, song ông Quang vẫn cố gắng trả lời những câu hỏi của chúng tôi. Xin trân trọng cảm ơn ông Quang và hân hạnh giới thiệu cùng bạn đọc!


MXD: Thưa ông Nguyễn Đăng Quang, về việc Cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an quyết định “khởi tố” ông Nguyễn Hùng-một phóng viên BBC Việt ngữ thì theo quan điểm cá nhân, ông có nhận xét gì?


Ông Nguyễn Đăng Quang:
Việc Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an ngày 25-4-2014 ra quyết định khởi tố hình sự đối với ông Nguyễn Hùng,phóng viên của Ban Việt ngữ đài BBC (Vương quốc Anh) về tội vu khống theo Điều 122 Bộ Luật hình sự nước CHXHCN Việt nam thì tôi cho là cơ quan điều tra chắc đã có đủ bằng chứng và cơ sở của riêng mình,chỉ có điều tôi hơi ngạc nhiên là quyết định khởi tố được đưa ra rấtnhanh và quyết đoán khác thường! Bộ luật Hình sự hiện hành của Việt Nam, tại Khoản 1 Điều 122. quy định: “Tội vu khống: Người nào bịa đặt, loan truyền những điều biết rõ là bịa đặt nhằm xúc phạm danh dự hoặc gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của người khác hoặc bịa đặt là người khác phạm tội và tố cáo họ trước cơ quan có thẩm quyền, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến hai năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm…”
Tôi đã tìm đọc bài viết "Dương Chí Dũng và những triệu đôla" của phóng viên Nguyễn Hùng viết về lời khai của ông Dương Chí Dũng tại phiên tòa sơ thẩm về khoản hối lộ 20 tỷ đồng do bà Trương Mỹ Lan (Chủ tịch Tập đoàn Vạn Thịnh Phát, trụ sở ở Tp HCM) nhờ một người đưa cho Dương Chí Dũng để nhờ Dũng chuyển tiếp đến địa chỉ mà bà Lan đã dặn Dũng. Nguyễn Hùng viết (trích nguyên văn):"Theo ông Dũng, người đưa tiền của bà Lan cho ông tên là Tiệp. Các nguồn tin nói đây là ám chỉ Thiếu tướng Trần Quang Tiệp,trợ lý Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang" . Tôi được biết, ngay sau lời khai nói trên của Dương Chí Dũng trước tòa, bà Trương Mỹ Lan-qua báo chí- đã phủ nhận toàn bộ lời khai này . (Theo tôi,nếu thực không có chuyện bà Lan nhờ chuyển 20 tỷ đồng cho Dương Chí Dũng để Dũng chuyển cho ai đó như lời khai thì bà Lan phải có thêm một động tác cần thiết là gửi đơn đền cơ quan chức năng yêu cầu khởi tố hình sự ông Dương Chí Dũng vì tội vu cáo bà, mà vu cáo không phải ở nơi công cộng mà ở ngay chốn công đường! )

Trở lại với bài viết của phóng viên Nguyễn Hùng trên blog BBC tiếng Việt,Nguyễn Hùng không khẳng định tướng Tiệp là người mà Dương Chí Dũng khai ra, mà chỉ "thuật" lại lời khai của Dũng trước tòa. Nguyễn Hùng viết: "Các nguồn tin nói đây là ám chỉ Thiếu tướng Trần Quang Tiệp, trợ lý Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang". Người đọc có lẽ không ai cho là Nguyễn Hùng đã “vu khống” tướng Tiệp ăn hối lộ, rõ ràng anh ta chỉ viết “Các nguồn tin nói đây là ám chỉ thiếu tướng Trần Quang Tiệp..."mà thôi! Vả lại, theo tôi, nói về "Tội vu khống" thì người vu khống phải là người biết rõ việc đó là điều không có thật nhưng cố tình nói đó như là sự thật để xúc phạm danh dự hoặc làm tổn hại đến quyền và lợi ích hợp pháp của người khác. Song ở đây phóng viên Nguyễn Hùng mới đặt ra nghi vấn chứ chưa khẳng định. Chắc nhiều bạn đọc có thể có cùng ý kiến như tôi là chúng ta không có đủ dữ liệu để khẳng định phóng viên Nguyễn Hùng biết rõ tướng Tiệp không phải là người chuyển giúp 20 tỷ VNĐ của bà Trương Mỹ Lan cho Dương Chí Dũng. Song, theo suy đoán của riêng tôi, xét về logic thông thường, thì tướng Trần Quang Tiệp không thể là người chuyển giúp 20 tỷ VNĐ của bà Trương Mỹ Lan cho Dương Chí Dũng để rồi Dũng lại chuyển số tiền đó đến một địa chỉ ở gần ngay mình! Đó thực sự là điều vô lý.

MXD: Vụ khởi tố này liệu có được xúc tiến nhanh và có trở ngại hoặc khó khăn gì không thưa ông?

NĐQ:
Đây là vụ án hình sự có yếu tố nước ngoài vì phóng viên Nguyễn Hùng là người có quốc tịch Vương quốc Anh. Tôi cho là có thể không có khó khăn hoặc trở ngại gì vì giữa Cộng hòa XHCN Việt Nam và Liên hiệp Vương quốc Anh và Bắc Ái nhĩ lan đã ký kết Hiệp định hỗ trợ tư pháp. Chắc lúc này các cơ quan tư pháp của ta đang làm việc với phía bạn để tiến hành các thủ tục dẫn độ phóng viên Nguyễn Hùng về Việt Nam. Song để dẫn độ được thì ta phải thuyết phục và chứng minh được công dân nước họ đã phạm vào tội gì,khoản nào,điều nào của Bộ Luật hình sự nước ta, rồi thủ tục tố tụng nữa,v.v...Nói chung là có nhiều việc phải làm,nên tôi cho là không thể nhanh như ta muốn được.
MXD: Thưa ông, như vậy có nghĩa là cơ quan ANĐT có lẽ chưa đủ cơ sở đẻ kết luận phóng viên Nguyễn Hùng là “vu khống” phải không? Và việc khởi tố hình sự đối với phóng viên Nguyễn Hùng sẽ có tác động như thế nào đối với vụ án Dương Chí Dũng?

NĐQ: Như trên tôi đã nói, Cơ quan an ninh điều tra chắc đã có đủ bằng chứng và cơ sở của riêng mình,song để thuyết phục dư luận và nhất là chứng minh với các cơ quan tư pháp của Vương quốc Anh là phóng viên Nguyễn Hùng phạm vào tội vu khống theo điều 122 Bộ Luật hình sự nước Cộng hòa XHCN Việt Nam lại là một việc khác! Còn vụ khởi tố này có tác động thế nào đối với vụ án Dương Chí Dũng thì tôi không rõ. Song như mọi người thấy, phiên tòa phúc thẩm xét xử Dương Chí Dũng còn đang diễn ra,chưa kết thúc. Vụ án có thêm tình tiết mới và nhiều tài liệu, tư liệu được bổ sung,vì vậy Hội đồng xét xử phải tạm hoãn phiên tòa,chưa thể tuyên án đúng như lịch đã dự kiến để Tòa có thêm thời gian xem xét tình tiết mới, đọc và nghiên cứu số tài liệu,tư liệu mới được bổ sung. Sớm nhất là chiều ngày 7/5/2014, Hội đồng xét xử mới có thể nghị án lần cuối và sau đó Tòa sẽ tuyên án! Mọi việc còn đang ở phía trước. Ngay cả sau khi phiên tòa kết thúc,còn rất nhiều việc các cơ quan tư pháp và điều tra vẫn phải làm, do vậy, tôi cho rằng Cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an khởi tố hình sự Nguyễn Hùng,phóng viên Ban Việt ngữ đài BBC,cho dù là đã có đủ cơ sở và chứng cứ " rõ ràng và có sức thuyết phục" thì vẫn có thể là hơi vội vàng,có khi lại lợi bất cập hại ! Vả lại, theo quy định tạiĐiều 105 Bộ Luật tố tụng hình sự năm 2003,xin trích: "Những vụ án về các tội phạm được quy định tại Khoản 1 các Điều 104,105,106,108,109,111,113,121,122,131 và 171 của Bộ Luật hình sự chỉ được khởi tố khi có yêu cầu của người bị hại hoặc của người đại diện hợp pháp của người bị hại là người chưa thành niên,người có nhược điểm về tâm thần hoặc thể chất." Do vậy, Cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an đứng ra khởi tố thay cho người bị hại thì tôi cho là hơi vội vàng và không đúng theo quy định của Bộ Luật tố tụng hình sự 2003(nếu khởi tố theo Khoản 1 Điều 122 Bộ Luật hình sự)

MXD: Ông có nói quyết định khởi tố hình sự đối với phóng viên Nguyễn Hùng được đưa ra rất nhanh và quyết đoán khác thường. Vậy có vụ nào chậm hoặc bất thường không? 


NĐQ: Tôi đã nghỉ hưu 11 năm nay nên không biết cụ thể và đầy đủ được. Nhưng chỉ xét riêng trong tháng 4/2014 vừa qua thôi thì đã có quá nhiều vụ việc, trong đó có những vụ việc đặc biệt nghiêm trọng xét về khía cạnh hình sự mà ta lại bỏ qua, không tiến hành điều tra và khởi tố! Tôi muốn nói đến vụ việc ngày 18/4/2014 xảy ra ở cửa khẩu Bắc Phong Sinh(tỉnh Quảng Ninh). Có 16 người Trung Quốc xâm phạm bất hợp pháp qua biên giới Việt Nam,đang đi sâu vào lãnh thổ nước ta thì bị bộ đội biên phòng phát hiện,truy đuổi và bắt giữ. Lợi dụng lúc sơ hở của các chiến sỹ ta ,số người Trung Quốc này hung hãn xông vào cướp vũ khí và bắn chết 2 sỹ quan biên phòng của ta(gồm 1 thiếu tá và một thiếu úy). Nhưng ngay trong ngày, phía ta đã nhanh chóng và vội vàng bàn giao 16 người Trung Quốc nói trên cho phía bạn(gồm 5 nam giới,4 phụ nữ, 2 trẻ em cùng 5 thi thể nam giới).Một việc làm bất thường và khó hiểu! Trong vụ việc này, theo luật pháp của Việt Nam cũng như luật quốc tế, ta không thể bàn giao số người còn sống cho phía Trung Quốc mà phải giữ họ lại để Cơ quan an ninh điều tra của ta tiến hành xác minh, điều tra và khởi tố hình sự đối với số người còn lại về tội xâm phạm lãnh thổ, an ninh quốc gia và giết hại 2 sỹ quan biên phòng của Việt Nam. Việc Cơ quan an ninh điều tra của ta vội vàng bàn giao số người Trung Quốc còn sống cho phía bạn mà không qua việc điều tra,khởi tố hình sự đối với họ, theo tôi, không chỉ là một sai lầm lớn mà còn tạo ra một tiền lệ nguy hiểm và bất lợi cho phía Việt Nam sau này. Hệ lụy của vụ việc này không đơn giản. Tôi hoàn toàn tán đồng với quan điểm của luật sư Hà Huy Sơn khi ông nói: "Đánh mất quyền tài phán là đánh mất chủ quyền quốc gia."
Ngoài ra,cũng ngay trong tháng 4/2014 vừa qua, như tin tức đã đưa trên báo in cũng như báo mạng là có nhiều hành khách người Trung Quốc bị bắt quả tang khi đang ăn cắp hành lý và tiền của các hành khách khác đi cùng trên các chuyến bay của hãng hàng không Vietnam Airlines. Song, an ninh hàng không của ta chỉ lập biên bản,phạt nhẹ nhàng rồi cho qua. Chỉ riêng trong tháng 4/2014,không phải chỉ có 1 mà là trên dưới 10 trường hợp hành khách có quốc tịch Trung Quốc bị bắt quả tang khi đang trộm đồ. Việc các hành khách người Trung Quốc có hành vi trộm cắp trên các chuyến bay của Vietnam Airlines rõ ràng là vi phạm pháp luật Việt Nam. Ta phải nghiêm khắc hơn,chứ trường hợp nào cũng chỉ lập biên bản,phạt qua loa rồi cho qua ,theo tôi là không ổn. Điều này sẽ chỉ khuyến khích họ coi thường pháp luât Việt Nam và tiếp tục trộm đồ trên các chuyến bay của VNA. Ta phải kiên quyết lập biên bản và khởi tố hình sự những vụ ăn cắp đồ trên các chuyến bay của VNA của mọi hành khách( đặc biệt hành khách là người Trung Quốc) một khi đồ mà họ chôm được có giá trị từ 2 triệu VNĐ trở lên. Phải khởi tố hình sự vài vụ để răn đe những hành khách khác,đồng thời lấy lại uy tín cho Vietnam Airlines nói riêng cũng như hệ thống tư pháp Việt Nam nói chung.

MXD: Xin ông cho biết thêm một vài vụ khác?

NĐQ: Còn rất nhiều vụ việc nữa,kể ra không xuể. Tôi chỉ muốn nêu thêm một vụ rất đặc biệt và điển hình liên quan đến Điều 122 Bộ Luật hình sự về tội vu khống. Đó là trường hợp tố cáo của ông Lê Anh Hùng và vợ là bà Lê Thị Phương Anh (chồng quê ở Hà Tĩnh,vợ quê ở Quảng Trị,nhưng cả 2 đều có hộ khẩu thường trú ở Hà Nội).Suốt 6 năm qua(từ đầu 2008 đến nay) ông Lê Anh Hùng và sau đó cùng vợ đã liên tục gửi đơn (đến nay là 73 đơn) tới các cơ quan ở Trung ương và Hà Nội tố cáo 1 vị lãnh đạo Đảng(đã nghỉ hưu) và 2 vị lãnh đạo Chính phủ(đang tại chức) về những vụ việc vô cùng nghiêm trọng.Thú thực, trước tháng 6/2012, tôi cho rằng ông Lê Anh Hùng hoặc là tố cáo bậy,cố tình bịa đặt để vu khống nhằm bôi nhọ và làm mất uy tín,thể diện của các đồng chí lãnh đạo cao cấp Đảng và Chính phủ hoặc là chính ông Lê Anh Hùng là người mắc bệnh tâm thần hoang tưởng,không ý thức được việc mình đang làm. Đến nay thì chính tôi lại là người hoang mang,không biết đâu là thực,đâu la hư! Sáu năm đã qua mà sự vụ không được giải quyết rứt điểm,để lại trong dư luận một sự hoang mang,khó hiểu,khiến cho người dân không biết đâu là hư, đâu là thực. Nhiều cán bộ lão thành và tiền khởi nghĩa cũng đã yêu cầu Trung ương và các cơ quan chức năng có biện pháp giải quyết rứt điểm,làm rõ trắng đen vụ việc tố cáo này nhằm khôi phục lại lòng tin của nhân dân,lấy lại uy tín cho lãnh đạo và trừng phạt kẻ vu khống (nếu thực sự họ phạm tội vu khống).Trong trường hợp này,nếu vợ chồng ông Lê Anh Hùng không ai bị bệnh tâm thần,nhưng cứ cố tình bịa đặt,vu cáo thì sẽ phạm vào tội vu khống-không phải một lần mà là 73 lần vu khống- thì it nhất mỗi người cũng phải chịu 2 năm tù giam! (theo Khoản 1 Điều 122 Bộ Luật hình sự).Trên blog riêng của mình và sau đó được một số trang mạng khác đăng lại,ông Lê Anh Hùng cho biết,kể từ khi tiến hành việc tố cáo nói trên, cuộc sống của gia đình và vợ chồng ông rất nguy hiểm, luôn bị đe dọa,quấy rối, thậm chí bị hành hung,triệt tiêu cuộc sống. Với tư cách là người đã từng công tác lâu năm trong ngành,mặc dù đã nghỉ hưu 11 năm rồi và nay đã 72 tuổi,tôi tha thiết đề nghị các cơ quan an ninh điều tra và cảnh sát điều tra hay kiên quyết vào cuộc,trên cơ sở thượng tôn pháp luật,làm rõ vụ việc phức tạp này,giải trình trước công luận,minh oan cho bên ngay,trừng phạt bên gian .Nếu vụ việc này cứ kéo dài,không rứt điểm,cứ để tình trạng trắng đen lẫn lộn,hư hư thực thực,v.v...thì hiển nhiên là sẽ rất bất lợi cho tất cả chúng ta,người dân cũng như chính quyền! Chỉ có một thế lực có lợi, đó là "thế lực thù địch trong và ngoài nước" như xưa nay ta vẫn nói, mà thôi!

MXD: Ông có lẽ đã mệt. Vâng,rất cảm ơn ông đã cho biết ý kiến của mình. Xin hẹn ông một dịp khác. Một lần nữa xin cảm ơn ông.

Thực hiện: Mai Xuân Dũng.

Thứ Tư, 7 tháng 5, 2014

TRUNG QUỐC XÂM LƯỢC VÀ BÀI HỌC TỪ LỊCH SỬ

TRUNG QUỐC XÂM LƯỢC VÀ BÀI HỌC TỪ LỊCH SỬ

Mai Xuân Dũng
Việc Trung quốc kéo dàn khoan Dải Dương HD-981 cắm tại thềm lục địa thuộc chủ quyền Việt nam là có thật. Chúng ta phải khẳng định đó là hành động xâm lược của nhà cầm quyền Bắc kinh đối với Tổ quốc ta.
Tổ quốc không phải là sở hữu riêng của Chính phủ hoặc của bất cứ tổ chức nào mà là của toàn thể dân tộc Việt nam chúng ta.

Tàu VN bị đâm vỡ mạn sáng nay



Khi Tổ quốc bị xâm lăng trách nhiệm không phải chỉ là của Nhà nước mà là trách nhiệm của toàn dân, của mỗi cá nhân sống trên lãnh thổ Việt nam bất kể xu hướng chính trị, đảng phái nào.
Nếu một chính phủ đớn hèn quỳ gối dâng Tổ quốc cho quân xâm lược, chính phủ đó phải chịu trách nhiệm lớn nhất đối với Đất nước với dân tộc.
Đất nước có một chính phủ như vậy là một bất hạnh ghê gớm cho nhân dân nhưng nhân dân cũng có một phần trách nhiệm vì đã quá nhiều năm ươn hèn chấp nhận, chịu đựng một tội ác bất dung thứ đến như vậy.
Ở bất cứ quốc gia nào, một thể chế thối nát bao giờ cũng được tạo nên bởi một bè đảng tham nhũng vị kỷ tàn ác và một bộ phận lớn dân chúng dốt nát ngu muội và vô cảm.
Một chính phủ ươn hèn sẽ tạo ra một dân tộc yếu đuối nhu nhược, nhưng không phải vì có một chính phủ thối nát mà nhân nhân cũng chấp nhận ươn hèn buông xuôi như vậy.
Nhìn lại lịch sử nước nhà, triều đình nhà Nguyễn thời Tự Đức đớn hèn ký Hòa ước Nhâm tuất (1862) Cắt nhượng 3 tỉnh Gia Định, Định Tường, Biên Hòa cho người Pháp để bảo toàn chế độ phong kiến cai trị.
Trong triều và ngay cả dân chúng cũng bắt đầu phân hóa. Nếu trước kia trong triều đình những người theo phe “chủ chiến” với Pháp và “chủ hòa” (đầu hàng) còn chưa rõ ràng thì từ lúc đó bắt đầu chia rẽ rõ nét và mỗi bên đều tìm cách giành quyền kiểm soát. Tuy nhiên, dễ dàng thấy phái chủ hòa chiếm đa số.
Về phía nhân dân, phần đông không chấp nhận theo lệnh “hòa hoãn” của triều đình, nhiều nơi nông dân tự phát tập hợp lại quyết tâm kháng chiến. Nhưng, triều đình ươn hèn đã buộc họ phải giải binh trong những vùng đất đã nhượng cho Pháp. Những đội quân còn tiếp tục chiến đấu trở nên “bất hợp pháp” đối với triều đình. Điển hình là trường hợp Trương Định. Ông đã lựa chọn con đường ở lại cùng nhân dân kháng nên bị nhà vua cách tuột hết phẩm hàm.
Năm 1873, sau khi chiếm được Nam Bộ, Pháp chuẩn bị tiến ra Bắc Bộ. Lúc đó, Hoàng Diệu làm Tổng đốc Hà Ninh, đóng tại thành Hà Nội. Hoàng Diệu đã chú tâm tới việc xây dựng thành lũy chuẩn bị lực lượng chống Pháp. Tuy nhiên phái chủ bại của triều đình Huế đã thuyết phục vua Tự Đức chấp nhận mất miền Bắc để giữ an toàn cho ngai vàng. Vua Tự Đức đã hạ chiếu quở trách Hoàng Diệu vì có thái độ chống Pháp. Nhưng Hoàng Diệu đã quyết tâm sống chết với thành Hà Nội. Các quan xung quanh ông Hoàng Diệu lúc bấy giờ có Tuần phủ Hoàng Hữu Xứng, Đề đốc Lê Văn Trinh, Bố chánh Phan Văn Tuyển, Án sát Tôn Thất Bá và Lãnh binh Lê Trực đã cùng nhau uống rượu hòa máu quyết tâm sống chết với Hà thành.
Lịch sử dân tộc Việt nam cho chúng ta những bài học sâu sắc về tinh thần dân tộc, tinh thần yêu nước chân chính và qua đó xác định cho mỗi cá nhân một thái độ chuẩn mực về mối quan hệ Dân với Chính phủ và Dân với Nước.
MXD

Thứ Tư, 30 tháng 4, 2014

NHÂN CHUYỆN NGƯỜI LÍNH BUỒN TRONG THƠ VĂN LÊ


 
 
Trần Mạnh Hảo
 
Trước và sau tiểu thuyết nổi tiếng : “Nỗi buồn chiến tranh” của nhà văn Bảo Ninh, văn học dòng chính thống của chế độ đương thời, chừng như chưa có tác phẩm nào dám dựng chân dung buồn đau tới tận cùng của người lính chiến ?
 
“Đường ra trận mùa này đẹp lắm”, câu thơ của Phạm Tiến Duật có thể đại diện cho hình ảnh người lính chiến đi vào chỗ chết trong văn học mà vui như tết, mà vỗ tay vỗ chân hát hò mê sảng hơn trúng số ! Cho nên, Tố Hữu – ông trùm của thi ca cách mạng mới khẳng định tính chất sắt đá đến phi nhân của đảng cầm quyền, một đảng không biết hỉ nộ ái ố, không có trái tim như sau : “Đảng ta đó trăm tay nghìn mắt/ Đảng ta đây xương sắt da đồng”
 
Rất lạ, năm 2013, nhà xuất bản Quân Đội Nhân Dân đã cho xuất bản tập thơ “ Vé trở về” của nhà thơ, nhà văn, nhà biên kịch điện ảnh, đạo diễn Văn Lê với hình ảnh người lính buồn từ A tới Z.
 
Người lính của thơ Văn Lê khác một trời một vực với người lính của Phạm Tiến Duật, khi anh được giấy gọi đi bộ đội vào miền Nam chiến đấu :
 
“Anh nhìn con dấu đỏ tươi trên lệnh động binh
Lòng trống vắng như vòm trời không đáy
Cánh đồng ngơ ngẩn buồn
Anh cũng ngơ ngẩn buồn trong váng nắng chiều sót lại”
 
Quê hương người lính không phải là thiên đường xã hội chủ nghĩa như tuyên truyền, mà là một cảnh loạn lạc, bi ai, tráo trở, buồn thương của đám tang cha mẹ:
 
“Rắn rết trong hang bò ra đầy ngõ
Náo loạn làng quê chó sủa
Náo loạn bầu trời vẩn vũ chim bay
Cuộc trở mình của tự nhiên diễn ra giữa ban ngày
Mọi trật tự bỗng nhiên gãy đổ
Sông suối thay lòng đổi dạ
Cuộc đưa ma tại làng quê nhức nhối tiếng gọi hồn”
 
Người lính trong thơ Văn Lê ra trận trong nỗi buồn sầu thảm :
 
“Đồng chiều ngơ ngẩn buồn
Anh ngơ ngẩn buồn bước về quá khứ
Ở đâu đó giữa hoang vu chợt cất lên tiếng thánh ca âm u khổ sở
Âm u khổ sở tiếng thánh ca của muôn loài sinh vật tiễn đưa anh”
 
Hãy nhìn hình ảnh người em gái cô đơn tiễn anh ra trận qua chữ nghĩa Văn Lê :
 
‘Em gái anh
Dáng như bà già
Khoác chiếc áo tơi mỏng manh như món  đồ dễ vỡ
Nó đứng chờ anh ở ngay đầu ngõ
Miệng cười lóe vệt trăng non”
 
Và người lính ấy mang nỗi buồn vô tận vào cuộc chiến để chết buồn như chiếc lá :
 
 “Câu chuyện về người lính hy sinh buồn như lá thu bay”
 
Các anh đã chết cho cái gì vậy :
 
“Những năm chiến tranh đất nước gieo neo
Giấy báo tử về làng như lá rụng
Khủng khiếp nhất là phải làm người sống
Sáng mở mắt ra đã nơm nớp trong lòng”
 
Hãy đọc tiếp niềm đau buồn của thơ Văn Lê khi anh tả nỗi buồn cô đơn của cô em gái –người thân duy nhất còn sót lại của người tử sĩ buồn :
 
“Ngày anh trai hi sinh bến nước bơ vơ
Cô chẳng còn ai mà chờ đợi nữa
Mọi trật tự trong cô sụp đổ
Cô lang thang cuối đất cùng trời
Xác xơ như bà lão ăn mày
Vô cảm như người điên ngoài chợ”
 
Cô gái đi tìm người anh đã chết trận như một người điên, trên quê hương điên, với những lý tưởng viển vông điên dại ai mang đến lừa mị quê hương :
 
“Những hi vọng tìm anh sau chiến tranh
Tràn ngập trong cô như nước mùa tháng tám
Xé lòng cô như cánh đồng gặp hạn
Ăn mòn cô như nắng lột da người”
 
Những người lính sinh Bắc tử Nam, chiến đấu để giải phóng nhân dân, để xây thiên đường xã hội chủ nghĩa ư ? Hãy nhìn đáp số cuộc chiến tranh chết hàng chục triệu người qua thơ Văn Lê viết về nỗi buồn lính :
 
“Quê anh bây giờ lôm nhôm lam nham
Anh ngắm nhìn mà thương con mắt
Những bức tường đá xanh biến mất
Nhường chỗ cho những ngôi nhà mái bằng nép sát vào nhau
Cao thấp nhấp nhô như người bị chắt đầu
Chẳng tìm đâu ra những mái nhà đội nón
Cuộc sống dường như đảo lộn
Chẳng còn ai vướng bận đến quá khứ xa xưa
Có lẽ vậy nên làng anh bây giờ
Cuộc sống mất đi cái hồn cái vía…”
 
Chao ôi, hàng triệu người lính đã chết trận để sau ngót bốn mươi năm, quê hương ta chỉ còn là cái xác không hồn ? Những câu thơ Văn Lê bình dị, lắng đọng, sâu xa mà như một lời lên án bọn đầu nậu chiến tranh đã dùng máu mấy triệu người để làm cuộc buôn lớn có tên là cách mạng. Hãy nhìn xã hội tham nhũng vô phương cứu chữa, kẻ cầm quyền giàu có hóa thành tư bản để vô sản hóa nhân dân, tiếp tục cho nhân dân ăn bả lừa thiên đường thiên điếc. Nhà thơ quân đội, nhà văn cách mạng, nhà biên kịch đạo diễn có hạng Văn Lê đã vượt lên trước đội hình nhà văn lề phải để lý giải, để thúc giục nhân dân tỉnh ra sau khi bị ăn bả cách mạng thành ngớ ngẩn, thành mất trí :
 
“LÀNG QUÊ U U MÊ MÊ
NGƯỜI TA NHƯ ĂN CHÁO LÚ”
 
Cám ơn thi sĩ Văn Lê đã gọi sự vật bằng tên của nó, khi ông đanh thép tố cáo “trò lừa lý tưởng” cho dân ăn cháo lú của những ông lú cầm quyền :
 
 
“ Họ ( nhân dân –chú của TMH) lao ra bến sông bãi chợ
Giành giật miếng ăn của nhau
Chợ quê tràn ngập đồ Tàu
Chẳng thiếu thứ gì, ngoại trừ đồ thật !”
 
Thật đau thương cho mợt nhân dân sau khi đã cống hiến hàng triệu con em làm vật hiến tế hi sinh cho các cuộc chiến vì lợi ích ngoại bang như lời cố tổng bí thư Lê Duẩn từng nói : “ Chúng ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc”, như lời thơ Tố Hữu : “ Ta vì ta ba chục triệu người / Cũng vì ba ngàn triệu trên đời”…lại được trả công bằng hàng giả cả từ tinh thần đến vật chất  thế này ư ?
 
Văn Lê lý giải hiện tượng làng anh tha hóa, mất hết hồn dân tộc, đang tan tác như đám gà gặp cáo chỉ vì thờ sai thần, vào nhầm miếu :
 
“CÓ NGƯỜI BẢO DÂN LÀNG ANH NHƯ THẾ
ĐÃ VÀO NHẦM MIẾU LẠI CÚNG NHẦM THẦN”
 
Đọc đến đây, ai là người còn tấm lòng với đất nước đều hiểu nhà thơ Văn Lê không chỉ nói làng anh, mà nói dân tộc anh đã thờ nhầm thần Marx –Lenin, đã vào nhầm miếu cộng sản nên đất nước mới thành ra tan nát thế !
 
Một tập thơ tâm huyết thế này, trung thực và xúc động dám nói thẳng nói thật tận tâm can như thế này, lại được một nhà xuất bản lề phải Quân Đội Nhân Dân cho in, liệu có phải là tin mừng hay không ?
Viết đến đây, chúng tôi xin kể một kỷ niệm với nhà thơ Văn Lê ( anh từng được giải thơ cùng hạng A với Hữu Thỉnh và Anh Ngọc trong cuộc thi thơ Báo Văn Nghệ năm 1975-1976); rằng sau khi thống nhất đất nước, Văn Lê rủ chúng tôi từ Sài Gòn ra Bắc về thăm quê hương ( Hà Nam Ninh) sau ngót mười năm xa vắng. Chia tay Văn Lê ở thị xã Ninh Bình cuối năm 1975, hai đứa chúng tôi vào một quán phở mậu dịch. Bát phở được bưng ra, chúng tôi cầm thìa lên múc phở nhưng thìa chảy hết nước ra ngoài, không thể ăn được. Mọi người bảo hai chú bộ đội từ chiến trường ra à, rằng thìa ở đây đã được cấp ủy duyệt cho cửa hàng phở lấy đinh đục nát thìa ra lỗ chỗ như hố bom để cho nhân dân chúng nó không còn ăn cắp thìa mang về nhà làm của riêng được nữa. Văn Lê ngồi khóc. Anh thương nhân dân quê hương Ninh Bình của mình khổ đến thế để đánh thắng Mỹ mà không ăn nổi bát phở, đành để cho hai ba ông ăn mày giành nhau…Còn tôi kìm xúc cảm, vẫn ăn hết bát phở để chia tay Văn Lê, lấy sức đi bộ về quê Nghĩa Hưng Nam Định…”
 
Kể chuyện này, có lẽ nhiều người bảo chúng tôi bịa, rằng làm gì có chuyện đó. Vâng, tôi xin lấy danh dự ra mà nói rằng, còn nhiều chuyện kinh thiên động địa hơn chi tiết này rất nhiều nhưng vẫn là sự thật. Bây giờ thì đất nước ta, đảng ta không còn phải đục thìa ra để nhân dân ăn phở thoải mái mà không sợ bị mất như ngày sau cuộc chiến tranh xưa nữa; nhưng những cái thìa tinh thần của dân tộc ta, thì than ôi, đã và đang bị ai đó cùng với các đồng chí bốn tốt 16 chữ vàng đục lỗ chỗ ra hết, có phải không nhà thơ Văn Lê ?
 
Sài Gòn ngày 30 tháng tư năm 2014
 
T.M.H.