Thứ Tư, ngày 23 tháng 4 năm 2014

NHỮNG IM LẶNG ĐÁNG KHINH


Cánh Cò
Báo chí Việt Nam không biết từ bao giờ đã có cụm từ “sự im lặng đáng sợ” khi mô tả các cấp chính quyền cao nhất không trả lời đơn thư hay phản ảnh của báo chí, nhân dân trước các tiêu cực. Lâu dần sự im lặng ấy đã có kết quả trông thấy: tham nhũng nhiều hơn, chống đối công khai hơn và toàn bộ các “mặt trận” đều tan vỡ.

Những im lặng ấy khi được nâng lên mức đáng sợ có làm cho Bộ Chính trị ưu tư hay không? Chắc chắn là không, mà ngược lại.


Đối với một số lãnh đạo cao nhất luôn chủ trương mọi việc phải bí mật, phải đóng cửa bảo nhau, phải xử lý nội bộ còn “công khai” là một từ taboo, nhạy cảm có thể làm chế độ sụp đổ. Im lặng sẽ tạo ra nhiễu thông tin do nhiều câu hỏi và không ít những câu hỏi ấy dẫn dư luận sang những câu trả lời mang tính suy luận và suy luận càng nhiều sự thật càng lùi xa.

Thí dụ như vụ bauxite.

Tại sao một dự án rõ ràng là chỉ có hại cho Việt Nam nhưng nhà nước vẫn im lặng để cho Bộ Công thương tái oai tác quái bất kể mọi chống đối từ các nhà khoa học cho tới nhân sĩ trí thức điển hình cả nước, và chưa một ai trong bốn ông cao nhất công khai làm rõ vấn đề trước người dân từ khi những gầu đất đầu tiên được múc lên từ Tây nguyên. Hai giả thuyết đặt ra đối với người theo dõi:

Phe thân Trung Quốc ghìm cương dư luận. Bất kể kết quả ra sao họ phải chứng tỏ cho Trung Quốc thấy quyền lực của phe này là có thể cô lập, không chế bất cứ ai để thực hiện những gì mà Việt Nam đã hứa.

Phe thứ hai, không thân ai cả chỉ thân với người thuộc phe mình và sẵn sàng thừa gió bẻ măng tạo dư luận bất lợi cho đối thủ bằng cách ngấm ngầm lợi dụng quyền lực đang có để đổ dầu vào lửa khi lửng lơ khuyến khích Bộ Công thương tiếp tục khai thác bauxite còn hậu quả tính sau: tính sổ cho người ký dự án.

Nguyên Tổng bí thư Nông Đức Mạnh là người trách nhiệm khi ông này vào ngày 3 tháng 2 năm 2001 ký trong Tuyên bố chung Việt Nam - Trung Quốc, tại điều khoản 6, Việt Nam và Trung Hoa “nhất trí sẽ tích cực thúc đẩy các doanh nghiệp hợp tác lâu dài trên dự án bô-xít nhôm Đắc Nông”.

Ông Mạnh về hưu, ông Nguyễn Phú Trọng không chịu trách nhiệm và vẫn giữ im lặng. Trong trường hợp này im lặng không còn đáng sợ nữa vì nó đã trở thành quốc sách.

Để giải mã độc theo kiểu suy đoán này Bộ chính trị phải lấy gai để lể gai, chính Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phải lên tiếng bảo vệ những gì mà ông Nông Đức Mạnh đã ký. Mặc dù ông ăn nói không mấy lưu loát nhưng đừng để cái im lặng đáng sợ ấy quay lại bao vây mình.
Thí dụ thứ hai: 356 gia đình tại Dương Nội.

Cho tới nay chưa thấy Chủ tịch nước Trương Tấn Sang lên tiếng đối với vụ khiếu kiện của người dân Dương Nội khi một doanh nghiệp lại có thể công khai mua chuộc, sử dụng côn đồ, công an và cả cán bộ của UBND thành phố Hà Nội để bao che, đỡ đầu cho các hành động chỉ có thể xảy ra trong thời Pháp thuộc. 

Chính quyền càn quét, đánh đập, bỏ tù, ủi ruộng đang canh tác cùng muôn hình vạn trạng hình thức khác cốt để đẩy người dân ra khỏi đất đai của họ cho bằng được. 

EcoPark trong trường hợp này đứng cao hơn chính quyền bởi các nấc thang chất bằng tiền của họ. Công an đứng nhìn người dân bị côn đồ đánh đập. Cán bộ địa phương đổ trách nhiệm cho nhau và cho dân. UBND thành phố xem vụ này không phải của mình và Bộ Chính trị coi đây chỉ là một vụ tranh chấp không cần phải lên tiếng, vì vậy khi hàng đoàn dân oan Dương Nội kéo về văn phòng tiếp dân đưa đơn đã không được người nào ra nhận.

Hai chữ “nhân dân” đã bị xóa trắng ra khỏi bộ nhớ của đảng, của chính phủ.

Sự im lặng trong trường hợp này không còn đáng sợ nữa, nó đã trở thành đáng hy vọng đối với những ai tin vào sự nổi dậy của quần chúng và đáng lo cho những ai còn tin vào sức mạnh của dùi cui và bạo lực. Một sự im lặng đồng lõa với cái ác.

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang chính là người trách nhiệm trong vụ lên tiếng này. Ông có sứ mạng nối liền giữa chính phủ và dân, trong đó phần dân nghiêng hơn khi so với Thủ tướng. Khi thấy dân lầm than mà không lên tiếng là ác, khi thấy chính phủ bất công mà không can ngăn là hèn. Tôi tin ông không có đức tính nào trong cả hai điều vừa nói vì dù sao ông cũng là một chủ tịch nước gần dân hơn các ông tiền nhiệm.

Thí dụ thứ ba: Công an đánh dân chết trong đồn công an, Bộ trưởng Trần Đại Quang xem như mất tích.

Với học hàm học vị Giáo sư, Tiến sĩ được xem là dày cộp so với nhiều bộ trưởng công an các đời trước, Bộ trưởng Trần Đại Quang khác với hầu hết các bộ trưởng của triều đại Nguyễn Tấn Dũng: ông không hề lên tiếng trước bất cứ trường hợp tiêu cực nào xảy ra trong ngành công an, kể cả vụ Phạm Quý Ngọ, một thứ trưởng bị tố đã ăn hối lộ 500 ngàn đô la để rò rỉ thông tin cho Dương Chí Dũng chạy trốn. 

Tuy nhiên điều này dễ hiểu vì ông sợ bức dây động rừng. Nhưng điều khó hiểu hơn cả là trước các thông tin từ báo chí về việc công an tra tấn người bị bắt trong đồn đến chết xảy ra tràn lan, ông vẫn im lặng, làm như ông đang giữ chức Bộ trưởng công an của nước bạn chứ không phải tại Hà Nội. 

Ông Trần Đại Quang có nỗi khỗ tâm gì? Liệu nỗi khổ tâm ấy có lớn hơn sự uất ức của hàng trăm thân nhân các nạn nhân bị nhân viên dưới quyền ông lạm dụng “quyền được đánh” của họ hay không?

Sự im lặng của ông có thể ví ngang với nụ hôn Juda trong kinh thánh. Juda lừa bọn Do Thái khi nghĩ rằng Chúa rất quyền phép không thể nào bị bắt và ông ta đã nhận 30 đồng bạc để thông đồng với chúng: khi hôn ai thì người đó là Chúa Jesus.

Chúa quyền phép đã đành nhưng nhân dân không có quyền phép như người ta nghĩ. Họ chỉ có nổi loạn, mà nổi loạn thì không thể xem là quyền phép.

Hôn trong sự im lặng để khuyến khích bọn Do Thái giết người có khác gì sự im lặng của ông Bộ trưởng trước hành vi bất nhân hàng loạt? Sự im lặng này không còn khó hiểu, nó đã có một định nghĩa mới: Sự im lặng bất nhân.

Thí dụ thứ tư: Bộ trưởng y tế và bệnh sởi.

Mọi thông tin về sởi đã có. Các tiêu cực chung quanh nó cũng đã và đang có. Bà bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến bị báo giới giải phẩu tới những tế bào nhỏ nhất. Lần đầu tiên giới giải trí lên tiếng đòi bà từ chức. Chính phủ im lặng như từ xưa tới nay và sự im lặng này có thể nhìn ở một góc nào đó thì chính phủ đúng. Tuy nhiên cái đúng ấy đã bị giới hạn khi sự việc có khả năng lan tới tầm uy tín quốc gia và khả năng chịu đựng hạn hẹp của người dân.

Một bộ trưởng có quyền giải quyết những việc xảy ra liên quan đến bộ của mình mà chính phủ không nên can thiệp, đó là tiêu chí đúng đắn của một đất nước dân chủ. Tuy nhiên giới hạn của tiêu chí này nằm ở chỗ: chính phủ phải can thiệp ngay lập tức nếu trình độ, cách giải quyết vấn đề, ngay cả sự phát ngôn lệch chuẩn của một bộ trưởng. 

Sự can thiệp này là chìa khóa cho mọi chính quyền dân cử, riêng với chính quyền của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng e rằng sẽ có ngoại lệ vì như nhiều thủ tướng đời trước từng tuyên bố: thủ tướng không có quyền bãi nhiệm một bộ trưởng.

Không bãi nhiệm được chẳng lẽ không nói được?

Ít ra một tiếng nói của Thủ tướng trong lúc này sẽ có tác dụng giải vây cho Bộ y tế qua trả lời của chính bà Tiến. Mọi thắc mắc, nghi ngờ hay cáo buộc bà Tiến sẽ được giải tỏa và vượt qua sự im lặng ấy là trách nhiệm của Thủ tướng chính phủ chứ không ai khác.

Im lặng trước chống đối rộng khắp của nhân dân phản ánh sự run sợ của chính quyền và sự run sợ ấy chỉ có thể làm nguội đi bằng các giải thích và chịu trừng phạt của dư luận.
Thí dự thứ năm: xé bằng của trí thức.

Sự im lặng tiếp tục bao trùm hai bộ phận của ngành giáo dục: Bộ giáo dục, Đại học sư phạm Hà Nội khi chính ra hai cơ quan này có trách nhiệm giải thích cho dư luận biết về hành động tịch thu bằng thạc sĩ của cô giáo Đỗ Thị Thoan, bút danh Nhã Thuyên bởi một hội đồng thẩm định luận văn khác do Đại học sư phạm Hà Nội triệu tập. 

Thạc sĩ Đoan được đánh giá đã trình một luận văn thạc sĩ xuất sắc với điểm 10 tuyệt đối khi cô nghiên cứu khoa học về nhóm Mở miệng và những hoạt động của họ với cách nhìn mới. Hơn ba năm sau khi lấy bằng và được mời ở lại trường tiếp tục giảng dạy, vài kẻ tố cáo cái luận văn này có tư tưởng chống đảng, vô văn hóa và yêu cầu hủy bỏ.

Những tiếng nói bâng quơ ấy không ngờ lại được những kẻ khác thực hiện cho bằng được. Một Hội đồng thẩm định được lập ra, luận văn thạc sĩ bị xé toạc và người hướng dẫn cô giáo Đoan bị cho về vườn.

Một vài người trong “hội đồng xé” ấy viết bài bênh vực cho luận điểm xé của họ, tuy nhiên đây không phải nhân vật thẩm quyền trả lời dư luận, người phải trả lời là Bộ trưởng Bộ giáo dục, kế đó là Hiệu trưởng trường Đại học sư phạm Hà Nội nơi tổ chức và thực hiện việc cấp và xé luận văn thạc sĩ ấy.

Cho tới nay họ vẫn im lặng. Cho tới nay hai thể chế giáo dục ấy vẫn tỏ ra cao ngạo trước đòi hỏi bức thiết của dư luận: không được quyền thao túng nền học thuật nước nhà dù anh là ai và quyền lực đến đâu.

Sự im lặng này ban đầu thấy vô hại hơn bauxite, hơn cướp đất, hơn bệnh sởi, hơn công an đánh chết dân nhưng thực ra nó chính là đầu mối cho tất cả các nguy hại này.

Nền giáo dục bị bức hại bởi các quyết định chính trị mờ ám sẽ sản sinh ra loại vi rút câm nín nguy hiểm cho cả dân tộc. Thử tưởng tượng khi tất cả các học hàm học vị đều dắt tay nhau đi dưới sự chỉ đạo của đảng hay ít ra của những kẽ nịnh đảng thì nền học thuật của Việt Nam sẽ ra sao?

Tất cả những im lặng ấy bây giờ đã không còn đáng sợ nữa mà chính danh nó phải được nói lại bởi chữ khác: “đáng khinh”.

Thứ Tư, ngày 16 tháng 4 năm 2014

NGỤY BIỆN

Câu chuyện thứ nhất
Ở xứ nọ có một cô gái xinh đẹp đã làm biết bao nhiều chàng trai thầm yêu trộm nhớ và mơ ước được trọn đời bên nàng. Không may năm 17 tuổi cô bị mù do mắc một căn bệnh hiểm nghèo. Gia đình không tiếc bất cứ cái gì để thuốc thang chạy cai hiến đôi mắt lành mới có thể giúp cô có lại được ánh sáng mà thôi.Rất đau khổ về nỗi thiệt thòi của mình, cô nguyện ước nếu ai đó chữa được cho cô đôi mắt cô sẽ suốt đời hi sinh và lấy người đó làm chồng.
Đến một ngày, các thầy thuốc cho mời cô đến để làm phẫu thuật và sau vài ngày cô đã nhìn lại được ánh sáng trong thế giới huyền diệu tươi đẹp muôn mầu của cuộc sống. Cô cảm thấy mình hạnh phúc vô bờ bến như được sinh ra lần thứ hai.Khi hỏi nguyên nhân nào đem lại cho hữa cho cô nhưng vô hiệu. Cuối cùng các danh y kết luận: hết cách, may ra có cô đôi mắt sáng, các thầy thuốc chỉ cho cô thấy một chàng trai bẽn lẽn đeo cặp kính đen đang ngồi trong góc phòng vẻ mặt đầy rạng rỡ.Nhưng khi chàng trai bỏ cặp kính đen xuống thì cô thấy nơi đôi mắt của chàng chỉ là hai cái lỗ sâu hoắm ghê rợn làm cô rùng mình hoảng hốt. Đôi mắt ấy đã được chàng trai tha thiết tình nguyện để các thầy thuốc khoét ra thay mắt cho cô.
Tuy vô cùng cảm động nhưng cô gái từ bỏ lời nguyện ước của mình vì không thể lấy một người chồng mù xấu xí, gớm ghiếc như thế.
Câu chuyện thứ hai
Một nhà sinh học vĩ đại đã cho thấy việc nhân bản cừu Dolly là chuyện nhỏ vì ông đã nhân bản thành công một con người bằng xương bằng thịt có tư duy. Ông đặt tên sản phẩm trí tuệ của mình là Mecgi. Sau 16 năm Macgi trở thành một thanh niên có phẩm chất tuyệt vời về năng lực thể chất, nó bất tử với các tác động vật lý thông thường. Nó còn có phẩm chất trên cả tuyệt vời nhưng theo một chiều kích xa lạ về tư tưởng. Những dự định tốt đẹp của nó đem đến cho mọi người xung quanh sự khiếp đảm và đau khổ. Khi Macgi nhìn một cô gái với vẻ âu yếm thì từ ánh mắt nó tỏa ra một năng lượng xung kích làm cô gái tê liệt và mất hết khả năng chống cự với hành động bản năng của nó. Nó có những biểu hiện điên khùng, bẻ gãy tay chân một người bất kì để làm vui cho người nó yêu quý, vì trong lối tư duy của Macgi, đó là cách thức tốt đem đến niềm vui.Macgi hãm hiếp vợ của một người hàng xóm để trả thù cho việc ông này mắng nhiếc vợ. Đỉnh cao trí tuệ là việc Macgi đốt cả làng với suy nghĩ không muốn cho những người trong đó chịu những nỗi cơ cực vì sống trong những túp lều rách nát ẩm thấp tối tăm. Nhưng việc đó đã gây ra cái chết thê thảm cho rất nhiều con người sống trong đó và tàn phá tất cả những gì mọi người vắt sức làm ra. Macgi tàn phá rất hiệu quả nhưng hoàn toàn không thể làm nổi lấy một chiếc bánh mì để ăn.Tóm lại, xuất phát từ những ý tưởng tốt nhưng Macgi đã gây ra toàn những thống khổ cho con người vì những ý tưởng cao siêu nhưng điên rồ. Hơn nữa Macgi không có khả năng hiện thực hóa hay nói cho đúng nghĩa, nó không có năng lực làm bất cứ điều gì là tốt đẹp đúng nghĩa.
Những người khốn khổ vì Macgi đã tìm cách giết nhà sinh học vĩ đại kia để cứu thế giới. Nhưng nhà sinh học đã biết sai lầm của mình và tự tìm cách điều chỉnh bằng cách hủy diệt Macgi. Cuối cùng trong nỗ lực dùng hóa chất phân hủy Macgi, nhà sinh hóa đã nhiễm độc và chết cùng ngày với nó.
Câu chuyện thứ ba
Chuyện này thì ai cũng biết nhưng nó nằm trong cấu tứ của Tam giáo luận nên vẫn phải kể lại.
Nhan Hồi là trò yêu của Khổng tử. Một lần từ xa chứng kiến Nhan Hồi mở vung nồi cơm, bốc vài nắm giấu vào tay áo rồi cho vào miệng ăn, Khổng Tử cay đắng nghĩ: “Ta thật lầm to khi cho rằng Nhan Hồi là một trò ngoan có trí lực hơn người, than ôi cũng là đứa giá áo túi cơm gian ngụy mà thôi”.Khi các môn sinh khác về lều, Khổng Tử bẫy Nhan Hồi: “Ta từ Lỗ sang Tề muôn nguy nghìn cực. Nay có nồi cơm ngon há sao không xới lấy một bát, thắp nhang dâng kính tiên tổ, mẹ cha là các đấng sinh thành, các con thấy có nên chăng?”Nhan Hồi vội thưa: “Bẩm thầy, nồi cơm này không còn sạch để dâng tế”.Khổng Từ vờ không biết hỏi lại: “ Cớ sao không sạch?”Nhan Hồi thưa: “Bẩm không sạch, vì trong khi thổi nấu, con có mở vung ghế cơm, bị cơn gió thổi tới làm bay gio bụi vào nồi. Con đã hớt lấy chỗ cơm dính gio để ăn”.Không tử than rằng: “Than ôi, suýt nữa ta ngờ oan cho Nhan Hồi. Thế ra trên đời có những sự chính mắt trông thấy còn không hiểu được sự thật thì thử hỏi những sự không thấy còn đáng ngờ vực biết bao nhiêu?”.
Lời bàn:

Có người xem xong câu chuyện thứ nhất nói: Đó là lời bào chữa cho sự bội ước và minh chứng: lòng tốt được chỉ dẫn bởi lý trí tồi sẽ đem lại hậu quả thê thảm như thế nào.
Có người xem câu chuyện thứ hai cho rằng: Có lẽ đây là một trường phái của Nhị nguyên luận nhằm giải thích  nguồn gốc thế giới. Việc đó từ thời cổ đại cho đến nay vẫn không có sự lý giải khúc chiết, thuyết phục nhất. Nó vẫn giống như chuyện tranh cãi quả trứng có trước con gà hay con gà có trước quả trứng. Tuy nhiên ở đây có hồi kết đáng suy ngẫm vì tính thực tế của nó.
Nhiều người xem câu chuyện thứ ba thừa nhận rằng: Âm mưu của một bộ phận cô đơn nhưng hãnh tiến muốn đưa ra một thông điệp nhằm làm rối trí  người nghe, dẫn dụ tới sự biện hộ cho những lật lọng của mình cả hiện tại và trong tương lai.
Hãy ráp nối ba câu chuyện trên trong trong một tổng thể. Nếu vậy, đây có lẽ là cách giải thích nôm na nhưng rất thuyết phục cho câu hỏi chủ nghĩa Marx – Lénin là gì, chủ nghĩa Marx – Lénin kết hợp nhuần nhuyễn với văn hóa hủ nho Việt nam tạo ra cái gì và tương lai của nó ra sao.
Mai xuân dũng

Thứ Ba, ngày 15 tháng 4 năm 2014

LỄ CẮT BÌ HAY LÀ CẮT KHỐI U ÁC CHO ĐẢNG

Trong các căn bệnh hiểm nghèo của thế kỷ, nhân loại từng lo lắng về nan y Suy giảm miễn dịch, ở Việt nam quen gọi là “ết” hoặc “si đa”.
Ai mắc căn bệnh này, người đó coi như đã bị tuyên án tử hình.
Thế giới đã không ngừng tìm tòi phương cách chống trả nó. Đến nay các nhà khoa học đã có những thành tựu được ghi nhận như tạo ra vắc xin phòng ngừa, thuốc điều trị nhằm kéo dài sự sống cho người mắc bệnh nhưng chưa thể tiêu diệt được “con ma” HIV.
Trong khuôn khổ Hội nghị Quốc tế về Sida tại Roma, giới học giả đã thông báo : việc cắt bao quy đầu ở đàn ông có thể làm giảm đến một nửa nguy cơ mắc bệnh Sida.
Đây là giải phẫu từng được nhắc đến trong Thánh Kinh. (Phục truyền luật lệ ký 10:16; Giê-rê-mi 4:4), về sau việc này trở nên một giáo điều trong các tôn giáo như Hồi giáo, Do thái giáo, Chính thống giáo và phổ biến ở Trung đông, Phi châu, thậm chí cả ở Mỹ.
Việc cắt da bao quy đầu đã có một lịch sử tới 5-6 nghìn năm với các bằng chứng rõ ràng qua công bố của giới khảo cổ Quốc tế.
Điều đó đặt ra một câu hỏi là con người từ xa xưa làm việc này có mang tính y học hay đơn thuần chỉ mang tính tôn giáo ? Đó là một câu hỏi lớn chưa có sự giải đáp chính thức và thỏa đáng nhưng có thể nói rằng: liệu pháp đó phải có căn cứ.
Căn bệnh suy giảm miễn dịch ở Việt nam chưa hoành hành ghê gớm như ở một số nước châu Phi nhưng căn bệnh suy thoái đạo đức lối sống ở “một bộ phận cán bộ đảng viên” và con em của họ thì thật sự đã lan rộng và trở thành căn bệnh trầm kha hơn cả HIV.
Căn bệnh SUY THOÁI ĐẠO ĐỨC biểu hiện đầu tiên là THAM NHŨNG.
Muốn có chức có quyền bước đi đầu tiên phải là: được vào đảng.
Viêt nam có số lượng đảng viên chưa tới 10% dân số nhưng đây là bộ phận có chức có quyền tạo nên tham nhũng với vô vàn mưu ma chước quỷ để thăng tiến bất chấp dư luận xã hội, sản sinh ra vô số kẻ thừa tiền ăn chơi thác loạn làm băng hoại đạo đức xã hội trong khi đại bộ phận dân chúng kiếm sống rất chật vật nghèo khổ.
Trong khi đầu tư nước ngoài và các nguồn của cải vật chất trong nước không tạo nên sự cải thiện thật sự cho đời sống nhân dân thì các cán bộ đảng đã nhanh tay vơ vét để làm giàu cho cá nhân, gia đình mình.
Cách đây vài năm báo chí trong nước nói về những cán bộ cao cấp trong đảng “cưỡi 1 nghìn con trâu” đến công sở hoặc đi du hý để nói về những chiếc xe hơi của họ thì nay “cưỡi 1 nghìn con trâu” là chuyện nhỏ. Các đảng viên “ưu tú” mua cho con cái họ những chiếc xe hơi Rollroy giá nhiều nghìn con trâu và tổ chức những bữa tiệc sinh nhật bạc tỷ trong khi rất nhiều người dân lao động quần quật cả đời mà cơm không đủ no, con cái nheo nhóc không có tiền thuốc thang chữa bệnh.
Tổ chức Minh bạch Quốc tế từng xếp Việt nam ở vị trí thứ 116/178 trong thứ hạng về tham nhũng.
Đảng CS Việt nam thừa biết tham nhũng sẽ đục nát cơ cấu nhà nước, phá hoại niềm tin vốn đã xuống rất thấp trong nhân dân, khơi dậy ngọn lửa bất mãn, chống đối trong xã hội đe dọa sự tồn vong của chế độ nên cũng đã có những động thái kìm hãm cơn sóng thần tham nhũng.
Tuy nhiên đại bộ phận tham nhũng là những người có chức quyền, là đảng viên, vậy chống tham nhũng là chống cái bộ phận “tiên phong” đó là chống đảng. Cán bộ có chức vụ càng cao tham nhũng càng lớn. Trong kì họp Quốc hội khóa 13 vừa qua, ông Trương Tấn Sang, tân chủ tịch nước cũng phải thừa nhận việc chống tham nhũng là chưa có hiệu quả. Thực ra, xét về bản chất vấn nạn tham nhũng ở Việt nam, đó là việc nêu ra mà không thể làm được, một bài toán không có lời giải.
Biểu hiện rõ nét nữa của SUY THOÁI ĐẠO ĐỨC là DỐI TRÁ. Xã hội Việt nam đang sống trong dối trá và lấy dối trá làm kế sách tồn tại. Để tỏ ra dân chủ, đảng bày đặt ra Quốc hội và cho ghi vào Hiến pháp “ là cơ quan quyền lực cao nhất” nhưng ai cũng biết Quốc hội có đại đa số đại biểu là các cán bộ đảng viên và đương nhiên các đại biểu phải tuân theo chỉ đạo của một nhóm người có quyền lực cao nhất trong đảng, quyết định tất cả các vấn đề trọng đại của đất nước. Gần đây dư luận xã hội, báo chí đã nêu đích danh nhiều cán bộ cao cấp trong đảng, nhà nước sử dụng bằng giả. Các quan chức này thậm chí dùng tiền ngân sách nhà nước, thực chất là tiền thuế của dân để mua bán bằng cấp, học vị giả để được thăng tiến lên các chức vụ cao hơn trong đảng, trong bộ máy nhà nước.
Các cơ quan truyền thông như đài truyền hình, báo chí của nhà nước lập ra cũng chỉ để tuyên truyền đánh phấn bôi son cho đảng, nhà nước và nói dối dân về nhiều sai phạm của các cơ quan đảng, nhà nước, bưng bít che dấu các sự kiện Quốc tế và trong nước mà họ cho là “bất lợi” cho đảng.
Các cơ quan truyền thông này rất mập mờ giữa tốt và xấu …trong một thời gian dài. Họ che dấu tình hình thực tế mối quan hệ Việt nam –Trung quốc. Không phải vì sự “khôn ngoan” trong “đối sách” với Trung quốc mà vì sự hèn nhát, vì quyền lợi, chức vụ của họ và con cháu họ mà họ đã tìm mọi cách che dấu tình hình thực tế là hiện nay Trung quốc đang thôn tính đất, biển của Việt nam. Người ta một mặt chỉ đạo cho công an đàn áp người dân biểu tình biểu thị lòng yêu nước, phản đối Trung quốc gây hấn với Việt nam, một mặt không cho báo chí đưa tin người dân biểu tình, thậm chí xuyên tác sự thật về các cuộc biểu tình là “một nhóm người tụ tập” (TTXVN).
Trong một xã hội mà nói thật đem lại sự mất an toàn thì toàn đảng toàn quân, toàn dân chỉ có thể nói dối. Đau xót thay, việc nói thật đáng ra là một điều bình thường thì ở Việt nam nói thật (được những người có lương tri) coi như là một biểu hiện anh hùng. Mà quả thật ở nước ta việc nói thật là cần rất nhiều dũng khí và sự hy sinh.
Có thể nói biểu hiện của căn bệnh SUY THOÁI ĐẠO ĐỨC còn thể hiện nhiều nữa ở sự vô cảm (trong cán bộ, dân chúng), sự nhẫn tâm, côn đồ của một số cán bộ sỹ quan công an như báo chí các “lề” đăng tin rất nhiều các trường hợp công an nổ súng vào dân, vào thiếu niên, đánh chết dân lành như dư luận xã hội đã từng biết đến. Liệu quốc nạn SUY THOÁI ĐẠO ĐỨC có thể chữa trị ?
Đảng cộng sản và nhà nước có dám nhìn thẳng vào sự thật này để ngõ hầu tìm được một “liệu pháp cắt bì” cho chính họ không?
MXD

Thứ Bảy, ngày 12 tháng 4 năm 2014

HY VỌNG, NHƯNG QUÁ SỚM ĐỂ VUI MỪNG

Theo thống kê của Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền (FIDH) Việt Nam là nhà tù lớn nhất tại khu vực Đông Nam Á giam giữ tù nhân chính trị.

FIDH ước tính hiện có ít nhất 212 nhà bất đồng chính kiến đang bị Hà Nội giam cầm và nhiều người khác đang bị quản thúc tại gia.
Danh sách trên 200 tù nhân chính trị này là những trường hợp đã được Ủy ban Bảo vệ Quyền làm người Việt Nam xác minh, kiểm chứng.
Ông Bob Dietz, Điều phối viên Chương trình Châu Á của CPJ, nói Ủy ban Bảo vệ Ký giả rất lo ngại trước chính sách tiếp diễn của Hà Nội: bắt giam, đàn áp, ngược đãi các nhà bất đồng chính kiến, các nhà hoạt động dân chủ, hay những người chỉ trích nhà nước và dùng họ như những con cờ để đổi chác với quốc tế., vấn đề không phải là bao nhiêu tù nhân lương tâm được thả mà là đến bao giờ Hà Nội chịu từ bỏ các hành vi đàn áp nhân quyền đã và đang được tận dụng triệt để vì nhiều mục đích khác nhau.

Việc nhà cầm quyền trả tự do cho các tù nhân chính trị như Cù Huy Hà Vũ, Vi Đức Hồi, Nguyễn Tiến Trung một cách lặng lẽ không đi cùng với bất cứ tuyên bố nào về cải cách dân chủ cũng như sự kín tiếng của Washington cho thấy đây chỉ là kết quả thương lượng giữa Mỹ và Việt nam nên sự dè dặt của giới bất đồng chính kiến Việt nam là rất có cơ sở.

Người ta chỉ có thể vui mừng khi chính quyền hà nội ra một tuyên bố công khai, dù khiêm tốn về đường hướng cải cách dân chủ ở Việt nam và người ta hoàn toàn có quyền nghi ngờ rằng họ-những người cầm quyền cộng sản sẽ tiếp tục bắt giam trở lại những người mới được trả tự do hoặc tiếp tục bắt bớ sách nhiễu những người dám lên tiếng chỉ trích chính sách công an trị và tranh đấu cho dân chủ khi các cuộc thương lượng trong vòng bí mật ít đem lại cho họ những mối lợi mà họ kỳ vọng.

Trước tín hiệu có sự nới lỏng bàn tay sắt của Hà nội-dù nhỏ nhoi, người ta có quyền hy vọng nhưng quá sớm để vui mừng.

14/4/2014

Thứ Ba, ngày 08 tháng 4 năm 2014

NHÀ NƯỚC LÀM NGƠ TRƯỚC THẢM CẢNH CỦA DÂN SAO?

   

   
   
   
   
   
   
   
   
   
   
   
   
   
   
   
   
   

Thứ Ba, ngày 25 tháng 3 năm 2014

VIỆT NAM SẼ GIỐNG KỊCH BẢN ROMANIA ?

Không giống cuộc Cách mạng mùa thu khá “nhẹ nhàng” năm 1989 tại các nước Đông Âu như Ba Lan, Hungary, Đông Đức, Bungary, Tiệp Khắc, sự sụp đổ của chính quyền cộng sẩn ở Romania gần như một điều kỳ lạ khi thể chế cs của quốc gia này có vẻ vững chãi nhất bởi một bộ máy an ninh công an quân đội khổng lồ hoạt động ráo riết như tình hình Việt nam ngày nay. Hồi đó, tổng bí thư Ceauşescu “đặt hàng” cho một cuộc biểu tình quần chúng ủng hộ ông ở bên ngoài trụ sở đảng Cộng sản ở Bucharest. Tuy nhiên, thật bất ngờ, đám đông trước đây hiền như đàn cừu bỗng la ó phản đối khi ông nói. Sau đó là các cuộc biểu tình lan rộng trong cả nước.
Lúc đầu, các lực lượng an ninh của Ceauşescu tuân lệnh bắn người biểu tình, nhưng vào sáng ngày 22 Tháng 12, quân đội Romani đột nhiên quay súng. Cuộc cách mạng làm chết tới 1.104 người.
Tổng bí thư Ceauşescus phải đối mặt với một phiên xử vội vàng, và sau đó là tử hình. Romania là nước Đông Âu duy nhất lật đổ chế độ Cộng sản bằng bạo lực. 
Ở Trung quốc, Sự kiện Thiên An Môn đã không thành công trong việc kích thích sự thay đổi thể chế, đường lối chính trị. Tuy nhiên, hình ảnh mạnh mẽ, dũng cảm của thanh niên sinh viên trong những cuộc biểu tình đã giúp gây ra các sự kiện ở những phần khác của thế giới như sự sụp đổ của Bức tường Berlin năm 1990.
Việc Liên Xô bị giải thể êm ái cuối năm 1991 dẫn đến kết quả là Nga và 14 quốc gia tuyên bố độc lập của khỏi Liên xô. 
Có lẽ chính Trung quốc là bức tường che chắn làn gió dân chủ từ phương Tây và người cộng sản Việt nam đang núp sau bức tường ấy. Cũng có thể người cs Việt nam cũng không mấy an tâm. Họ vừa núp vừa dáo dác để phòng trường hợp bức tường Vạn lý trường thành già cỗi này rung rinh là họ ù té chạy thoát thân nên mới có chuyện họ đi dây đôi dây ba với Mỹ và các nước EU…
Các phong trào dân sự trong nước thật ra rất có thiện chí với thể chế. Sự chuyển đổi dân chủ là chiếc phao cho người cộng sản nắm lấy trước cơn giông bão không thể tránh khỏi trong tương lai nhưng hình như họ vẫn khước từ.
Một vài người lãnh đạo công an, quân đội không thể dắt mũi được toàn bộ dân chúng. Khi chiếc phao đã ở quá xa tầm với, tình hình Việt nam sẽ như Romania ?

Thứ Sáu, ngày 14 tháng 3 năm 2014

VÀI SUY NGHĨ VỀ CHUYỆN QUAY PHIM CHỤP ẢNH


 15/4/2014

Ảnh: Internet

Bản chất của việc quay phim chụp ảnh là để ghi lại khoảnh khắc sự kiện, con người hoạt động trong một thời điểm ở một khỏang không gian nhất định nào đó giống như tấm gương phản chiếu sự thật và vì thế bản chất của hành vi này mặc nhiên được coi là đóng góp tích cực trong tiến trình vận động của xã hội loài người. Chống lại việc quay phim chụp ảnh là chống lại tiến bộ, kéo lùi tiến trình vận động đi lên của xã hội loài người. Trừ một số trường hợp cá biệt, sử dụng phim, video, ảnh nhằm trả thù cá nhân cách hèn hạ hoặc làm lộ bí mật quốc gia hay là dùng kỹ xảo chỉnh sửa làm sai lệch nguyên bản hình ảnh gốc để xuyên tạc sự thật, thì việc sử dụng, công bố các “tài liệu” đó đều làm lợi cho cho con người góp phần xây dựng xã hội dân chủ văn minh và đương nhiên hoàn toàn hợp pháp với hầu hết các quốc gia trên thế giới.


Những điều nói trên không mới nếu nói cho đúng là hết sức bình thường nhưng, như ta thường thấy, lẽ ra những người tham gia làm việc cho nhà nước nhất là những người trong bộ máy công quyền thực thi luật pháp hơn ai hết phải hiểu rõ nguyên tắc đơn giản này nhưng thật đáng tiếc trong thực tế, nhiều khi họ cố tình ngăn cản việc quay phim chụp ảnh của công dân một cách thô bạo mà không hiểu (hoặc cố tình không hiểu) rằng đó là hành vi vi phạm luật pháp hiện hành, vi phạm quyền và nghĩa vụ của công dân trong việc giám sát công việc của các cơ quan nhà nước (điều 8 Hiến pháp 2013).



Tệ hơn nữa, hầu hết các trường hợp vi phạm luật pháp nói trên lại rơi vào các cán bộ chiến sỹ công an, an ninh. Việc công dân quay phim chụp ảnh (giám sát) công việc của các cơ quan chức năng phải được pháp luật bảo hộ (lẽ ra là đáng khuyến khích) nhưng các cán bộ chiên sỹ công an (trong rất nhiều trường hợp được lưu lại trên các trang mạng) lại ngăn cản việc quay phim chụp ảnh của công dân, thậm chí nhiều trường hợp những công dân quay phim chụp ảnh trong các sự kiện chính trị xã hội còn bị bọn “xã hội đen, côn đồ” công khai (?) cướp giật phương tiện ghi âm, ghi hình.

Các hoạt động quay phim chụp ảnh giám sát công việc của cơ quan nhà nước là hợp hiến còn cơ quan công quyền (công an, an ninh) khi quay phim chụp ảnh công dân nên được hiểu là chỉ để, và được phép nhằm phục vụ công tác lưu trữ, tuyên truyền, nghiên cứu chứ không thể được sử dụng như một cách khủng bố tinh thần người dân hoặc nhằm xác định nhân dạng để trả thù cá nhân.

Quan sát nhiều trường hợp cơ quan công quyền và công dân “tác nghiệp” tại hiện trường phản ánh các sinh hoạt chính trị như biểu tình, các cuộc cưỡng chế đất đai, người ta có nhận xét rằng: hình như cả hai bên, (người dân và cơ quan chức năng) đều đang làm công việc quay phim chụp hình (cận mặt) nhau với thái độ hoàn toàn xa rời bản chất nhân văn của một trong những hình thái hoạt động xã hội bình thường.

Tuy nhiên không thể trách người dân vì mấy lẽ: thứ nhất, hầu hết họ thiếu (hoặc không) được đào tạo, giáo dục ý nghĩa, kỹ năng cơ bản về công việc ghi âm ghi hình. Thứ hai, trên thực tế người dân hoàn toàn không được đảm bảo, bảo hộ về an ninh thân thể và tài sản khi họ thực hiện công việc quay phim chụp ảnh (giám sát) công việc của những người thực thi luật pháp. Thứ ba không thể khác, khi phía các anh công an, an ninh chỉ chăm chăm vào việc quay, chụp tận mặt công dân nhằm theo dõi, khống chế, trả thù họ thì hà cớ gì người dân lại không sử dụng “vũ khí’ duy nhất của họ để lưu lại các tài liệu sống động trung thực cho mai sau để khi điều kiện cho phép, họ sẽ dùng các dữ liệu đó “tuyên dương công trạng” của các anh?


Với những suy nghĩ trên, hy vọng có ai đó sẽ đọc, suy ngẫm kỹ về công việc quay phim chụp ảnh các sinh hoạt chính trị hiện nay nhằm minh xác rằng: Chúng ta là những con người, vậy hãy xử sự như những con người trưởng thành chứ không phải là những con bê.



MXD

Bài viết liên quan:
Gõ ô tìm kiếm: Hội chứng sợ chụp ảnh
http://dzungm86.blogspot.com/2012/02/so.html

Thứ Tư, ngày 26 tháng 2 năm 2014

GIẢ DỐI - RANH GIỚI Ở ĐÂU ?


Ông hàng xóm vốn là một vụ phó (Vì sự tôn trọng nhất định với công việc và sổ hưu của ông ấy có lẽ chưa nên nói ra ở đây ông ấy ở vụ nào).

Ông ấy điềm đạm, hòa nhã sống đúng mực với mọi người lối phố nhưng hình như chỉ café, bia bọt với riêng tôi.
Nhưng một hôm gặp nhau đầu ngõ thấy ông khang khác, cái miệng cố rộng mở nhưng tiếng cười không còn vẻ tròn đầy và câu chuyện phảng phất vẻ gượng gạo. Tôi cảm nhận được sự khác thường và không muốn “làm phiền” ông khi nói chuyện nơi công cộng bằng cách rút ngắn đàm đạo trong chừng mực còn giữ được sự lịch thiệp.
Sau này, vô tình tôi được biết ông đã có lần “tiếp xúc” với cán bộ bên an ninh và sự “điều chỉnh” thái độ trong mối quan hệ với tôi là dễ hiểu.
Chính sự “thành công” của cơ quan an ninh trong nhiều lần “rỷ tai” với “quần chúng” đã làm cho ngành này ngày càng phát huy mạnh mẽ “thành tích” đã đạt được và không phải là họ không thành công trong việc gây nghi ngờ, chia rẽ trong đám công dân mà 84 năm qua họ luôn luôn được rót vào tai biết bao nhiêu mỹ từ về chủ nghĩa cộng sản và sự thối nát ghê gớm của chủ nghĩa tư bản.

Sự giả dối và công lý (bị bịt miệng) trong một xã hội như thế đã xóa mờ ranh giới Chân-Giả và đau xót vô cùng khi ta thấy ngay cả một số không nhỏ người có bằng cấp cao trong các cấp học quốc gia cũng quẩn quanh trong nhận thức chính trị ở mức mù mờ về mọi điều đang diễn ra trong xã hội chúng ta đang sống. Nhận thức ở mức nào cho chúng ta khả năng nhận biết diễn biến xã hội ở mức ấy. Thật sự cũng có những đảng viên có cuộc sống khá mực thước nhưng cả “một bộ phận không nhỏ” đảng viên cộng sản tham nhũng có lối sống ích kỷ vụ lợi đi ngược lại với quyền lợi dân tộc nhưng họ có chung lòng tự hào (huyễn hoặc) về bản thân, về đảng của mình và tin tưởng chắc chắn “giai cấp tiên phong” mà họ là thành viên đã, đang có đầy đủ phẩm chất để “dạy dỗ” nhân dân bởi đơn giản chính họ tin tưởng đảng của họ là “đạo đức là văn minh”, họ là những tinh hoa của đất nước, họ có nhiệm vụ giác ngộ, giáo dục nhân dân thấm nhuần “chân lý rạng ngời” đó. 

Viết đến đây bỗng tôi tự nhiên nhớ đến truyện ngắn Rachel của O.Henry, trong đó, người đọc nhìn thấy một tình yêu trong vắt như pha lê của một cô gái nghèo và chàng trai nhà giàu. Cô gái mặc cảm về thân phận của mình và luôn luôn giấu diếm xuất xứ của mình với người yêu. Chỉ đến khi bằng cái chết của cô, tác giả mở ra một khe sáng soi chiếu sự thật trong đời sống thật nghèo túng khủng khiếp của cô rằng: để sống, chính cô và mọi người trong gia đình từng sống nhờ vào thùng thức ăn thừa bỏ đi của gia đình người cô yêu. Thật không may, lần đó gia đình chàng trai đã vô tình bỏ thuốc độc vào thùng thức ăn thừa để diệt chuột (!). Raychel có giả dối không? Đó là một điều mà những nhà xã hội học sẽ và mãi mãi phải phân tích để rồi không đi đến đích.

27/2

Thứ Hai, ngày 24 tháng 2 năm 2014

CHỈ MẶT LŨ NGỢM




Truyền thông nhà nước và truyền thông toàn dân ở nước ta luôn cập nhật tin tức bọn côn đồ hành hung người này người khác một cách trắng trợn công khai ngày càng nhiều gây bức xúc ghê gớm trong dư luận nhân dân đến mức truyền thông quốc tế cũng phải quan tâm.

  

Vậy côn đồ là những ai và hiểu thế nào cho đúng về hai chữ “côn đồ” ở Việt nam hiện nay?
Theo từ điển Vidict và Vi.Wikiktionnary.org định nghĩa thì: Côn đồ là: kẻ lưu manh hay gây sự đánh nhau. 
Trong văn bản pháp luật, Toà án nhân dân tối cao đã hướng dẫn tại công văn số 38/NCPL ngày 6/01/1976 giải thích khái niệm “côn đồ” như sau: côn đồ được hiểu là hành động của những tên coi thường pháp luật, luôn luôn phá rối trật tự trị an, sẵn sàng dùng vũ lực và thích (hay) dùng vũ lực để uy hiếp người khác phải khuất phục mình, vô cớ hoặc chỉ vì một duyên cớ nhỏ nhặt là đâm chém, thậm chí giết người. Hành động của chúng thường là xâm phạm sức khoẻ, tính mạng, danh dự  người khác, gây gổ hành hung người khác một cách vô cớ hoặc vì một duyên cớ nhỏ nhặt…(trang 141,142 tập các văn bản về hình sự, dân sự và tố tụng năm 1996).

Như vậy ta tạm hiểu từ “côn đồ” được dùng để chỉ những kẻ có hành vi vi phạm pháp luật theo một cách thức xấu xa đe dọa an ninh của người khác gây bất ổn xã hội. Chúng là đối tượng cần bị lên án và luật pháp nhà nước trừng trị thích đáng.

Thông thường, bất cứ quốc gia nào cũng có những kẻ côn đồ. Các nước dân chủ văn minh như Anh, Mỹ, Đức…cũng có bọn côn đồ, lưu manh và các băng đảng tội phạm hoạt động trên các đường phố. Bọn côn đồ ở những nơi đó có đặc điểm dễ thấy là chúng có trang phục kỳ dị, thân thể xăm trổ các hình thù ghê rợn, đầu trọc hoặc cắt tóc theo những lối quái gở. Chúng thường ít học hoặc hoàn toàn vô học, sống ăn bám hoặc buôn bán bất hợp pháp. Mục đích tấn công, hành hung người khác của chúng nhằm cướp đoạt tài sản, tiền bạc hoặc theo các “hợp đồng” thuê mướn từ giới mafia ngầm. Chúng hoàn toàn không quan tâm đến bất cứ hình thái hoạt động xã hội, hoạt động chính trị của mọi người, của nhà nước hoặc tổ chức xã hội nào khác. Chúng bị cơ quan luật pháp theo sát, phát hiện và bắt giữ ngay lập tức khi có dấu hiệu phạm tội.

Theo dõi các vụ bọn côn đồ lưu manh tấn công, hành hung người trong mấy năm qua ở nước ta thấy rằng, hình như định nghĩa về “côn đồ” ở ta có lẽ có nhiều điểm khác biệt so với thế giới.
Sự khác biệt được tóm lược như sau:
Thứ nhất: mục đích tấn công hành hung người khác của bọn côn đồ ở ta không nhằm cướp đoạt tiền bạc tài sản bởi đơn giản là những người bị chúng đánh đập gây thương tích không có tiền bạc tài sản gì cả.
Thứ hai, những người bị côn đồ lưu manh tấn công hoàn toàn chẳng có thù oán cũng hoàn toàn không quen biết gì với chúng.
Thứ ba, bọn côn đồ ở ta là những thanh niên không có các đặc điểm ngoại hình kỳ dị khác người mà khác chút ít ở chỗ chúng thường mang khẩu trang bịt mặt khi hành sự nhằm che giấu nhân thân.
Thứ tư, bọn người này liên tục nghe, gọi điện thoại di động, có lẽ để báo cáo hoặc nhận chỉ thị ở các “ông trùm” giấu mặt trong các văn phòng nào đó.
Thứ năm, trong nhiều trường hợp, đi cùng chúng là một vài tên mặc trang phục của công an áo xanh hoặc cảnh sát giao thông. (Không rõ chúng có phải công an hay không?)
Thứ sáu bọn côn đồ lưu manh này trắng trợn hành hung người giữa đường phố giữa ban ngày ban mặt một cách ngang nhiên hoàn toàn không có vẻ lén lút hoặc lo sợ bị cơ quan luật pháp trừng trị.
Thứ bảy, hoàn toàn khác côn đồ ở các nước tư bổn giẫy chết là lũ côn đồ lòng lang dạ thú ở nước ta tỏ ra cũng ít nhiều có trình độ “chính trị”. Lũ vô lương tâm này thường đặc biệt “quan tâm” các vấn đề liên quan đến việc người dân đòi hỏi, đấu tranh đòi nhân quyền vì trên thực tế, nhiều trường hợp người dân đến tiếp xúc với đại sứ quán nước ngoài hoặc các cơ quan nhân quyền quốc tế đều bị bọn chúng nhanh chóng phát hiện và ra tay rất tàn bạo kể cả ngay trước cửa các đại sứ quán hoặc ngay tại cảng hàng không quốc tế Nội bài, Tân sơn nhất.

Liệt kê vài đặc điểm như vậy để bà con dễ nhận mặt bọn lưu manhh côn đồ mà phần nào giảm nhẹ thương tích do chúng gây ra.

Nhân đây nhắc lời chủ tịch nước Trương Tấn Sang dặn dò bà con ngư dân nước ta khi ra khơi làm ăn là: “Nên đoàn kết đi cùng nhau có đoàn hội” để đùm bọc, ứng cứu lẫn nhau chứ nhỡ bị hải tặc, tàu lạ tấn công thì nhà nước cũng bó tay thôi vì nạn côn đồ hiện nay ở nước ta đang hoành hành nào có khác chi nạn hải tặc, tàu lạ tấn công người lương thiện đâu.

http://www.voatiengviet.com/content/ong-nguyen-bac-truyen-bi-hanh-hung-trong-chuyen-di-van-dong-nhan-quyen/1857919.html


MXD

Thứ Sáu, ngày 21 tháng 2 năm 2014

CHUYỆN LẶT VẶT NGÀY CHÚA NHẬT


Khi nó xin tiền là tôi buồn. Buồn vì mình không có đủ như số tiền nó xin. Nhưng lần đó rủng rỉnh, móc ví cho nó hai triệu một cách thoải mái chẳng đắn đo tý nào vì tôi có dư số đó. Nó đút ngay tiền vào cặp coi như lẽ đương nhiên phải thế. 
Lúc khó ăn xó, lúc có bốc giời là nết xấu khó sửa của tôi. Mà tôi cũng chưa bao giờ có ý định sửa làm gì.
Sinh nhật của tôi rồi cũng thình lình đến lúc nào chẳng hay. Mà tôi ghét cái ngày đó nhất là khi ở giữa hai kỳ lương nên tình hình luôn rất là tình hình…

Thế rồi nó là đứa “phát hiện” ra ngày phải gió ấy trong khi tôi lại quên.Nó ôm cổ tôi nhét vào túi áo 4 tờ Lê Đức Thúy màu xanh đậm vừa tròn…2 củ.
Sực nhớ tháng trước cho nó hai triệu, tôi bỗng tức điên vì bị con gái ăn miếng trả miếng sòng phẳng. Thế này thì còn tình nghĩa gì.
Rút tiền ra đặt xuống bàn tôi lạnh lùng: Trả nợ phải không?
Nó sững người, môi mím lại cố ghìm nhưng không ngăn được từ trong khóe mắt lăn xuống hai giọt nước: “Bố coi thường con quá. Đây là kỳ lương half-time đầu tiên của con. Sáng nay con thấy ví bố chẳng còn đồng nào thì đưa bố tiêu thôi chứ cái nợ Sinh thành con làm sao trả được bố…”
Nhớ lại một câu chuyện đã đọc từ lâu nói về một Đạo sỹ danh tiếng Ấn độ khi được hỏi: Ai là người thầy của ngài, ông trả lời: “Ai cũng là thày của tôi nhưng có ba người thày vĩ đại nhất đã dạy dỗ tôi là một thằng ăn trộm, một cô bé con và một con chó…”
Quả thật nếu chịu khó nghĩ suy một chút, những người Thày vĩ đại trong đời chẳng ở đâu xa.

MXD