Thứ năm, ngày 16 tháng năm năm 2013

CÁI ĐƯỢC CỦA PHIÊN TÒA XỬ PHƯƠNG UYÊN-ĐINH NGUYÊN KHA


17/5/2013

Ảnh Internet

Ngày 16/5 Tòa án tỉnh Long an tuyên xử hai sinh viên trẻ măng Nguyễn Phương Uyên 21 tuổi, Đinh Nguyên Kha 25 tuổi về tội "tuyên truyền chống nhà nước, rải truyền đơn kêu gọi tự do dân chủ" với mức án chung 14 năm tù.
Không nên nói toàn những điều thối nát của tòa án mà cần chỉ ra những cái được mà phiên tòa đem lại.
Trước hết phải nói rõ rằng trong thể chế cộng sản lấy chuyên chính (bạo lực) làm phương châm đấu tranh giai cấp, Tòa Long an, tòa Hải phòng hoặc Tòa Hà nội...đương nhiên chỉ là nhiều trong một Tòa án của đảng cộng sản Việt nam. Các vị trong bộ máy Tư pháp chỉ làm cái việc của những diễn viên ngồi trước ống kính. Kịch bản đã được trung ương đảng cộng sản viết sẵn.
Trong cáo trạng của Viện kiểm sát Long an có ghi "Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha rải truyền đơn chống nhà nước" nhưng họ không đưa ra được các truyền đơn làm vật chứng mà lẽ ra việc này là quy chuẩn tối thiểu để xác nhận tình tiết đó là xác thực. Tại sao vậy? Đơn giản là họ quá sợ nội dung trong các truyền đơn. Các quan tòa sợ gì, nhà nước sợ gì, đảng cộng sản sợ gì? Nếu nội dung trong truyền đơn là sai trái,chắc chắn họ đã đưa ra để thuyết phục rằng hai sinh viên kia là có tội. Việc từ chối đưa ra bằng chứng cho thấy cấp trên của Tòa án Long an muốn giấu nhẹm những việc làm khuất tất của họ được nêu trong đó. Trong một tình tiết khác, cáo trạng dẫn chứng hành vi "phạm tội" là bị cáo đã viết bằng máu lên một tấm vải trắng có nội dung "không hay về Trung quốc". Thế nào là "không hay về Trung quốc"? Chống Trung quốc xâm lược là "không hay" còn theo đuôi Trung quốc, tán dương ông bạn "4 tốt" cùng chung ý thức hệ cộng sản đã và đang xâm lược Việt nam mới là "tốt" chăng? Thật là một bản cáo trạng dối trá, lố bịch, trơ trẽn nhất trong lịch sử tố tụng Việt nam. Để làm vừa lòng Trung quốc, nhà cầm quyền đã nhẫn tâm áp đặt cho các sinh viên yêu nước một bản án phi lý, cướp đi tuổi thanh xuân của các em. Họ muốn giấu diếm sự thật thối tha này.
Trớ trêu,ra ngoài những tính toán của nhà cầm quyền, phiên tòa giống như một dòng điện chạy qua lương tâm từng con người, khiến những trí thức "khiếm thính" choàng tỉnh xót xa và day dứt về trách nhiệm công dân, trách nhiệm làm cha làm mẹ của từng người trong một hiện tình đất nước đầy dẫy tham nhũng, lừa lọc và cái ác độc đang lên ngôi. Bản án không làm hàng vạn sinh viên các trường đại học trong cả nước sợ hãi mà đang làm họ chợt cảm thấy hổ thẹn với tấm gương can đảm yêu nước, dấn thân của Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha. Họ hổ thẹn vì tuổi trẻ đang phí hoài năng lượng trong nhiều năm tháng với các trò hot boy, hot girl, các sinh hoạt hết sức tầm thường và vị kỷ. Chắc chắn sự tỉnh thức này sẽ đem lại nhiều nguy cơ khó lường cho một thể chế đã hoàn toàn đánh mất  lòng dân.
Bản án đã gây chấn động dư luận. Ông Phil Robertson thuộc Human Rights cho rằng: "Bản án này thực sự gây căm phẫn và chúng tôi sẽ tiếp tiếp tục nêu các bản án này ra trước công luận quốc tế càng nhiều càng tốt. Bản án này cho thấy sự phá sản của thành tích nhân quyền Hà nội. Trong khi nhà cầm quyền Việt nam nói họ hành xử theo luật pháp và tôn trọng nhân quyền thì các bản án này chứng tỏ họ  chỉ hành xử theo quyền lợi của đảng cộng sản cầm quyền, bất chấp quyền căn bản của con người bị chà đạp". Đi theo Trung quốc, đàn áp những người yêu nước dám lên tiếng chỉ trích họ, nhà cầm quyền Việt nam sẽ ngày càng trở nên cô đơn hơn bao giờ hết.
Về phía nhân dân,điều lo lắng cho thế hệ những người yêu nước đã lớn tuổi là thiếu vắng những gương mặt trẻ trong các phong trào cất lên tiếng nói đòi quyền con người, chống Trung quốc xâm lược. Nhưng từ phiên tòa này, thông điệp về lòng yêu nước, sự can đảm của tuổi trẻ dâng hiến cho Tổ quốc được Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha dõng dạc gửi tới các bạn học sinh, sinh viên trong cả nước. Chiếc mặt nạ che dấu bản chất tay trong của Bắc kinh đã rơi xuống. Lớp trẻ đã nhìn thấy và thức tỉnh. Một thời kỳ mới đang đến.

MXD

Góp ý sửa đổi Hiến pháp 1992 của “Con hùm xám đường số 4”,“Tiểu tướng Napoléon”



Đặng Văn Việt- BVN
clip_image002_thumb

BVN: Xin trân trọng đăng lên để bạn đọc gần xa hiểu thấu tâm sự nung nấu của một Lão thành Cách mạng, một vị chỉ huy quân đội lừng danh thời kháng chiến chống Pháp, ngay từ 27 tuổi đã lập những chiến công làm chấn động nước Pháp, khiến chính các đối thủ người Pháp phải kinh phục phong cho ông là “Con hùm xám đường số 4” (le Tigre gris de la RC4) và “Tiểu tướng Napoléon” (mon petit Napoléon).

NQL nói thêm: Đặng Văn Việt là người lính can trường và sáng suốt ngay từ thuở mang gươm đi cứu nước. Ông vốn là trung đoàn trưởng đầu tiên của Trung đoàn 174, trong Chiến dịch Biên giới thu đông 1950, bắt sống cả 2 chỉ huy binh đoàn Pháp là các Trung tá Marcel Lepage và Pierre Charton.. Nay ông đã gần trăm tuổi vẫn can trường và sáng suốt như thời con trai trẻ. Phục lắm thay!

Theo yêu cầu của Bí thư chi bộ 3, phường Minh Khai, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội. Tôi là: Đặng Văn Việt, sinh năm 1920 (U100), 65 năm tuổi Đảng (1948) – Lão thành Cách mạng (1943), qua nhiều cấp ủy – qua chỉ huy nhiều mặt trận (MT/DS 9 – 7 – 4 – 5 – 6 ), đánh hàng trăm trận (thắng 116/120), năm lần bị thương (thương binh /4) – viết 15 đầu sách (3 giải nhất Văn học Nghệ thuật).

Vì tuổi cao, sức yếu, tôi chỉ xin góp một số ý kiến xung quanh một số vấn đề bức xúc mà nhiều người quan tâm.

1) Vấn đề có nên tiếp tục vận dụng quan điểm tư tưởng Mác vào Việt Nam – hay nên chấm dứt.

Chủ nghĩa Mác ra đời vào cuối thế kỷ 19 đã có tác dụng kích thích phong trào đấu tranh của giai cấp công nhân chống sự bóc lột tàn bạo của giai cấp tư sản. Đã tạo những tiền đề cho Cách mạng tháng 10 Nga thành công – tiếp theo sự ra đời của nhà nước Xô viết Nga của Hồng quân Liên Xô, trong Đại chiến thế giới lần thứ Hai, Hồng quân Xô Viết cùng đồng minh đã đánh bại phe phát xít Đức – Ý – Nhật. Tiếp theo sự ra đời của phe XHCN – rồi là Cách mạng Trung Quốc (1949) thành công.

Những sự kiện trên tạo điều kiện và thời cơ cho Cách mạng Tháng 8 (1945) Việt Nam thành công và tiếp theo Việt Nam thắng Pháp – Mỹ trong cuộc chiến tranh 30 năm.

Nói đến Chủ nghĩa Mác là nói đến những quan điểm, tư tưởng của nó. Đó là quan điểm đấu tranh giai cấp, quan điểm thành phần chủ nghĩa (bè cánh, chia sẻ, đặc quyền đặc lợi. Dùng người theo lý lịch, theo lòng tin – hơn là đức tài) – là chuyên chính vô sản (liên minh công nông binh…), là chống tư hữu, chống người bóc lột người (tất cả là quốc doanh, tất cả là hợp tác hóa), là thiểu số phục tùng đa số, là giai cấp công nhân là giai cấp lãnh đạo Cách mạng, là xây dựng tiến lên XHCN – lên Cộng sản Chủ nghĩa (CSCN).

Qua gần một thế kỷ, chủ nghĩa Mác đã bộc lộ nhiều nhược điểm, nhiều yếu kém, thiếu thực tế – không thúc đẩy xã hội tiến lên, còn kéo lùi sự tiến hóa của nhân loại.

Do vây mà: Liên Xô, thành trì của Cách mạng bị sụp đổ, và kéo theo cả phe XHCN. Nhiều nước phải tuyên bố từ bỏ Chủ nghĩa Mác (Pháp, Anh, Ý, Mỹ, Nhật…). Nước Đức, quê hương của Mác cũng cáo chung không còn sùng bái Mác nữa – các tượng đài của Mác ở khắp nơi bị hạ bệ. Thực tế cho thấy trên 200 nước trên thế giới không có nước nào là do giai cấp công nhân lãnh đạo.

Ở nước ta, cứ mỗi lần dương cao ngọn cờ đấu tranh giai cấp đều đã bị thất bại.

- Đấu tranh lần 1: Xô viết Nghệ Tĩnh (1930)

- Đấu tranh lần 2: Cải cách ruộng đất (1953 – 1955)

- Đấu tranh lần 3: Cải tạo công thương (1975)

- Đấu tranh lần 4: Đối xử không đúng – Hàng triệu người Việt Nam bỏ nước ra đi –hàng triệu người chết vì tai nạn biển. Sau ngày giải phòng Miền Nam, Đảng và Nhà nước Việt Nam, vận dụng theo quan điểm Mác, xây dựng Việt Nam tiến lên CNXH (1975 – 1995). Sau 20 năm, cả nước về kinh tế, xã hội, văn hóa sa sút nghiêm trọng. Đảng và Nhà nước phải áp dụng chính sách đổi mới mới tạm phục hồi lại đất nước, cả bộ mặt xã hội được thay đổi.

Nhiều quan điểm, tư tưởng của Mác bị hủy bỏ và được thay bằng quan điểm tư tưởng mới.

- Chống tư hữu, nay cho tư hữu

- Chống làm giàu, nay cho làm giàu

- Chống bóc lột, nay cho bóc lột, mời cả Tư bản nước ngoài vào để cùng bóc lột

- Mở rộng giao lưu với tất cả các nước tư bản

- Cấm làm ngoại thương, nay cho làm ngoại thương.

- Cho mở phòng khám bệnh, bán thuốc, mở trường tư thục

- Hạn chế bớt quốc doanh – xóa các Hợp tác xã

Nhờ đổi mới, đất nước có cơ hội phát triển nhanh – có triển vọng đuổi kịp một số nước. Nhưng một điều đáng tiếc đã gây ra một sức cản cho bước đi của cả dân tộc, đó là:

Về kinh tế, những quan điểm tư tưởng lỗi thời của Mác bị loại bỏ, nhưng về chính trị, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vẫn tuyên bố Đảng vẫn kiên trì đường lối Mác – Lê Nin. Tức là vẫn theo những quan điểm về đấu tranh giai cấp – theo chủ nghĩa lý lịch. Hình thức thì dân chủ, thực tế, mọi tự do của con người đều bị hạn chế. Tự do ngôn luận, báo chí, bầu cử, biểu tình – Bộ máy đàn áp được tăng cường (quân đội – công an). Tổ chức Nhà nước có nhiều Bộ, nhiều ngành nhưng trên hết lại là Bộ Chính trị, là Tổ chức có quyền quyết định mọi vấn đề, trên cả Chính phủ, trên cả Quốc hội, cả Tòa án Tối cao. Bộ Chính trị làm việc theo nguyên tắc thiểu số phục tùng đa số. Một nhóm người trong Bộ Chính trị chỉ cần sắp xếp để khi nào bỏ phiếu mình cũng nắm được đa số, là nắm được mọi quyền hành.

Vì vậy Bác Hồ đã bị vô hiệu hóa. Bác không muốn làm Cải cách ruộng đất theo lối Trung Quốc, Bác không muốn xử bắn bà Nguyễn Thị Năm (một phụ nữ có công với Cách mạng) nhưng đa số trong Bộ Chính trị không đồng ý, Bác Hồ phải xếp ý kiến của mình sang một bên.

Nhiều vụ tham nhũng lớn theo luật pháp lẽ ra phải xử nặng, Bộ Chính trị bảo: đây là người của Đảng không được đụng đến. Một số đã lợi dụng sự tin cậy, nắm toàn bộ tài sản của đất nước, đã biến hóa tài sản quốc gia thành của riêng. Tệ tham nhũng phát triển tràn lan, không tài nào ngăn chặn được. Ngân quỹ quốc gia thất thoát: 1 – 2 triệu tỷ đồng để vào túi của kẻ có chức quyền.

Thượng bất chính, hạ tắc loạn; kinh tế, văn hóa, xã hội, đạo đức con người sa sút nghiêm trọng tạo nên nguy cơ xảy ra sự sụp đổ chế độ.

Ai là người yêu nước, yêu dân, ai là người quan tâm đến vận mệnh của nước nhà, ai là người quan tâm đến sự tồn vong của chế độ, đều phải lên tiếng đề nghị với nhà nước phải từ bỏ Chủ nghĩa Mác – Lê Nin, một đường lối chính trị đặc quyền đặc lợi cho một “thiểu số” đã đưa đất nước Việt Nam đi từ thất bại này đến thất bại khác.

Hãy trở lại với Bác Hồ, với chủ trương thực hiện đường lối hòa hợp dân tộc, đoàn kết các giai cấp, cả trong và ngoài nước, theo đường lối ấy đã đưa đất nước đi đến thành công, thành công, đại thành công.

Tôi đã viết cuốn 1000 năm Lịch sử quân sự Việt Nam, Dân tộc Việt Nam đã hơn 20 lần bị xâm lược, đã hơn 20 lần đánh đuổi quân xâm lược ra khỏi bờ cõi, có được sự thành công đó là nhờ sự đoàn kết của cộng đồng các dân tộc, không có chỗ nào là do nhờ có đấu tranh giai cấp.

2) Vấn đề một Đảng hay nhiều Đảng

Trên thế giới nhiều nước áp dụng chế độ đa đảng. Một số ít áp dụng chế độ một đảng. Việt Nam ta thời Bác Hồ đã thực hiện chế độ đa đảng. Mỗi chế độ chính trị đều có cái hay cái dở của nó.

Ở Việt Nam ta hiện nay lại đang thi hành chế độc độc đảng: Ta thực hiện được an ninh quốc phòng tốt nhưng về chính trị, bề ngoài ta không nhìn thấy những lộn xộn lớn – nhưng bên trong lòng dân ngao ngán với việc Đảng lãnh đạo với một chế độ độc quyền, lạc hậu, qua hơn 30 năm nay thất bại nhiều lần mà không chịu sửa chữa. Từ độc đảng những sai trái bị bưng bít, không có tiếng nói thứ hai đấu tranh để sửa chữa – báo chí bị kiểm duyệt một chiều chặt chẽ, không đưa ra công luận được những sự thực xấu xa. Bọn tham nhũng dựa vào bè cánh, đặc quyền đặc lợi, phát triển không có cách gì ngăn chặn. Luật kê khai tài sản được công bố, nhưng không ai thực hiện. Uy tín của Đảng bị sa sút nặng trong quần chúng nhân dân – một nguy cơ của sự sụp đổ của chế độ đảng đến gần.

Vấn đề chính cốt lõi là phải có một đường lối chính trị đúng đắn, hợp với lòng dân, hợp với quy luật phát triển của xã hội, làm cho dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh, đoàn kết, an ninh quốc phòng ổn định, chính trị ổn định.

Nếu một đảng mà làm tốt được việc trên [làm thật chứ không làm gian trá như lâu nay vẫn làm – BVN] thì tất nhiên nhân dân vẫn ủng hộ chế độ một đảng.

Nếu trái lại, những điều trên không thực hiện được, chế độ không dựa vào dân, vẫn đi vào con đường độc tài, chuyên chính, thì nhân dân yêu cầu phải có nhiều đảng (2 – 3 – …) dễ bề kiềm chế lẫn nhau, thúc đẩy lịch sử dân tộc tiến lên không ngừng.

3) Có nên bỏ điều 4 của Hiến pháp hay không?

Hiến pháp Việt Nam đã qua 4 lần thay đổi, Bản Hiến pháp đầu tiên không có điều 4. Dần dần để khẳng định thể chế chính trị chuyên chính vô sản, Đảng muốn đóng vai trò độc tôn lãnh đạo. Nhà nước Việt Nam có Chính phủ, có Quốc hội, nhưng Đảng Cộng sản Việt Nam muốn là tổ chức cao hơn cả, đứng trên cả Chính phủ, trên cả Quốc hội. Bộ Chính trị của Đảng (gồm 13 -14 người) là tổ chức cao hơn tất cả các Bộ – những vụ tham nhũng lớn hàng trăm ngàn tỷ đồng, những thất thoát lớn của Nhà nước, đúng ra phải đưa ra vành móng ngựa, đưa ra xét xử – nhưng Bộ chính trị bảo là người của “tao”, phải buông tha, thế là tha bổng – thời Bác Hồ có vụ Trần Dụ Châu, tham nhũng của bộ đội có mấy cái áo trấn thủ, Bác Hồ phải răn đe phạt nghiêm, xử bắn, những vụ tham nhũng hiện nay gấp một ngàn vạn lần – không thấy một ai bị bắn. Trong những vụ lớn, mức phạt nặng nhẹ, không do Chánh án toàn án tối cao, mà do Bộ Chính trị quyết định. Kỷ cương, phép nước bị đảo lộn – người dân không thấy đâu là pháp luật, đâu là công lý.

Nếu ở Mỹ, hiện nay, Đảng Dân chủ đang nắm chính quyền lại đưa Hiến pháp ra sửa đổi, thêm điều 4, để tôn vinh vai trò lãnh đạo của Đảng mình, thì nay mai, Đảng Dân chủ đổ, Đảng Cộng hòa lên ngôi lại sửa đổi Hiến pháp lập lại một điều 4 cho Đảng mình lãnh đạo. Nếu dựa theo quy luật đó, không có Đảng lãnh đạo nào lên nắm chính quyền mà lại không muốn thêm một điều 4 để tự tôn vinh, để cưỡi lên đầu lên cổ của các tổ chức khác, kể cả nhân dân.

Nếu như vậy, thì ở Mỹ, cứ 4 năm một lần, nước Mỹ phải sửa đổi một lần Hiến pháp, để có thêm một điều 4 mới. Và nếu cả thế giới đều bắt chước Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, thì thế giới sẽ không có thế giới đại đồng, mà sẽ có đại loạn.

Về quy luật, không có một nhà nước nào là vĩnh cửu ( Đinh (12) – Lê (29) – Lý (216) – Trần (175) – Nguyễn (143) – Việt minh Cộng sản) sẽ có một lúc nào đó Chính thể Việt minh Cộng sản sẽ đổ [dó là điều chắc chắn – BVN], liệu lúc đó điều 4 có còn tồn tại nữa hay không?

Dưới thời đại Bác Hồ không có điều 4 – Đảng Lao động Việt Nam được nhân dân tin tưởng tuyệt đối – vì sao? Vì đường lối của Bác Hồ hợp với lòng dân – Vì Đảng và dân là một. Đảng được uy tín tuyệt đối trong nhân dân. Ngày nay Đảng Cộng sản sản sinh ra điều 4, phá tan kỷ cương phép nước, phá tan đoàn kết của cộng đồng dân tộc, kinh tế sa sút, văn hóa, đạo đức xã hội bị tha hóa nghiêm trọng, uy tín của Đảng bị xuống cấp chưa từng thấy.

Đại vương Trần Hưng Đạo luôn nhắc nhỏ: Phải lấy dân làm gốc, phải khoan thư sức dân, nhờ vậy các vua đời Trần đã ba lần đánh thắng Nguyên Mông. Bác Hồ, theo gương Trần Hưng Đạo, biết dựa vào dân, lấy dân làm gốc, nên đã lãnh đạo dân tộc Việt Nam đánh thắng hai đế quốc Pháp, Mỹ.

Ngày nay Đảng Cộng sản Việt Nam do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng lãnh đạo: không lấy dân làm gốc, mà lấy Chủ nghĩa Mác – Lê Nin làm gốc, lấy đấu tranh giai cấp làm gốc, Bộ Chính trị làm gốc. Ngày nào ta còn theo đường lối bè cánh, hẹp hòi, chia rẽ, đặc quyền, đặc lợi, ngày ấy bọn cơ hội càng có đất phát triển – vô hình trung bệnh tham nhũng là con đẻ của chế độ lấy Chủ nghĩa Mác làm gốc – bệnh tham nhũng được đà phát triển, kéo dài là một nguy cơ dẫn đến sự sụp đổ chế độ vào một ngày không xa.

Những người lãnh đạo phải thấy rõ: điều 4 là một tồn tại không hợp Hiến, không hợp pháp, nó là một yếu tố độc hại đang đưa Đảng Cộng sản tiến nhanh trên con đường sụp đổ – nó là nguồn gốc hủy hoại sự tồn vong của Đảng Cộng sản hiện nay.

Cần có đủ đầu óc thông minh và sáng suốt mới dám chủ động hủy bỏ điều 4. Hủy bỏ việc lấy chủ nghĩa Mác làm gốc, để ngăn chặn cái nhọt ung thư tham nhũng ngay từ gốc nguồn – có vậy mới cứu nguy và duy trì được vai trò, vị trí lãnh đạo của Đảng Cộng sản hiện nay.

4) Việc có cần đổi tên Đảng tên nước hay không?

Tại sao chỉ có hai cái tên: Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, Đảng Cộng sản Việt Nam, mà đã xảy ra sự tranh cãi liên tục trong mấy năm, mà vẫn chưa có được kết luận – có phải vì cái âm thanh tên này hay hơn tên kia mà đòi hỏi phải đổi thay.

Cái chính là:

Mỗi cái tên đều mang theo nó sự mong muốn tiến tới của các cái tên ấy. Ví dụ nếu lấy tên nước là Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, thì là nước Việt Nam có mục đích cuối cùng là lên CNXH – theo mô hình Xô Viết. Thực tế nhà nước XHCN theo mô hình Xô Viết là một điều không tưởng – nước Nga – các nước Đông Âu, đi theo con đường lên CNXH theo mô hình Xô Viết đều đã bị thất bại. Nước Việt Nam ta, sau 1975, đã xây dựng CNXH theo mô hình Xô Viết cũng đã bị thất bại thảm hại – nếu không đổi mới thì đất nước đã bị sụp đổ, tàn lụi.

Hiện nay, thực tế lịch sử đòi hỏi, phải xóa bỏ cái tên không tưởng CNXH thay vào đó bằng cái tên Dân chủ Cộng hòa là hợp với tình hình kinh tế, chính trị thực tế trong Đối Nội và Đối Ngoại của Việt Nam hiện nay và lâu dài.

Còn về cái tên Đảng Cộng sản, nó mang ý nghĩa là Đảng sẽ tiến lên đích cuối cùng là Cộng sản Chủ nghĩa.

Chế độ XHCN đã là không tưởng, thì chế độ Cộng sản lại còn ngoài cái không tưởng – làm gì có cái xã hội: làm tùy năng lực, hưởng theo nhu cầu, nhiều người muốn đổi tên Đảng là Đảng của những người lao động – hay Đảng Lao động Việt Nam là hợp với thực tế trước mắt và lâu dài.

Thay đổi hai cái tên để Đảng tránh phải mang tiếng là Đảng luôn nêu hai cái bánh vẽ để lừa quần chúng – nhân dân – lừa cả thế giới.

Thay đổi cái tên Cộng sản, còn có nghĩa là bỏ một cái tên đã nhắc lại những đau thương mà lịch sử loài người đã phải trải qua. Nói đến hai chữ Cộng sản, làm mọi người nhớ đến Staline, Mao Trạch Đông, hai nhà độc tài cộng sản đã giết hại hàng chục triệu sinh mệnh con người để bảo vệ quyền lực của mình; đến chế độ Polpot diệt chủng ở Campuchia (Polpot mang danh cộng sản, diệt hàng triệu dân Campuchia, sọ dừa và xương chất thành núi); đến Cải cách ruộng đất, đến Cải tạo công thương, đến hàng triệu người phải bỏ nước sau 1975, đến chính sách tôn sùng sự bất công thành một quốc sách, tôn sùng sự dốt nát hơn là sự thông minh sáng tạo. Bỏ hai chữ Cộng sản có lợi về Chính trị cho trong nước, về ngoại giao đối với quốc tế. Không ai muốn lên CSCN với câu kinh thánh nổi tiếng của nhà Chính trị Trần Phú: Trí Phú Địa Hào đào tận gốc trốc tận rễ.

May sao ông Trần Phú không gặp thời, nếu không thì Việt Nam ta đã có một Tần Thủy Hoàng, một ông vua từng ra lệnh chôn sống 2000 nho sĩ và đốt hết sách của Khổng Tử – Mạnh Tử, hay một Staline, một Mao Trạch Đông, một Polpot 100% không hơn không kém. Ông Trần Phú đang được Đảng và Nhà nước tôn vinh như một hảo hán anh hùng dân tộc – được đặt tên đường, tên phố, bệnh viện, trường học, dựng tượng, xây lăng tẩm đồ sộ. Thầy trò Trường Trần Phú (Hà Nội) đang lo lắng học tập và ra trường theo gương ông Trần Phú như thế nào???

5) Việc nên nêu khẩu hiệu

“Trung với nước hiếu với dân” hay “Trung với Đảng hiếu với dân”?

Đảng muốn quân đội là một công cụ của Đảng, để bảo vệ lãnh tụ, bảo vệ Đảng lúc cần thiết – nên một số người nêu quân đội phải:

“Trung với Đảng – Hiếu với dân”. Theo nhiều nước trên thế giới, người ta nêu: quân đội của một quốc gia phải có tính độc lập – phải là một lực lượng vũ trang luôn sẵn sàng cầm súng bảo vệ Tổ quốc khi lâm nguy.

Vì vậy, trên thế giới các tổ chức chính trị đang nắm chính quyền đều nêu khẩu hiệu “quân đội phải trung với nước hiếu với dân” sau đấy mới trung với chế độ hiện hành.

Chế độ nào dù tài giỏi đến mấy cũng chỉ tồn tại một thời gian, chế độ nối tiếp sẽ thay thế – nếu nêu khẩu hiệu: “quân đội phải trung với Đảng sau mới hiếu với dân” thì một khi chế độ ấy đổ vỡ, quân đội sẽ đổ theo. Bao sĩ quan , tướng lĩnh phải giải ngũ, bao vũ khí, khí tài, bị xếp xó, trở thành sắt vụn, đưa ra bán đấu giá (kể cả bom nguyên tử, B52…). Như quân Phát xít: Đức, Ý, Nhật … Chế độ sau không thể một lúc xây dựng nên một quân đội hùng mạnh để bảo vệ Tổ quốc.

Trong thời gian chiến tranh Việt Nam (9 năm) Chính phủ Pháp bị đổ đến 8 lần – thế nhưng đạo quân xâm lược vẫn là một thứ quân, đó là quân đội Pháp (với Mỹ cũng vậy…).

Tất nhiên khi thay đổi một chế độ, thì người lãnh đạo chế độ mới phải có những biện pháp để thay đổi, cho quân đội hợp với đường lối chính trị mới của mình.

Đảng Cộng sản Việt Nam có công khai sinh ra QĐNDVN từ đội Việt Nam Tuyên truyền giải phóng quân và xây dựng nó trưởng thành cho đến ngày nay. Mặc dù vậy, khẩu hiệu nêu lên với đạo quân này vẫn phải là: “Trung với nước, hiếu với dân” sau mới nói đến trung với Đảng.

Bác Hồ trong chuyến đến thăm Trường Võ bị Trần Quốc Tuấn ở Sơn Tây (1946) đã tặng cho học sinh võ bị khóa 1 lá cờ có ghi dòng chữ “Trung với nước, hiếu với dân”. Lá cờ của Bác còn nằm ở nhà bảo tàng Trường Sĩ quan Lục quân hiện nay.

Nước bao giờ cũng là vĩnh cửu, còn Đảng dù có tài giỏi đến mấy cũng chỉ có thời hạn. Chẳng khác gì bố mẹ, sinh ra con bao giờ cũng phải dạy con: lớn lên các con phải biết “trung với nước sau là hiếu với nhà”, không bao giờ bố mẹ lại bảo: lớn lên các con phải “trung với gia đình sau hiếu với Tổ quốc”. Nếu dạy con theo kiểu này, khi đất nước có giặc, các con sẽ ở nhà hết để bảo vệ gia đình và bố mẹ, không có ai cầm súng đánh giặc giữ nước.

6) Vấn đề tam quyền phân lập

Mỗi chế độ khi quản lý đất nước đều phải thông qua pháp luật, việc quản lý pháp luật phải qua ba tổ chức:

- Bộ phận Lập pháp (Quốc hội)

- Bộ phận Hành pháp (Tòa án)

- Bộ phận Tư pháp (Viện kiểm sát – Luật sư)

Ba quyền hành này phải hoàn toàn có tính độc lập riêng của nó, phải được tôn trọng, có vậy việc quản lý đất nước mới có hiệu nghiệm – việc quản lý đất nước mới nghiêm minh.

Luật pháp mỗi khi đã ban hành, mọi người công dân đều bình đẳng trước pháp luật và phải tuân theo pháp luật, không phân biệt thứ bậc trong xã hội.

Ở nhiều nước văn minh, tiên tiến, một số Thủ tướng, kể cả Tổng thống đương chức, hay về hưu, mà phạm pháp, đều bị đưa ra tòa án xét xử.

Ở Việt Nam ta hiện nay, tam quyền phân lập không được thể hiện rõ ràng, minh bạch.

Luật pháp là của chung, ai cũng phải thi hành – thế nhưng một số người có chức, có quyền tự cho mình đứng ngoài pháp luật, còn luật lệ là thuộc của dân đen.

Đảng CSVN muốn mình là thống soái, đã dùng biện pháp tự ghi điều 4 vào Hiến pháp, đặt Đảng CS đứng trên cả Chính phủ, cả Quốc hội, cả nhân dân. Quyền lập pháp đặt dưới sự chỉ đạo của Đảng, Đảng chỉ đạo xây dựng luật hợp với quy chế xây dựng chủ nghĩa xã hội theo quan điểm hợp với Mác – Lê nin.

Về hành pháp, Đảng cũng tự cho mình đứng trên cả Bộ Tư pháp, trên cả Tòa án tối cao – mọi xét xử lớn đều phải thông qua Bộ Chính trị – có những vụ trọng tội phải xử nặng, nhưng Bộ chính trị bảo là “Người của Đảng, phải buông tha – “Tòa án phải tuân theo – Tòa án bị vô hiệu hóa – công bằng xã hội bị vi phạm nghiêm trọng.

Còn phần Tư pháp, với tiếng nói yếu ớt của các Viện Kiểm sát, các luật sư, hoạt động tư pháp mang tình hình thức, để cho bề ngoài là nhà nước có vẻ tôn trọng quyền của công dân. Nhân dân đòi hỏi Đảng và Nhà nước Việt Nam phải tôn trọng tam quyền phân lập và phải tôn trọng quyền làm chủ của nhân dân, để giữ được công bằng xã hội, kỷ cương phép nước của một nhà nước văn minh, một dân tộc văn minh.

Kết

Trên đây, tôi đã lược qua một số vấn đề góp một số ý kiến cá nhân vào thư Kiến nghị của 72 nhân sĩ của cả nước đã gửi lên Quốc hội, lên Hội đồng xét việc sửa đổi Hiến pháp.

Tôi tán thành bản Tuyên bố của hàng ngàn “công dân tự do”, bản Tuyên bố của Hội đồng Giám mục, của Thượng tọa Thích Chí H., đại biểu cho hàng triệu giáo dân và phật tử.

Những thư và kiến nghị đó chứng tỏ toàn dân đang lo lắng đến vận mệnh của đất nước, mong muốn có một Hiến pháp tiến bộ, lâu dài. Đây là một thời cơ để những người lãnh đạo nắm lấy để sửa đổi Hiến pháp, xây dựng một thể chế phù hợp với yêu cầu phát triển của đất nước.

Những ý kiến của tôi đều xuất phát từ lợi ích của dân tộc, của đất nước Việt Nam, nhiều lợi ích bảo vệ sự tồn tại của chế độ hiện hành.

Đại vương Trần Quốc Tuấn, 3 lần đánh thắng Nguyên Mông, Lê Lợi, Nguyễn Trãi sau 10 năm đánh đuổi được giặc Minh, Hồ Chí Minh sau 30 năm đánh đuổi 2 đế quốc lớn: Pháp – Mỹ, giải phóng được đất nước Việt Nam đều nhờ vào lấy dân làm gốc, biết dựa vào dân – luôn nghĩ đến khoan thư sức dân – không sợ giặc mạnh, chỉ sợ dân không đồng lòng, đỡ thuyền là dân, lật thuyền cũng là dân…

Hiện Đảng Cộng sản Việt Nam do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng lãnh đạo không lấy dân làm gốc, mà lấy đấu tranh giai cấp làm gốc, lấy Bộ Chính trị làm gốc, đang đưa đất nước trên con đường tuột dốc: kinh tế, văn hóa, đạo đức xã hội, chính trị sa sút nghiêm trọng – tham nhũng không ngăn chặn được đưa đến nguy cơ sụp đổ chế độ.

Lê Quý Đôn có nêu 5 biểu hiện của một chế độ có nguy cơ mất nước, đó là:

- Trẻ không trọng già

- Trò không trọng thầy

- Binh kiêu tướng thoái

- Tham nhũng tràn lan

- Sĩ phu ngoảnh mặt (Không trọng nhân tài khinh trí thức)

Chế độ hiện hành có gần đầy đủ những biểu hiện trên. Những cấp lãnh đạo, những người có trách nhiệm cần phải thông minh, tỉnh táo, tiếp thu những kiến nghị của các Lão thành cách mạng, các nhân sĩ trí thức, là trí tuệ của dân tộc, để thay đổi đường lối chính trị, xây dựng một thể chế mới, hợp với xu thế phát triển của thời đại, để đưa đất nước ra khỏi một giai đoạn tối tăm của lịch sử, cứu Đảng Cộng sản ra khỏi các vực thẳm trên con đường sụp đổ – tránh sự hốt hoảng bằng thái độ dọa nạt, răn đe khủng bố tầm thường…

Năm 1952, tôi vinh dự được tham gia lớp Chỉnh Đảng đầu tiên của Trung ương Đảng ở cây đa Tân Trào – các học viên hầu hết là các Chủ tịch, Bí thư Tỉnh ủy, Khu ủy, một số là TWUV, một số là Bộ Chính trị, là Bộ trưởng, Thứ trưởng – tôi còn nhớ, có mặt trong đợt đó: Đồng chí Hoàng Quốc Việt, Lê Văn Lương, Nguyễn Duy Trinh, Nguyễn Tạo, Trần Công Tường, Lê Lộc… Một số cán bộ chủ chốt của quân đội được dự. Bác Hồ, tuần nào cũng có một lần lên lớp cho Học viên. Một hôm, một học viên xin ý kiến của Bác “Chúng cháu là cán bộ đảng viên, luôn có một lo lắng: làm thế nào là đúng với lập trường, quan điểm Cách mạng – làm thế nào là sai…”

Bác vui vẻ trả lời:

“Hễ mỗi lần, các chú làm việc gì đều phải nghĩ đến: làm việc này có lợi cho dân, cho nước, cho Đảng, thì các chú cứ làm, không sợ sai. Nếu không lợi cho dân, cho nước, cho Đảng, chỉ lợi cho cá nhân, cho một số nhỏ… thì cương quyết không làm”.

Lời dạy của Bác đơn sơ, giản dị, nhưng đầy tính chân lý, tôi đã ghi lòng tạc dạ. Nên suốt 75 năm đi theo Cách mạng, tôi đã không bị phạm vào sai lầm gì lớn.

(Xem lời nhận xét về Việt của Đại tướng Võ Nguyên Giáp – Tổng Tư lệnh/Quân đội nhân dân Việt Nam; của Giáo sư Trần Việt Hà – Đại học Kinh tế quốc dân; của một Giáo sư Trường Nguyễn Ái Quốc Trung ương ở phần chú thích).

Từ thời Bí Thư thứ nhất Lê Duẩn (1960), hơn 50 năm nay, Đảng và Nhà nước Việt Nam vẫn nêu kiên trì đường lối Mác – Lê nin, kiên trì đường lối đấu tranh giai cấp, đã đem lại những hậu quả tai hại như đã nói trên. Đường lối ấy chỉ lợi cho một nhóm người, cho tập đoàn thống trị. Tôi đã kể lại một câu chuyện, nhắc lại một lời nhắn nhủ của Bác Hồ, người con thân yêu của dân tộc. Nay Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Bộ Chính trị của ông, là những người vững vàng nhất về chính trị, ắt phải hiểu hơn ai hết: thế nào là Cách mạng, là quan điểm lập trường Cách mạng.

Trước khi dứt lời tôi muốn nhắc một điều về giáo lý của Đức Phật, đó là “thuyết nhân quả”. Trong khi một nhóm người dựa vào Học thuyết Mác – Lê nin, chiếm các chức quyền, chiếm đoạt tài sản của nhân dân; họ đã một mình lên CNXH, còn lên cả CSCN và để lại đằng sau trên 80 triệu người dân sống thoi thóp, phải vật lộn với bao khó khăn hàng ngày, gánh chịu hậu quả của hàng triệu tỷ đồng thất thoát của Nhà nước đang đổ lên đầu họ. Kéo dài một đường lối sai lầm đã làm khổ cực cho bao nhiêu người khác là một tội ác. Đức Phật dạy: nhân nào thì có quả ấy, quả nào cũng có nhân ấy… ai đã gây ra những sai lầm làm tổn hại cho đất nước, dân tộc, kẻ ấy phải hứng chịu những trừng phạt không tránh khỏi của Trời Phật.

Phải nhanh chóng hối cải, vứt bỏ những bất công, những điều xấu xa độc ác, trút bớt lòng tham, quay lại với cái thiện, mới mong cứu vãn được một phần tội lỗi.

Về giáo lý, Đức Phật khuyên mọi người phải từ bi, bác ái, đùm bọc giúp đỡ nhau – luôn nghĩ đến và làm việc thiện. Còn giáo lý của Mác, là đấu tranh giai cấp: Một đứa trẻ mới lọt lòng, Mác đã dạy: phải nghĩ đến tiêu diệt các giai cấp loài người, để chỉ còn lại trên trái đất này: Công nhân và nông dân. Người theo Chủ nghĩa Mác, không từ bỏ một hành động tội ác nào để làm theo lời dạy của Mác, sẵn sàng sống trong sự bất công, sẵn sàng làm khổ cực người khác một cách không thương tiếc. Rõ ràng là hai giáo lý: một bên là Thiện, một bên là Ác…

Đức Khổng Tử dạy: Nhân chi sơ tính bổn thiện. Thế mà chủ nghĩa Mác đã biến các chú bé ngây thơ Staline, Mao Trạch Đông, Polpot thành những con người thú, hung dữ hơn cả những con thú dữ nơi rừng xanh. Trên thế giới, có nhiều tôn giáo, thời gian tồn tại của một tôn giáo, là thước đo mức tin cậy của nhân loại với tôn giáo ấy, hãy xác minh đâu là một chính đạo hay đâu là một không chính đạo?…

- Đạo Phật tồn tại đến nay trên 2500 năm (đang phát triển)

- Đạo Thiên chúa tồn tại được được 2013 năm

- Đạo Hồi tồn tại được trên 1500 năm

- Đạo Mác tồn tại đến khi Liên Xô sụp đổ được 75 năm.

Về cuối đời, Mác cũng đã tự tuyên bố phủ định một số học thuyết mà ông đã ban bố trong những thời kỳ đầu của tuổi trẻ (như đường lối giai cấp chuyên chính vô sản, giai cấp công nhân đào mồ chôn giai cấp tư sản,…). Đảng Cộng sản Việt Nam đang làm sống lại những điều mà chính Mác cũng đã không còn công nhận nữa.

Đảng Cộng sản Việt Nam còn tôn vinh Chủ nghĩa Mác, còn muốn kéo dài tuổi thọ của các cụ… còn muốn cả dân tộc Việt Nam đưa các cụ lên bàn thờ và còn muốn các trường học phải dạy Chủ nghĩa Mác – Lê Nin. Hãy trả các cụ về với các cụ bà, với châu Âu. Còn ta, ta về về với Bác Hồ, về với ao ta, dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn…

Xin nhắc một lời thơ:

Quan nhất thời dân vạn đại

Ghế quan ai ngồi xin chớ thờ ơ

Thương dân dân lập bàn thờ

Hại dân dân đái ngập mồ thối xương.

Cụ Hoàng Giáp Nguyễn Khắc Niêm (bố của Nguyễn Khắc Viện) có mấy vần thơ khuyên vua Thành Thái trong việc trị nước:

Tôn tộc đại quy (Tôn trọng gia tộc thì sẽ có sự quy tụ, đoàn kết lớn)

Tôn lộc đại nguy (Tôn sùng bổng lộc – khuyến khích tham nhũng – thì rước lấy nguy hiểm lớn)

Tôn tài đại thịnh (Tôn trọng nhân tài thì đất nước hưng thịnh lớn)

Tôn nịnh đại suy (Tôn sùng gian nịnh thì đất nước rơi vào suy vong lớn)

Đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay đang tôn lộc, tôn nịnh, không tôn tài tôn tộc, thích nghe những lời đường mật, ghét lời trung thực. Tổ tiên đã dạy:

- Phải lấy dân làm gốc

- Tuyệt đối không được lấy Mác – Lê Nin làm gốc.

Đặng Văn Việt
Địa chỉ: 125D Minh Khai, Hà Nội

Phòng 25 gác 4 Tập thể Bộ Xây dựng

ĐT: 0125.25.50.959

Email: vanvietds4@gmail.comĐặng Văn Việt

Người Lính Già (U100)

Anh hùng dân phong

08/5/2013

Chú thích:

- Một số nhận xét về Đặng Văn Việt – của Đại tướng Võ Nguyên Giáp (Tổng Tư lệnh/ Quân đội Nhân dân Việt Nam)

1. Tiếc là Việt không còn ở quân đội

2. Rất tiếc là Việt không có mặt ở Điện Biên Phủ. Nếu có mặt, trận đánh 57 ngày đêm đó, chắc chắn sẽ được rút ngắn (½) về thời gian và giảm thiểu tối đa về thương vong, hao mòn vật chất.

3. Nếu Việt còn ở quân đội, Việt có thể đảm đương tới cương vị Tổng tham mưu trưởng.

4. Việt về tài đức là điều không cần phải bàn đến: sáng tạo về quân sự, vững vàng về chính trị, khả năng văn học dồi dào.

5. Cần phải sớm trả lại danh dự và vị trí Cách mạng cho cụ Đặng Văn Hướng – thân sinh ra Đặng Văn Việt – một thân sĩ dân chủ có nhiều cống hiến quý giá cho dân tộc – cho Cách mạng.

- Của Giáo sư Trần Văn Hà (Đại học Kinh tế quốc dân)

1. Đặng Văn Việt là một tấm gương sáng: chí trung với nước, chí hiếu với dân, không chút vì danh lợi địa vị. Tôi nghĩ rằng Đặng Văn Việt có thể là một mẫu hình của người Việt Nam tiến bộ của Thế kỷ thứ 21 này.

2. Tự hào thay dân tộc Việt Nam có những người con ưu tú như vậy.

- Của một Giáo sư trường Nguyễn Ái Quốc Trung ương (Học viện Chính trị Quốc gia)

1. Kính chào Đại vương Đường số 4, vị anh hùng Đường số 4 – người Đảng viên kiên cường luôn vì sự nghiệp của dân tộc, của đất nước, của Đảng của Bác Hồ.

Nguồn: Blog Quê Choa

Thứ tư, ngày 15 tháng năm năm 2013

KHỞI NGHĨA PHƯỜNG VÀ "BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU"

14/5/2013


Ảnh: Internet


Chỉ thị 14- CT/TU của thành uỷ về công tác quản lý lòng đường vỉa hè, bán hàng rong thực tế Đã được quyết liệt thực hiện  ở Hà nội như thế nào?

Hàng ngày từ sớm đến chiều, các phường huy động ô tô tải nhỏ cùng cán bộ chiến sỹ ra quân trên các tuyến phố thủ đô thuộc địa bàn quản lý, nhanh chóng, dũng mãnh bất ngờ đổ bộ xuống các ngõ phố. Cảnh náo loạn bắt đầu. Các bà các chị gánh hàng rong chạy tan tác. Gà, vịt, Rau, hoa quả, tôm cá bị các đồng chí trật tự đeo băng đỏ tịch thu. Phương tiện kinh doanh bị tháo dỡ. Tất cả được chất lên xe chở về đồn phường thống nhất quản lý.
Tại đây chiến lợi phẩm được phân loại. Những vật phẩm tươi sống như cam, bưởi, chuối được chia đều. Lính tráng có xuất. Những thứ thuộc về tư liệu sản xuất như bàn ghế, tủ quầy, bảng biển, bếp...được xếp gọn vào kho. Các chủ sở hữu tuỳ thời điểm thích hợp sẽ đến đồn để "xin lại" vật dụng của mình sau khi nộp một khoản tiền phạt "phù hợp".
Tình trạng như vậy diễn ra thường xuyên trên các tuyến phố. Xe công an đi rồi, việc buôn bán trên lòng đường vỉa hè lại tiếp diễn. Người ta nhắc nhở truyền tin cho nhau khi thấy xe công an: " Dọn đi, chạy nhanh lên, chúng nó lại đến đấy". Những hình ảnh như vậy trở nên quen thuộc bình thường thậm chí có người còn mỉa mai đó là "nét văn hoá thủ đô". Người bị mất hàng hoá gọi công an trật tự là "lũ cướp cạn". Biệt danh "Quân khởi nghĩa phường" được gán cho công an, dân phòng từ đây.

Thời xưa đầu đảng các cuộc khởi nghĩa nông dân thường đưa ra khẩu hiệu: "Cướp của nhà giàu chia cho dân nghèo". Họ nói sao làm vậy. Người nghèo được phần nên coi việc cướp bóc là chính nghĩa. Các đầu đảng được dân nghèo gọi là "anh hùng áo vải".
Các đoàn "Khởi nghĩa phường" ngày nay xem ra suy thoái hơn thời phong kiến. Họ cũng có khẩu hiệu "Vì thủ đô văn hiến và trật tự đô thị" nghe văn minh hơn khẩu hiệu "cướp" của các đầu đảng ngày xưa, hành động thì giống nhau, cũng là cướp nhưng là lấy của người nghèo chia cho kẻ ăn trên ngồi trốc.
Những việc như vậy xảy ra từ lâu, lãnh đạo thành phố có biết không? Không thể nói là không biết. Vậy tại sao cấp trên làm ngơ?
- Lãnh đạo thành phố biết nhưng không chấn chỉnh vì coi việc đó là quá bình thường. Đối với khách nước ngoài đến Việt nam, họ vô cùng ngạc nhiên và bất bình trước sự việc. Là người Việt nam, bị người nước ngoài hỏi về việc này ai cũng cảm thấy vô cùng hổ thẹn. Chỉ có quan chức nhà nước là dửng dưng. Liêm sỉ của họ không còn hoặc nói cho đúng hơn là lãnh đạo thành phố chẳng có liêm sỉ.
- Lãnh đạo thành phố biết nhưng không muốn, không dám chấn chỉnh thuộc cấp. Trên các phương tiện truyền thông đã từng sôi nổi luận bàn về việc "chạy chức". Mỗi một vị trí đều phải nộp một khoản hối lộ để được sắp đặt, cơ cấu vào cơ quan công quyền với các mức giá khác nhau. Đó là luật bất thành văn. Dĩ nhiên, người nhận hối lộ là quan chức cấp trên. Chính vì  mắc miếng thịt này trong họng nên khi cấp dưới làm bậy, cấp trên không thể khạc ra mà mắng được.

Có những cán bộ công an chung thân làm cấp phó Khi được hỏi tại sao lưu ban lâu thế, đã  trả lời "Giá cao quá, em không xếp đủ gạch".
Với tình hình này, dân buôn thúng bán bưng đừng mong có ngày hết cướp. Còn đám Lãnh đạo Đất nước thế này người Việt nam tiếp tục phải chịu muối mặt khi đối diện với ánh mắt khinh miệt của người nước ngoài.
Đám sâu mọt nhung nhúc như thế mà cứ lo dông dài về "biến đổi khí hậu" này nọ thật là mặt trơ hết biết.

MXD

Thứ hai, ngày 13 tháng năm năm 2013

THỬ MÁCH NƯỚC CHO ÔNG TRỌNG




 Ảnh minh họa (Nguồn Internet)

Cuối cùng thì đồn đại trên "giang hồ" luôn chính xác. Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương VII đã bầu bổ sung vào Bộ Chính trị khóa XI anh Nguyễn Thiện Nhân,Phó Thủ tướng Chính phủ và chị Nguyễn Thị Kim Ngân, Phó Chủ tịch Quốc hội, đánh dấu sự thất bại của TBT Nguyễn Phú Trọng trong cuộc tranh giành quyền lực ở giới chóp bu.

Về lý thuyết, Tổng bí thư là người nắm quyền quyết định tối cao trong đảng cộng sản. Nhưng trong hội nghị TW VI, ông Trọng đã phải nghẹn ngào, uất ức trước phe "Giai cấp mới" vì không kỷ luật được đảng viên X của mình. Điều đó thể hiện sự bất lực và bế tắc của ông. Hy vọng ở hội nghị TW VII, ông Trọng đã bày binh bố trận khá công phu. Con át chủ bài của ông là điều đại tướng "hốt liền, hốt hết" ra Hà nội. Nhưng như người xưa nói "người tính không bằng Giời tính", mọi tính toán của ông vua đảng trị đã hoàn toàn thất bại. Nguyên nhân ở đâu?
Giới am hiểu chính trị đưa ra khá nhiều nguyên nhân: ông Trọng quá bảo thủ giáo điều, tự phụ, vai trò lãnh đạo đảng và uy tín ông ta không còn. Mọi cái đều không sai nhưng nếu truy nguyên, điều chính yếu đó là: ông Tổng bí thư đã hoàn toàn mất lòng dân. Người dân không còn một chút hy vọng gì ở ông nữa và người ta thà thấy một sự đổi thay dù không mấy tin sự đổi thay đó có đem lại nhiều tốt đẹp hơn. Chính nhân dân đã tác động lên ý thức của các ủy viên TW, họ không còn là một đám người mụ mẫm chỉ biết lắng nghe và giơ tay như trước đây nữa. 

Ai cũng nói Trong ván đấu này, ông Trọng đã mất tất cả. Tôi nghĩ khác một chút. Có thể cái mất của ông Trọng cũng chính là cái được của ông ấy. Nếu....

Hãy nhớ lại tháng 8 năm 1945, Khi Việt Minh thắng thế, Hoàng đế Bảo Đại đã gửi một điện tín tới "Ủy ban Nhân dân Cứu quốc" ở Hà Nội :
"Đáp ứng lời kêu gọi của Ủy ban, tôi sẵn sàng thoái vị. Trước giờ quyết định này của lịch sử quốc gia, đoàn kết là sống, chia rẽ là chết. Tôi sẵn sàng hy sinh tất cả mọi quyền lợi, để cho sự đoàn kết được thành tựu, và yêu cầu đại diện của Ủy ban sớm tới Huế, để nhận bàn giao".
Sáng ngày 23 tháng 8, hai phái viên của Việt Minh là Trần Huy Liệu và Cù Huy Cận đến hoàng cung Huế . Theo lời yêu cầu của hai ông này, chiều ngày 25 tháng 8, 1945, Bảo Đại đã đọc Tuyên ngôn Thoái vị trước hàng ngàn người tụ họp trước cửa Ngọ Môn và sau đó trao ấn tín, quốc bảo của hoàng triều cho ông Trần Huy Liệu. Ông trở thành "công dân Vĩnh Thụy". Trong bản Tuyên ngôn Thoái vị, ông có câu nói nổi tiếng "Trẫm muốn được làm Dân một nước tự do, hơn làm Vua một nước bị trị".

Tôi không muốn so sánh ông Trọng với Hoàng đế Bảo Đại, càng không muốn so sánh quan niệm của Bảo Đại về sự "Tự do" đến từ việt Minh mà chỉ so sánh vị thế của hai người trên đỉnh cao quyền lực và cách hành xử của họ. Nếu thông minh, ông Trọng nên chọn cho mình con đường tuyên bố rút lui càng sớm càng tốt. Nếu làm được như vậy, ông sẽ trở thành một con người thực sự Tự do chứ không phải là một ông vua được phong vương (thực chất chỉ là một nô lệ thời thực dân kiểu mới).
Nhưng dù sao không ai nghĩ ông Trọng có thể làm nổi điều này vì đơn giản nếu thế ông đã không phải là "Trọng Lú" như giang hồ vẫn gọi.

MXD

Thứ bảy, ngày 11 tháng năm năm 2013

NÓI THÊM VỀ PHONG TRÀO DÃ NGOẠI THẢO LUẬN VỀ QUYỀN CON NGƯỜI.

Mai Dzung
8/5/2013
NÓI THÊM VỀ PHONG TRÀO DÃ NGOẠI THẢO LUẬN VỀ QUYỀN CON NGƯỜI.

Đặt lại câu hỏi cũ:
Tại sao trước đây số lượng người tham gia biểu tình phản đối Trung quốc gây hấn, yêu sách đường lưỡi bò phi lý trên biển đông không tăng lên mà giảm đi?

Tại sao số người tham gia cuộc Dã ngoại thảo luận về quyền con người, chủ yếu vẫn chỉ là những gương mặt cũ?

Trước hết phải khẳng định rằng: Dù không phải tất cả ...
nhưng hầu hết mọi người tham gia có cùng một động cơ Muốn có công bằng xã hội và đổi thay. Rõ ràng hoạt động trên là rất chính nghĩa, có tác dụng lay động tâm thức của rất nhiều thành phần xã hội, là chất xúc tác mạnh mẽ cho các hoạt động dân chủ lành mạnh.
Thông thường, những phong trào đã có đường hướng tốt đẹp như vậy phải có sự lan toả, phát triển về lượng, cô đọng về chất. Nhưng, trong trường hợp cụ thể chúng ta phải nhìn nhận sự việc một cách công bằng rằng: hiện tại, phong trào đang có dấu hiệu "lão hoá" (theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng).
Nguyên nhân ở đâu?
-Về phía phong trào
Hầu hết những người xuống đường biểu tình là các cá thể có cùng một mẫu số chung là lòng yêu nước, biểu thị thái độ bất bình trước các hành động gây hấn từ phía nhà cầm quyền Trung quốc và thái độ hèn nhát của lãnh đạo đảng cộng sản Việt nam. Mẫu số chung đó cần nhưng chưa đủ, nó còn thiếu yếu tố gắn kết các cá thể một cách vững chắc, đó là một Tổ chức.
Thiếu tổ chức, các cá thể dễ dàng bị hút về các cực khác nhau, phân tán gắn kết trong các nhóm nhỏ hơn có các mẫu số chung rất khác nhau, tranh dành ảnh hưởng một cách vô thức, phản ứng tiêu cực với những nhóm không giống mình. Điểm yếu này tạo ra các mâu thuẫn nội tại khiến cho phong trào mất đi sức toả sáng ban đầu trong dư luận quần chúng.
Không có tổ chức, dĩ nhiên các hoạt động chỉ có thể là các " sáng kiến" cá nhân và chỉ thu hút được những cá thể cùng nhóm. Kết quả thu được tuy có những mặt tích cực song không thể tránh khỏi tâm lý đắc thắng tiểu nông gây ra hậu quả tự thu hẹp lực lượng.
Ông Nguyễn Gia Kiểng có lý khi viết trong cuốn"Tổ quốc ăn năn" rằng: " Ta không có tự hào dân tộc, mà đã không có tự hào dân tộc thì không thể yêu nước. Làm sao có thể yêu một cái gì mà ta coi thường? Cho nên lòng yêu nước của người Việt, mà mọi người quả quyết là mạnh, có thể chỉ là một sự hiểu lầm".
Trong các cuộc chiến, không phải bên thắng cuộc là tập hợp của những người yêu nước và ngược lại. Điều đó cho thấy Tổ chức mạnh là một yếu tố quan trọng sống còn để đem lại thành quả.
Nhìn lại phong trào cách mạng của bất kỳ nước nào, dễ dàng nhận các nhà lãnh đạo đều có những chiến lược, chiến thuật áp dụng cho những giai đoạn phát triển khác nhau. Sự sáo mòn trong cách thức biểu đạt của diễn giả sẽ gây ra những tiếng ngáp dài trong hội trường, những cách thức đơn điệu của phong trào sẽ làm quần chúng thờ ơ. Sự cuốn hút, hấp dẫn chỉ có thể có được khi bản thân phong trào luôn mới mẻ, toả sáng. Sự uyển chuyển duyên dáng của phong trào chính là cách thức tiến hành các hoạt động của mình. Những gương mặt cũ với vẻ đăm chiêu, giận dữ, những khẩu hiệu với nội dung cũ mòn sẽ làm hình ảnh đẹp của một phong trào vốn rất đẹp sẽ trở nên nhạt nhoà dần.
- Về phía nhà cầm quyền.
Dù muốn hay không, chúng ta vẫn không thể phủ nhận, đảng cộng sản đã đặt được một dấu ấn sâu đậm trong lịch sử Việt nam và tác động của nó là rất lớn. Phong trào cách mạng Việt nam do đảng cộng sản sáng lập, tổ chức đã thu được nhiều thắng lợi. Chưa nói tới "thắng lợi" đó đã đem lại gì cho dân tộc này mà chỉ nói về một khía cạnh đau đớn là phong trào cách mạng Việt nam đã lựa chọn người thầy tư tưởng, người đồng minh của mình là những người cộng sản Nga, một đất nước rất lạc hậu so với các nước châu Âu khác và Mỹ. Họ đã lựa chọn cho đất nước một chủ thuyết sai lầm. Tuy vậy trong một quá trình dài, những người cộng sản vẫn thu hút được lực lượng toàn dân phục vụ cho đường lối của họ và đã thu được những thắng lợi quân sự.
Bước sang giai đoạn phải xây dựng đất nước sau cuộc chiến, người cộng sản phải đối mặt với sự sai lầm căn bản của chủ thuyết chuyên chính. Sự lạm dụng bạo lực và tuyên truyền dối trá đã đem lại thắng lợi cho họ trước đây nay đang trở thành thứ làm cho họ đứng trước thất bại về mọi mặt trong công cuộc tái thiết. Đây là lúc họ đang phải trả giá.
Lòng tin trong nhân dân đã mất đồng nghĩa với sự tồn tại của thể chế cộng sản chỉ còn là vấn đề thời gian. Trong bất kỳ cuộc cách mạng nào, quần chúng vẫn là lực lượng làm nên thành công hoặc thất bại. Người cộng sản dư biết điều đó. Dành dật quần chúng đang là phương sách sống còn của thể chế độc tài. Họ gấp rút xây dựng chiến lược dành dân bằng lực lượng "dư luận viên" và tiêu diệt, làm suy yếu các phong trào đối kháng. Điều đó được minh chứng là thời gian qua nhà cầm quyền tăng cường bắt bớ nhiều người được cho là có nguy cơ đe doạ an ninh cho đảng, thực chất là những người có khả năng lật tẩy bản chất thối rữa của thể chế độc tài chuyên chế. Đối với những phong trào phản kháng khác nhau, họ đã và đang tận dụng các mâu thuẫn trong nội bộ phong trào để nhằm đạt được chiến thuật "bất chiến tự nhiên thành".
Nghĩ về phong trào Dã ngoại thảo luận về quyền con người, có thể thấy những nhà tổ chức đã biết lấy cái mạnh của chính nghĩa để đối lại cái yếu của thể chế là phi nhân. Lấy sự ôn hoà toả sáng để đối lại chính sách bạo lực hèn hạ của những kẻ nắm quyền, từ đó làm nổi rõ sự cao thượng và hơn hẳn của phong trào dân chủ tạo ra sức quyến rũ mạnh mẽ đối với lực lượng đông đảo hiện nay trong xã hội còn đang hoang mang, thiếu quyết đoán lựa chọn con đường tham gia vào công cuộc canh tân đất nước.
Trong hàng triệu đảng viên cộng sản không phải ít người không hiểu lẽ phải. Họ đang đứng giữa sự lựa chọn miếng cơm và tương lai tốt đẹp của đất nước. Nếu phong trào dân chủ trở nên cực đoan không có chiến lược thích hợp, lực lượng đảng viên này sẽ quyết định mũ ni che tai để mặc đất nước như hiện nay và số khác sẽ tiếp tục đứng ở phía lực lượng "thanh kiếm", tích cực hơn trong đàn áp phong trào cấp tiến.
Tỉnh táo, dẹp bỏ những hiềm khích cá nhân, khác biệt về lối sống, dẹp bỏ "lợi ích nhóm" ngay trong các phong trào phản biện, phản kháng là lối đi dành cho người biết điều chỉnh lối chơi. Chỉ có như thế phong trào mới mong không bị loại ra ngoài bàn cờ chính trị.

MXD

Thứ hai, ngày 06 tháng năm năm 2013

Nhóm lợi ích thắng lớn



Cầu Nhật Tân

2-tan-uy-vien-BCT-300x200

Cuộc bỏ phiếu tại  Trung ương tối khuya vừa qua rất gay cấn với sự kiên trì tới phút chót của Tổng Bí thư, với sự… (QC bỏ) của các nhóm lợi ích. Kết quả cho thấy nhóm lợi ích đã một lần nữa chiến thắng. Nguyễn Bá Thanh vẫn là anh Trung ủy nói chẳng ai nghe, đe chẳng ai sợ. Hội nghị Trung ương 7 báo trước Việt Nam đang bị các nhóm lợi ích dẫn dắt đi vào những thác ghềnh vô cùng nguy hiểm trước sự bất lực của Đảng và của Tổng Bí thư.

Suốt mấy kỳ Hội nghị, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã kiên trì công tác xây dựng Đảng, chống tham nhũng, bài trừ nhóm lợi ích. Để hiện thực hóa các sách trên, ông đã thiết kế một số bước đi quan trọng trong đó có việc tái lập Ban Nội chính và đưa Nguyễn Bá Thanh ra HN làm trưởng ban.

Việc ông Thanh ra HN ngay lập tức khiến các nhóm lợi ích đả phá kịch liệt. Khó khăn, bão tố nổi lên ngay từ khi xây dựng cơ cấu, chức năng quyền hạn nhiệm vụ của Ban Nội chính. Một yếu tố quyết định nữa là Trưởng ban phải nằm trong Bộ Chính trị thì tiếng nói chỉ đạo mới đủ mạnh. Ủy viên Trung ương làm gì được ngồi vào chiếu BCT, nói ai nghe. Hơn nữa, nếu Trưởng Ban Nội chính không nằm trong BCT, tiếng nói của Tổng Bí thư về trong sạch đội ngũ/chống tham nhũng sẽ trở thành vô cùng lạc lõng.

Cuộc bỏ phiếu tại  Trung ương đêm qua rất gay cấn với sự kiên trì tới phút chót của Tổng Bí thư,… (QC bỏ). Kết quả cho thấy nhóm lợi ích đã một lần nữa chiến thắng. Nguyễn Bá Thanh vẫn là anh Trung ủy nói chẳng ai nghe, đe chẳng ai sợ. Sau Hội nghị này, Bá Thanh vĩnh viễn chỉ là anh chàng cạo giấy quèn tại HN mà thôi.

Số phận của Tổng Bí thư cũng không hơn. Dấu ấn trong sạch đội ngũ, chống tham nhũng của cụ Trọng đang đi dần tới chỗ bế tắc hoàn toàn. Cụ Tổng thực sự mệt mỏi và bất lực. Nguy hiểm hơn, thất bại tại Hội nghị này sẽ dẫn tới … (QC bỏ) trong nhiều cơ cấu nhân sự tới đây, đặc biệt là chức danh Tổng Bí thư nhiệm kỳ tiếp, thậm chí thời gian tới (nếu cụ Tổng buông chèo giữa nhiệm kỳ).

Chỉ ít giờ nữa, báo chí nhà nước lại đồng loạt đăng những thành công, những cú ôm hôn, những nụ cười nhăn nhở. Tuy nhiên, kết quả bầu bán tại Hội nghị Trung ương 7 báo trước Việt Nam đang bị các nhóm lợi ích dẫn dắt đi vào những thác ghềnh vô cùng nguy hiểm trước sự bất lực của toàn Đảng và của Tổng Bí thư.

Việc sập tường đình làng của Tổng bí thư trước Hội nghị 7 quả thực là điềm rất gở.

Kết quả bỏ phiếu bổ sung BCT tối khuya vừa qua: ông Thiện Nhân, bà Kim Ngân trúng. Các ông Bá Thanh, Vương Đình Huệ: trượt.

Hội nghị Trung ương 7 kết thúc phần bầu bán bổ sung BCT và Ban Bí thư và chuyển sang những nội dung tiếp theo của chương trình làm việc trong sự chán nản, mệt mỏi, bất lực của Tổng Bí thư và sự hả hê của các nhóm lợi ích.

Thứ tư, ngày 01 tháng năm năm 2013

“LÀM VIỆC” VỚI AN NINH A&PA & LOCAL...


Mai Dzung
01/5/2013
Đúng ra không định viết về hơn ba giờ đồng hồ “làm việc” với an ninh Bộ (A), thành phố (PA), huyện Thường tín và xã Chương dương (LOCAL) bởi chẳng có gì thú vị. Dĩ nhiên. Nhưng sẽ thật là vô ơn nếu không viết mấy lời cảm ơn và chia sẻ với bạn hữu đã thông tin trên mạng kịp thời & lo lắng cho mấy anh em bị các “đồng chí” an ninh “mời” về trụ sở đúng ngày Quốc tế lao động.
Hy vọng mấy dòng này cũng “đến tai” các “đồng chí” ấy. (Chắc là thế).

Sáng hôm nay mấy anh em Mai Dzung, Pham Hong Son, Ngu Vu Quoc, và Hoàng Dũng Cdvn…đến chơi với thầy giáo Đỗ Việt Khoa rồi đi thăm hỏi gia đình cựu tù nhân lương tâm Phạm Văn Trội ở xã Chương Dương.

Bất ngờ là khi anh em đến nhà đã thấy anh Trội đang tiếp “khách lạ”. Chủ giới thiệu khách “hai bên” mới biết một anh là đội trưởng an ninh huyện Thường tín (tên là Bê) và hai an ninh trẻ khác. Ngoài ra có một bạn (sau mới biết tên là Đệ, bạn ai không rõ) ngồi đó. Mọi người trò chuyện với nhau vui vẻ. 
Có lẽ thấy ngồi đây có vẻ vô duyên (hoặc còn vì lý do nào đó) “đồng chí” trưởng an ninh huyện và hai “phụ tá” ra về. 
Đã đến giờ cơm trưa, vợ chồng anh Trội mời mọi người ở lại dùng bữa và sai con mang khóa ra khóa cổng. Chừng hai mươi phút sau mọi người nghe thấy ồn ào bên ngoài. Ối giời, nhìn ra thấy lố nhố những là công sai ơi ới đòi vào nhà dù rằng chủ nhà đã ra có nhời “Giời đánh tránh miếng ăn, hẹn các anh ăn cơm xong sẽ tiếp”.
Để tránh phiền phức cho chủ nhà vì liên tục bị điện thoai và sông sai thì liên tục gọi vọng như hò đò nên anh em cố nuốt cho xong bữa, xin phép ra về.
Ra đến cổng, mọi người bị hơn một chục “đồng chí” với nhiều sắc phục bao vây “mời” rất quyết liệt về làm việc tại ủy ban xã Chương dương. Cuộc “đón rước” thật rầm rộ. Mấy công sai mặc sắc phục màu đất thó tỏ ra khá căng thẳng và thô lỗ. (Chắc tỏ ra mẫn cán với “đồng chí” chỉ huy và nhằm mục đích gì thì ai cũng rõ rồi). He he.
Tới ủy ban, thấy đỗ rình rang trong sân ba cái xe hơi, một biển xanh 80B 4806 của bộ, hai biển xanh 31A của Thành phố và huyện Thường tín. 
Ngoài sân là hơn hai mươi vị lố nhố rất nhiều ca lờ (colors). Chả mấy khi anh em được “trọng thị" cỡ đó.
Ban đầu 7 anh em ngồi cùng phòng. Tự tay “đồng chí” trưởng an ninh huyện pha trà Thái, “đồng chí Điệp” phó an ninh mời thuốc lá Vinataba. Hì,,,
Hết tuần trà lần lượt anh em bị mời đi làm “làm việc” riêng. Tôi “làm việc “ với anh ninh trên bộ tên là Nam. Còn ba “đồng chí” an ninh khác ngồi đó ghi chép và chăm chú lục lọi gì đó trên "inh tờ néc".
”Sếp” Nam có vẻ mặt dễ nhìn nhưng đôi mắt chăm chú, lạnh như rắn cạp nong. (Xin lỗi “đồng chí” Nam nhé, chả biết dùng từ gì chuẩn hơn thế).
Phải nói là Nam vào chuyện khá trơn. (Nghĩ bụng, tay này mà tán gái chắc cũng vào hàng “ráo xư” chứ chẳng chơi).
Dù rất khó chịu vì bị “mời làm việc” quá tùy tiện nhưng nghĩ rằng các “đồng chí” ấy chẳng qua cũng là cái đinh ốc trong cỗ máy chính quyền thôi nên cũng chấp nhận trả lời nếu thấy hợp lý. (Tỷ dụ như về nhà cửa, quê quán, công việc chẳng hạn). Nếu thấy các “đồng chí” đặt ra nhiều câu hỏi lượn lách, đánh võng theo giáo trình an ninh mà thấy không hợp lý (Đời tư, các liên kết gì đó nếu có) thì từ chối thẳng luôn vì các bạn vẫn là công dân tự do. Nói chung các bạn trẻ chưa bao giờ phải “làm việc” với an ninh nên cố gắng thả lỏng, thư thái, suy nghĩ kỹ từng câu trả lời. Chả đi đâu mà vội.
“Đồng chí” Nam yêu cầu ghi cho mấy thông tin về bản thân (nhân thân, quá trình công tác). Cái này ok thôi. (Dù biết rằng họ chả lạ gì mà cũng chẳng cần căng thẳng lý luận với nhau).
Trong khi Nam “hỏi chiện” thì một “đồng chí” an ninh khác ngồi gõ phành phạch lên bàn phím máy vi tính rồi “Á à, ông Dũng này có đầy trên mạng đây, tuần hành biểu tình suốt đây mà”. He he.

Trong khi Nam hỏi, “đồng chí” Bê trưởng an ninh huyện thảo biên bản xong đưa bảo “anh xem rồi ký vào đây”. Mềnh giả nhời “tôi thấy không cần thiết phải đọc”. Và dĩ nhiên chả ký tá gì cả vì các anh mời tôi vào nói chuyện thì ta chỉ nói chiện, phải phạm pháp gì đâu, nếu có phạm pháp thì chỉ là mấy anh đã “quyết liệt mời” chúng tôi vào đây vô lý mà thôi. 
Nam ra ngoài để lại ba “đồng chí” ngồi canh chừng. Sau lại có thêm Ngu Vu Quoc hình như xong “việc” sang đây. Hai anh em ngồi tám chuyện mùa màng với Trưởng công an xã tên Cường một lúc thì anh Sơn cũng ra. Họ cho hay đã xong việc rồi (Chắc lãnh đạo bộ đến giờ đi tiếp khách chăng?) và bảo chúng tôi về. 
Dù bị đẩy ra cổng, anh em nhất định chờ nhau, “điểm danh” đủ mạng mới chịu ra ngoài.
(Những chi tiết về “chiến thuật” của các “đồng chí” an ninh thì nhiều, có lẽ nên để dịp khác đề cập tới).
Điều muốn nói là anh em rất cảm động trong lúc phải “làm việc” với an ninh, luôn nhận được điện thoại thăm hỏi của bạn hữu. Chân thành cảm ơn tấm lòng quý báu chân tình của các bạn. Chúng ta tự hào là những người tử tế trong một xã hội hiện nay mà sự tử tế là quá xa xỉ. Nhưng tôi tin sự tử tế dù có thể gặp nhiều cam go và chưa chắc đã đến gần nhưng tương lai về một xã hội công bằng chắc chắn sẽ phải tới. 


MAI DZUNG

Thứ năm, ngày 25 tháng tư năm 2013

ĐỪNG NGHE CAVE KỂ CHUYỆN CHỚ NGHE CON NGHIỆN TRÌNH BÀY


24/3/2013
Ảnh minh họa nguồn internet

Trước khi tám về chuyện đại loạn vàng và tiền (hiện đang có quá nhiều nguy cơ cho dân) thì phải nói qua chuyện thuốc phiện đã. 
Người ta hay nói “đừng nghe cave kể chuyện chớ nghe con nghiện trình bày” bởi cave và con nghiện là đệ nhất dẻo mồm. (đám này mà nói đến con sói phải nhả mồi ra nghe chứ nói gì đến đại bộ phận dân chúng vốn được âu yếm gọi là “cừu”).  Như vậy ít nhất ta thừa nhận “tư duy” của con nghiện rất tinh tế, khôn ngoan nên mới thuyết phục được người nghe. Dù ai cũng biết “ca ve kể chuyện, con nghiện trình bày” là thành ngữ để nhắc nhở mọi người thận trọng trước loại diễn giả ngụy biện có hạng nhằm khéo léo che đậy sự thật.  Ông chú họ tôi là một trong số những con nhang đệ tử của tiên nâu, và cục sạn trong đầu ông (nếu có) chắc cũng không nhỏ, tuy nhiên thật là khiêm tốn nếu so sánh với cục sạn trong đầu các chính trị gia ở ta ngày nay.
Năm 19… khi nhà nước hô hào (thống thiết) bà con diệt kiều ở nước ngoài về xây dựng tổ cuốc thì bố mẹ tôi khóc nức lên vì cảm động. Các cụ bồi hồi vì sắp được trở về cố hương, gặp lại họ hàng máu thịt, để được hương khói mồ mả tổ tiên sau bao năm lưu lạc nơi đất khách. Vậy là bạc trắng, vàng mười được các cụ gói gém mang về nước. Ông chú  như đã nói là dân bẹp tai bàn đèn phản đối không chịu. Ông bảo: “Các vị rồi có ngày sẽ sáng mắt ra. Khi bọn bần nông nói ngọt là các vị thế nào cũng mất chứ chẳng được cái gì bao giờ”. 
Sau vì cả gia đình nhất quyết hồi hương, thêm nữa ông chú cũng chẳng con đường nào khác nên đành chịu thua, xếp bàn đèn theo về. Mọi người gom vàng riêng ông cho mua hai bung thuốc phiện gói kỹ cho lên thuyền độc mộc thuê dân Khạ Kho chèo ngược sông Nậm U (Lào) về nước qua cửa khẩu Tây trang. 
Đến Điện Biên Phủ, cán bộ họp kiều bào, chào mừng bà con nồng nhiệt. Cuối cùng cán bộ yêu cầu bà con (phải) ở lại xây dựng kinh tế trên quê hương mới. Ai cũng hẫng hụt.  Bao năm sống ở nước ngoài, về quê là nỗi khát khao khôn nguôi, nay bị buộc ở lại “quê hương mới” nơi rừng rú vượn hú khỉ ho là nỗi thất vọng quá lớn cùng cảm giác buồn mông mênh của gia đình tôi.  
Hôm sau bà con được triệu tập họp tiếp. Nội dung là để “hỏi thăm” gia cảnh và tạo điều kiện giải quyết công ăn việc làm cho bà con kiều bào. Bố  tôi vốn là đốc tờ Tây (vì có bằng Tây cấp) thì rõ là thành phần “nguy hiểm” cho chính quyền non trẻ nên được ưu ái đưa vào hợp tác xã cắt tóc (cho dễ kiểm soát). Mẹ là thành phần tiểu thương nên được bố trí vào hợp tác xã nông nghiệp. Bà là một phụ nữ đẹp và có một cửa hàng tạp hóa ở Thái nay phải lội ruộng cày bừa như đàn ông. Người ta bảo như thế là được bình đẳng với nam giới. Đó là công cuộc giải phóng phụ nữ. 
Về vấn đề “tư hữu” tư liệu sản xuất của chủ nghĩa xã hộ thì vàng bạc là một thứ tư liệu rất được quan tâm. “Cái đó” được khuyến khích (rất đanh thép) là nên gửi cho chính phủ cất hộ (có giấy biên nhận viết tay hẳn hoi). Nếu ai ủng hộ thì được cấp giấy khen. (Dân mình ít nhiều ai cũng thích khen cả).
Riêng ông chú, vàng đã được quy ra cơm đen nên cán bộ không có ý kiến. Hồi đó chưa có chính sách quản lý chất gây nghiện như bây giờ nên cơm đen của ông chú không nằm trong diện “tư liệu sản xuất” bị chính phủ thống nhất quản lý. Bàn đèn của ông thế là lại tiếp tục thắp sáng niềm tin. Bấy giờ bà con ta hiểu chút ít về bản chất của việc nhà nước cộng sản luôn triệt để thống nhất quản lý tư liệu sản xuât( bao gồm toàn bộ nguồn lực của xã hội) rồi nhé. Vậy ta nói về cái sự loạn của Tiền và Vàng hiện nay.
Về việc đang có đồn thổi nhà nước có thể đổi tiền ta thấy rằng đổi tiền là việc Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam sẽ thu hồi toàn bộ tiền cũ và phát hành một loại tiền mới theo một tỷ giá quy đổi nhất định. Cái quan trọng là Hạn mức đổi tiền mà lần đổi nào cũng thế, đó là nguyên tắc.
Hạn mức đổi tiền là giá trị giới hạn tiền mặt mà một công dân, một hộ gia đình, một công ty, một tổ chức, …. được phép đổi. Tỷ dụ: lần đổi tiền tháng 9/1985: Một hộ gia đình được đổi tối đa 2,000 đồng tiền mới. Một hộ độc thân và mỗi người trong hộ tập thể được đổi tối đa 1,500 đồng tiền mới. Một hộ kinh doanh được đổi tối đa 5,000 đồng tiền mới.
Tại sao chính phủ đưa ra hạn mức đổi tiền ?
Mục đích của đổi tiền thường được giải thích là nhằm giảm lượng tiền mặt lưu thông ngoài thị trường, làm lành mạnh hóa nền kinh tế.

Nguyên nhân sâu xa nào dẫn đến đổi tiền?
1- Nguy cơ vỡ nợ của ngân hàng: khi nợ xấu tăng lên quá cao, thì việc đổi tiền giúp giảm số nợ này xuống  (đúng ra là quỵt nợ). Ví dụ bạn gửi tiết kiệm 100 triệu đồng tại ngân hàng, đến ngày đổi tiền, bạn chỉ được phép rút ra 10 triệu đồng để đổi tiền do Nhà nước vì HẠN MỨC quy định như vậy. Như vậy, bạn mất trắng số tiền 90 triệu. Như thế nhà nước đàng hoàng được phép xóa 90 triệu của bạn trong ngân hàng một cách hợp pháp. Nhờ đó, bản cân đối kế toán trong ngân hàng sẽ trở nên “lành mạnh” về tài chính. 
2- Nợ xấu trong hệ thống ngân hàng hiện nay quá lớn: nhà nước đã công bố nợ xấu là 24 tỷ USD nhưng thực chất con số đáng tin cậy là khoảng 100 tỷ. Lẽ ra như ôngg Alan Phan nói, phải buộc những doanh nghiệp (ngân hàng) yếu kém “chết đi”, phá sản đi, bán tồn kho đi để lành mạnh hóa hệ thống tài chính thì chúng lại nhận tiền “cứu” trợ do nhà nước bơm ra bằng ngân sách để bây giờ, khi toàn bộ hệ thống ngân hàng có nguy cơ vỡ thì nhà nước có thể phải tính đến chuyện đổi tiền để quỵt nợ tiền gửi với cách nói văn hoa là “để làm lành mạnh hóa nền kinh tế”. 
Tuy nhiên thời điểm đổi tiền là chưa tới. Vì sao? Câu trả lời là chuyến tàu vét còn có thời gian để hốt tiếp mẻ cuối trước khi chìm nghỉm. Chính vì thế mới có chuyện giá vàng leo vù vù vượt qua giá vàng thế giới tới 5 triệu/ một lượng như hiện nay. Giá vàng trong nước cao như vậy có lợi gì cho nhà nước? Giá vàng cao có mang tiếng xấu cho nhà nước nhưng họ bất cần vì sao và nó liên quan thế nào đến chuyện đồn thổi về đổi tiền?
Việc giá vàng cao bị dư luận cho là sự mất điểm của nhà nước về năng lực điều tiết vĩ mô. Tuy nhiên nhiều người có lẽ không hiểu rằng quan chức nhà nước nhăn nhó vậy nhưng đang mừng rỡ múa tay trong bị đấy. 
Có câu chuyện xưa thế này. Ngày xưa một gia đình sống trong thành Thăng long có một kiều nữ xinh đẹp nôm na ví như Lý Nhã Kỳ bi giờ. Tài tử giai nhân dập dìu suốt ngày. Bỗng một hôm nhà ấy cửa đóng then cài, hỏi đến gia chủ úp mở cho hay “Lý Nhã Kỳ” bị bệnh…phong. (Thời ấy chứng phong bị kinh sợ, xa lánh hơn là căn bệnh “ết” bây giờ).
Khi giặc Minh đem quân tràn vào kinh thành, đàn bà con gái đẹp bị cưỡng hiếp không biết bao nhiêu mà kể. Riêng gái “Nhã Kỳ” nhà nọ vẫn giữ được trinh vì “mắc bện phong”.
Mãi sau người ta mới ngã người ra vì biết kiều nữ chẳng phong gì hết. Để tránh “hàng quý” rơi vào tay  quân cướp, nhà nọ đã sớm tính được phải mua lấy “cái xấu” cho mình nhằm bảo toàn “vốn”. Chuyện đó tương tự chuyện đồn thổi đổi tiền. 
Ai cũng biết hiện nay nhà nước độc quyền kinh doanh vàng miếng nên giá vàng càng tăng cao lời của nhà nước càng lớn. Nhà nước tự cho mình độc quyền để các doanh nghiệp sân sau (trong nhà) nhập vàng thế giới về bán kiếm lời. Vậy là các bạn hiểu tại sao truyền thông nhà nước cứ úp mở chuyện đổi tiền và “cải chính” để mối ngờ trong dân càng lớn hơn. Và dĩ nhiên vàng buôn về càng quay vòng nhanh hơn.
Chính vì vậy chuyện đồn thổi đổi tiền ầm lên trên mạng cũng có thể do các doanh nghiệp nhà nước chủ động thổi lên để đẩy nhanh việc bán vàng và cư dân mạng như FB chẳng hạn cũng góp phần giúp nhà nước tăng nhanh doanh số buôn bán vàng.
Tất nhiên mánh này chỉ là tiểu xảo phục vụ cho nhu cầu ngắn hạn chứ chưa phải nước cờ lớn sau này. Cú đánh ngoạn mục phải là cú đánh như ông chú tôi đã tiên đoán.
Hiện trạng Kinh tế Việt nam đang hấp hối thế nào?
Mọi người đều biết rằng, nền kinh tế chủ yếu được nhà nước định hướng trong những năm qua là đóng tàu và Bất động sản. Ngành Đóng tàu đã bị Vinashin và Vinaline cho ngóm hẳn và làm kiệt quệ đất nước, chỉ còn Bất động sản là ngành được nhà nước nuôi hy vọng cứu kinhh tế nhà nước. Nhưng chính Bất động sản hiện  nay đang dở sống dở chết nên cần phải được cấp cứu bằng mọi giá nhưng khó khăn nhất là Bất động sản đang mắc kẹt vì nợ ngân hàng.

Thật ra dư nợ  Bất động sản cho đầu tư chỉ chiếm khoảng 200.000 tỷ, còn 1 triệu tỷ đồng dư nợ khác là nợ thế chấp cũng chính là Bất động sản. Nếu giảm giá tồn kho Bất động sản sẽ kéo thị trường đi xuống. Khi giá trị tài sản thế chấp nhỏ hơn giá trị món tiền vay, ngân hàng sẽ kiệt quệ thanh khoản, không có tiền để trả cho người gửi thì hệ thống ngân hàng vỡ nợ. 

Hiện nay các quan chức tài chính ước vàng trong dân có thể đến 400 tấn, trị giá 500 ngàn tỷ đồng theo số liệu nhập-xuất vàng vài năm nhưng theo một số chuyên gia, nếu tính cả số vàng tích lũy từ quá khứ và nhập lậu trong dân, tổng số vàng có thể lên tới 40 triệu lượng khoảng 1.600 tấn. Kinh không?
Vạy số vàng trong dân là cứu cánh gần như duy nhất cho nền kinh tế nhà nước. Bởi vậy nhà nước không thể không nhòm vào cái kho đó. Nhưng làm thế nào để "huy động" được số vàng này đưa vào kinh doanh là bài toán mà ông Bình ruồi cùng bộ sậu phải tính. Dĩ nhiên dân bây giờ không tin nhà nước có vàng để trả lại sau thời gian "huy động". Vậy gải pháp “huy động” vàng có thể đi theo kịch bản cũ là dùng….”chuyên chính”. Trong quá khứ Nhiều gia đình đã ngậm đắng nuốt cay vì bị nhà nước “mượn nhà đất” rồi xù. Nhiều gia đình bị “kiểm tra hành chính”, bao nhiêu vàng, tiền đột nhiên bị nhà nước biến thành “tư liệu sản xuất” XHCN (thực ra là vào kho nhà nước). 

Thời gian mới đây, nhà nước ra nhiều mệnh lệnh hành chính rất ư là vô lý như cấm các hoạt động thu đổi, mua bán ngoại tệ. Lệnh ban ra, không ít người bị hốt trọn gói tiền đô lẫn tiền Việt trong quá trình giao dịch. Rồi như đã nói ở trên là nhà nước quyết định độc quyền kinh doanh vàng miếng để  độc quyền thu lợi. 
Nhưng điều hết sức lưu ý cho bà con là phải nhớ một điều, mua vàng tích trữ cũng có nguy cơ bị “kiểm tra hành chính” có ngày. Và đó là điều tiên đoán của một ông nghiện thông thái đã nói và được kiểm chứng mà tôi chép lại hầu bà con.

Mai Xuân Dũng