Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2012

CHÚNG TÔI ĐI PHỦ LÝ "GIẢI CỨU" MẸ CON CHỊ TRẦN THỊ NGA


Blog: Nguyễn Xuân Diện

Thưa chư vị, Ngay từ đêm qua, chúng tôi đã gần như không ngủ, cắt cử người trực để luôn liên lạc với chị Trần Thị Nga để nắm bắt tình hình. Chúng tôi dặn Chị không được tắt điện thoại, bật đèn sáng suốt đêm và tuyệt đối không mở cửa.

Sáng nay, sau một vài hội ý chớp nhoáng, chúng tôi đã lên đường đi Phủ Lý.

Vào lúc 11h hôm nay, một số anh chị em thân hữu ở Hà Nội, xuất phát từ tinh thần nhân văn và tôn trọng pháp luật đã về TP Phủ Lý, để có mặt ở nhà chị Trần Thị Nga, ở số nhà  52 phố Trần Thị Phúc, TP Phủ Lý, Hà Nam. Một xe khác đến muộn hơn, vào lúc 12h15 mới đến được.




Quan sát thái độ, chúng tôi thấy Anh Nam (CSKV, người đội mũ) là người dễ mến, có trách nhiệm





Sau khi gọi cửa, Chị Nga nhận ra chúng tôi mới cửa để chúng tôi vào. Và liền sau đó, CSKV cũng có mặt để đưa giấy mời.Điều rất lạ là mặc dù Giấy Mời bao giờ cũng có 2 liên: liên gốc do CA giữ, liên 2 giao cho người được mời. Khi trao giấy thì người nhận ký vào liên gốc với nội dung đã nhận được giấy mời và khẳng định việc đến theo ngày giờ ghi trong giấy (hoặc nêu lý do không đến theo hẹn được). Vậy mà CSKV là Nam vẫn cứ một mực viết biên bản:






 Rào thép gai được rào vào chiều qua


Sau mỗi lần đi Hà Nội về, khóa nhà chị Nga thường xuyên bị đổ keo con voi 502
 Khi chúng tôi đi ăn cơm, vài nhân viên an inh theo sát từng bước sát từng bước:



Có một vài người lạ đã đến cà khịa với chúng tôi về việc chúng tôi chụp hình xung quanh. Một hòn gạch ném vào chúng tôi nhưng rất may là không trúng.

Một người dân đi ngang qua cho biết, người này nghe tiếng họ bàn nhau sẽ gây ra vụ đụng xe chúng tôi. Vì vậy, buộc phải viết mấy dòng này, để nếu CÓ xảy ra chyện gì thì mọi người khỏi cảm thấy đột ngột.

14h05 bắt đầu đến Công an phường HBT để nộp đơn Khiếu nại và tố cáo.





Người trực tiếp dân chiều nay là Phạm Thị Thu Hằng, số hiệu 346 883, nhưng người tiếp chúng tôi là một người đàn ông là Nguyễn Đức Hiệp, số hiệu 346 032. Ảnh: Chị Hằng ra ngoài trò chuyện với Phương Bích rất lâu ở ngoài hiên.


Ông Nguyễn Đức Hiệp tiếp dân






Ban đầu, Ông Hiệp nói với chúng tôi rằng chỉ tiếp và làm việc với chị Trần Thị Nga, và mời chúng tôi ra ngoài. Rất đông, khoảng gần chục nhân viên của đồn cũng kéo ra để mời chúng tôi ra ngoài phòng tiếp dân, nhưng chúng tôi kiên quyết ở lại. Chúng tôi nêu rõ rằng: Sự việc xảy ra đối với chị Nga là rất nghiêm trọng, và đã xảy ra hàng năm nay, với rất nhiều đơn thư khiếu nại tố cáo nhưng chưa hề được CA Phường giải quyết. Vì vậy chúng tôi muốn giám sát cuộc làm việc này. Và chúng tôi có quyền như vậy.

Một lát sau, một người mặc thường phục đi từ trong ra và yêu cầu các nhân viên trẻ mời chúng tôi ra ngoài. Một người trong chúng tôi nói: Anh này là anh nào? Tại sao lại có mặt ở đây. Người đó nói: Tôi là đồn trưởng CA Phường này. Chúng tôi nói: Đồn trưởng, vậy thì áo mũ, biển ngành đâu. Ông Đức Hiệp vội nói: Đây là Trưởng CA Phường, nhưng hôm nay không phải ca trực. Chúng tôi nói: Không phải là ca trực, vậy tại sao ra đây chỉ huy?

Ông Trưởng Công an Phường vội đi vào trong, và mặc áo, đội mũ, đeo biển ngành đi ra. Người cầm tờ giấy dưới đây là ông ấy:



Một cậu lính trẻ tên là Hậu đứng chắp tay sau đít tiếp chuyện chúng tôi, liền đượ chúng tôi chấn chỉnh, thì người này nói: Tôi đứng như vậy đấy, với phong thái rất hỗn. Ngay sau đó, anh ta phải lui vào bên trong.

Chúng tôi phê bình thái độ tiếp dân của đồn Hai Bà Trưng, và phàn nàn rằng không được mời nước uống. Rồi chúng tôi ra xe lấy nước vào để uống; và tất nhiên mời cả ông Hiệp uống nước.



Hai bên đôi co rất lâu, phía CA đưa ra yêu cầu chị Nga phải lên một phòng kín trên tầng 2 để làm việc riêng với họ. Chị Nga đã từ chối vì lý do gần đây tình trạng người dân chết bất thường trong đồn CA rất nhiều, hơn nữa trường hợp của chị đã nhiều lần trình báo, nhưng không được cơ quan CA bảo vệ. Chính vì vậy, chị Nga yêu cầu buổi làm việc phải có bạn bè chị giám sát.

Đề nghị được làm việc công khai, minh bạch không được phía CA Phường đáp ứng. Chị Nga đành yêu cầu họ lập biên bản xác nhận đã nhận được đơn trình báo của chị, tuy nhiên phía CA Phường không lập. Sau đó chúng tôi đề nghị CA lập biên bản với nội dung xác nhận "Không nhận đơn" nhưng cũng không được đáp ứng. Cuối cùng, chúng tôi tự lập biên bản về việc CA Phường không dám xác nhận việc trình báo của công dân.


.
15h40 chúng tôi ra về. Có 3 nhân viên an ninh đi trên 2 xe máy, bịt khẩu trang "ân cần tiễn chân" chúng tôi đến hết địa phận địa phương.

17h đoàn đã về đến HN an toàn, mang theo hai Mẹ con Chị Nga.

Hết

Tái bút: Mời chư vị đón đọc các bài tường thuật chi tiết của các cây viết: Nguyễn Tường Thụy, JB Vinh, Phương Bích, Mai Xuân Dũng sẽ hoàn thành trong đêm nay hoặc ngày mai.

Trước hết đã có bản Tin nhanh của Nguyễn Tường Thụy, tại đây.

Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2012

BỊ KHỦNG BỐ ĐÀNH TRÌNH BÁO "ÔNG" INTERNET




Một người đàn bà quê một nách con nhỏ chưa đầy 3 tuổi nay bị dọa đánh mai bị dọa giết thế này mà phải đi trình báo với.....Internet để mong được cứu hoặc nếu có bị giết thì cũng có thông tin để lại.
Chính quyền ăn sống bằng tiền dân thì đi đâu để dân khổ thế?
Chính quyền là cái con gì mà để dân không dám trình báo mà phải báo cho "Ông" Internet?
Chính quyền là cái con gì để Nhân dân không phân biệt nổi đám này là Chính quyền hay Xã hội đen?


TIN KHẨN CẤP: HAI MẸ CON CHỊ NGA BỊ ĐE DỌA GIẾT TRONG ĐÊM NAY 


Chị Nga (ảnh) nhắn tin cho chúng tôi từ số ĐT: 09 725 725 85 báo TIN KHẨN CẤP:

"Chiều nay khi đi chợ và quán Net về, người hàng xóm gọi bảo: Cửa thoát hiểm nhà mày bị công an rào làm nát hết vườn nhà tao rồi. Tôi ra xem thì họ đã dùng dây thép gai rào kín rồi. Kiểu này đêm nay chúng khóa cửa ngoài, đổ xăng cho một mồi lửa là mẹ con tôi hết đời. 


Vì sự an toàn tính mạng của bé Phú, kính mong mọi người giúp tôi đưa thông tin này lên internet để nhiều người biết. Vì sáng nay ở cửa nhà tôi họ rải rất nhiều truyền đơn đe dọa sẽ giết tôi".

Nguyễn Xuân Diện:
 Khẩn thiết đề nghị bà con cô bác ai ở gần khu vực nhà chị Nga, hãy đến giúp chị và cháu, tại địa chỉ: Số nhà 52, đường Trần Thị Phúc, ngã ba Trần Hưng Đạo, tổ 8, phường Hai Bà Trưng, TP Phủ Lý, tỉnh Hà Nam.

Đề nghị bà con cô bác nếu thấy có sự việc gì xảy ra, hãy quay phim, ghi âm, chụp ảnh và gửi ngay về các địa chỉ:

basamvietnam@gmail.com


Mai Xuân Dũng



Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012

PHẤT CỜ HỒNG CỜ XANH


Mới hôm qua hôm kia, Đảng, Chính phủ nước ta đã có cuộc hội kiến với Tổng thống Cộng hòa Liên bang Myanma Thên Sên (Thein Sein) trong khuôn khổ chuyến thăm chính thức lần đầu tiên tới Việt nam với cương vị Tổng thống.
Cũng là người đứng đầu một trong những Quốc gia thuộc khối ASEAN nhưng chuyến thăm Việt nam của ông Thên Sên gây được sự chú ý đặc biệt.
Thứ nhất, Myanma là một Quốc gia được lãnh đạo bởi một chính phủ quân sự cứng rắn, tên gọi đầy đủ của Myanma là: Nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Liên bang Myanma. (Nghe hệt như Việt nam) nhưng từ năm 1988 nước này cắt bớt mấy chữ “Nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa” thành Liên bang Myanma và bất ngờ  đầu tháng 2/2011,Quốc Hội Myanma đã bầu Thủ tướng mãn nhiệm trước đây, ông Thên Sên làm tổng thống dân sự đầu tiên sau gần 50 năm cầm quyền bởi quân đội.
Thứ hai, từ một thể chế độc tài quân phiệt bị thế giới lên án suốt hàng chục năm qua, bỗng chốc chính quyền của ông Thên Sên đã thay đổi gần như 180 độ khi trả tự do cho khoảng 200 tù nhân chính trị trong số 2000 ngàn tù nhân chính trị đang bị giam giữ, nới rộng kiểm soát báo chí, công nhận đảng đối lập Liên Đoàn Quốc Gia Vì Dân Chủ và mở đường cho bà Aung San Suu Kyi ra ứng cử dân biểu quốc hội. Nhưng sự đặc biệt ghê gớm ở chỗ, những thay đổi nói trên do sự chủ động của phía chính quyền Myanma mà chẳng cần tới những cuộc xuống đường rầm rộ gây áp lực đấu tranh của quần chúng.
Tất nhiên, có thể ông Thên Sên và các nhà lãnh đạo Myanma ngửi thấy mùi Hoa nhài từ Tunisia, sự đầu hàng của Mubarak  và nhất là cái chết thê thảm của Gadhafi tại Lybia và giật mình khi thấy trước rằng rồi đây Myanma khó tránh khỏi trận đại hồng thủy dân chủ hóa tạo nên bởi đám quần chúng nghèo khổ và bất mãn. Nhưng “ngửi thấy” và quyết định đổi thay triệt để là hai khái niệm rất xa nhau, điều làm cả Thế giới ngỡ ngàng.
Myanma và Việt nam là hai nước có đường biên giới chung với Trung Quốc và cùng chịu áp lực ghê gớm từ nhà nước cộng sản bành trướng này nhưng các nhà lãnh đạo độc tài Myanma đã biết cân nhắc giữa lợi ích cá nhân phe nhóm và lợi ích dân tộc để đặt lợi ích dân tộc lên trên vì thực tế, tài sản gia đình ông Thên Sên và các tướng lĩnh khác trong chính phủ gửi các ngân hàng nước ngoài đang bị Quốc tế phong tỏa đóng băng.
Myanma thay đổi thể chế có tính nội dung (content) còn Trung Quốc thay đổi theo kiểu “thời trang” (fashion) hoặc gọi cách khác chỉ như con tắc kè hoa biến mầu da khi thấy dấu hiệu mất an toàn. Dù Hồ Cẩm Đào hay Tập Cận Bình, dù Ôn Gia Bảo hay Lý Khắc Cường nắm quyền lực tối cao thì các nhà lãnh đạo Trung Quốc vẫn sẽ kiên định xướng hồng (hát nhạc đỏ cách mạng) tới lúc bão tố nổi lên quét qua lục địa Trung hoa.
Myanma cũng đã từng bị trói chặt vào đồng Nguyên của Trung quốc với hàng nghìn dự án lớn nhỏ từ thủy điện tới xây dựng, khai thác, thương mại nay họ dám thẳng thừng từ chối các “ơn huệ” thiên triều qua viêc tổng thống Thên Sên hủy bỏ giao kèo dự án 3.6 tỷ Mỹ kim với Trung Quốc xây đập nước trên sông Irrawaddy trong bang Kachin tháng Chín 2011 vừa qua. Có thể cái “lưỡi câu Nhân dân tệ” chưa nằm trong dạ dày mà mới chỉ nằm trong miệng các quan chức chính phủ Myanma chăng?
Nhưng nói gì thì nói ông Thên Sên và các tướng lĩnh Myanma đã kịp tỉnh cơn mê, dứt khoát giẫy khỏi “vòng tay ôm hữu nghị” của ông bạn vàng phương Bắc.
Tất cả những diễn biến rõ như ban ngày của Myanma đã thu hút  cái nhìn của Việt nam và Trung quốc.
Liệu đây có phải là động thái “Tầm sư học Dân chủ” qua việc mời ông Thên Sên sang thăm Việt nam hay chỉ để “giao lưu” tìm hiểu nhằm hoàn thiện hơn phương thức “chống diễn biến hòa bình của các thế lực thù địch” hay đơn giản chỉ là một chiêu hóa giải sự bức xúc đòi đổi mới và tự do dân chủ của nhân dân.
Ông sản lớn Ôn Gia Bảo kêu gọi Đảng cải tổ triệt để nhưng trước sau vẫn phát động học tập Lôi phong phất cao cờ hồng.
Việt nam hô hào toàn đảng quán triệt nghị quyết trung ương 4 để chỉnh đốn đảng kèm theo phương pháp bí truyền: Học tập và làm theo…nhưng chưa yên tâm nay mời Thên Sên sang chơi như là một cách vừa phất cờ hồng vừa phất cờ xanh vậy.
Thì mấy chục năm trước cờ Mặt trận dân tộc giải phóng cũng nửa đỏ nửa xanh đó sao?
Mai Xuân Dũng

Thứ Hai, 19 tháng 3, 2012

THI ĐUA HỌC TẤP ANH NGUYỄN TRƯỜNG TÔ


19/3/2012.
Đọc bài viết dưới đây thấy thời buổi này làm công việc chống tham nhũng, yêu nước dễ bị khủng bố, nhẹ thì bị quấy nhiễu, hăm dọa. Nặng thì cho đi " học tập" ở các trại tù trá hình. Cứ như anh Nguyễn Trường Tô nguyên Bí thư Tỉnh ủy Hà giang chơi gái nhí tẹt ga thì được "anh em" nâng đỡ hết lòng, có chẳng may sảy chân thì cũng được các "đồng chí" tìm cách tháo gỡ khó khăn để hạ cánh an toàn "vui thú điền viên". Cái lợi rõ như thế tại saokhông phát động thi đua học tập anh Nguyễn Trường Tô?


Hãy bảo vệ công dân chống tham nhũng Lê Hiền Đức 


“Đây là hành vi khủng bố công dân Lê Hiền Đức”.
Cụ Lê Hiền Đức nói thế khi bị một loạt cuộc điện thoại gọi đến từ số máy 01659393814 với lời lẽ đe dọa và rất xấc xược. Lúc ấy, cụ đang ở ngoài cổng khu vực trại 3 cơ sở giáo dục Thanh Hà.
Từ lúc 14 giờ 14 phút chiều chủ nhật ngày 18/3/2012, cụ Lê Hiền Đức bắt máy từ một số máy lạ. Cuộc gọi này vào khoảng vài chục giây. Thấy cụ bừng bừng tức giận, chúng tôi hỏi thì cụ cho biết, đó là giọng của một đứa con gái trẻ. Nó bảo:
-    Giờ này không về nghỉ ngơi đi còn lang thang làm gì.
Vài phút sau, nó gọi lại tiếp tục giọng khiêu khích. Cụ mở loa to ra cho chúng tôi cùng nghe. Tôi nhớ lại được mấy câu như sau:
-     Già rồi mà còn ngu;
-    Lôi thôi chúng tao đánh bỏ mẹ;
-    Đầu còn vài cái tóc lơ thơ. Chúng tao vặt trụi tóc lúc nào chẳng được.
-     V.v…
Chúng tôi bảo:
-     Đứa nào dám hỗn với cụ thế. Quân mấy dạy.
Cụ phẫn nộ:
-     Nói thế chưa đúng. Đây là một sự khủng bố.
Cụ nhớ lại:
Khi cụ xin vào trại không được, cụ đứng hỏi chuyện hai công an ở phòng trực, 1 nam, 1 nữ. Với công an nữ, cụ phê bình là tại sao không đeo biển tên, nếu chưa có biển hiệu thì không nên ngồi tiếp dân như thế. Thấy tóc cô này nhuộm vàng, cụ khuyên các cháu mặc sắc phục công an thì không nên nhuộm tóc, khi tiếp dân mặt lúc nào cũng phải tươi tỉnh. Công an nam tên là Trần Quang Hiệu, cụ có khen về phong cách tiếp dân. Cụ cho Hiệu số máy của cụ và bảo: Khi nào về Hà Nội rẽ vào gặp cụ, để cụ góp ý và trao đổi thêm với mục đích xây dựng ngành công an tốt lên.
Cụ bảo, khi cụ trao đổi số máy với công an tên Hiệu thì công an nữ mở sổ tay ghi vào. Lúc ấy, cụ cho là bình thường nên không để ý gì.
Những chi tiết này tôi đều chứng kiến vì tôi luôn đi cạnh cụ.
Cụ suy xét:
Phải là đứa ở trong trại này. Nó trông thấy cụ mới biết mà nói có vài cái tóc lơ thơ.
Cụ cho việc người nữ công an tự ý ghi số của cụ vào sổ là không được phép vì cụ không vào trại nên không được ghi thông tin gì về cụ vào sổ. Số điện thoại của cụ, lúc ấy cụ chỉ cho riêng công an tên Hiệu thôi.
Sau đó gọi điện tới nhiều người có trách nhiệm từ bộ trở xuống yêu cầu điều tra làm rõ. Dù vậy, đến tối, vẫn số máy ấy gọi vào máy cụ khoảng chục lần nữa.
Sang đến ngày hôm nay, số máy đó vẫn tiếp tục gọi điện để khủng bố cụ.
Cụ Lê Hiền Đức đã từng nhận được nhiều cuộc điện thoại nặc danh, với những lời lẽ chửi bới, đe dọa như: “Nếu không ngừng việc chống tiêu cực, ra đường sẽ bị xe tông”…, thậm chí mang cả vòng hoa tang đến đặt trước cửa. Trong các cuộc điện thoại nặc danh đe dọa cụ, chưa có trường hợp nào dai dẳng như thế này. Lần này, trước yêu cầu của cụ, chưa biết ngành công an xử lý ra sao.
Tên thật của cụ là Phạm Thị Dung Mỹ, còn tên Lê Hiền Đức là do Chủ tịch Hồ Chí Minh đặt cho. Cụ từng được tặng giải thưởng Liêm Chính của Tổ chức Minh bạch thế giới năm 2007. Cụ là tài sản quí của đất nước. Cụ rất quyết liệt và luôn đi đầu trong công cuộc chống tham nhũng, là địa chỉ tin cậy của những người dân oan.
Yêu cầu ngành công an sớm làm rõ kẻ khủng bố này, xử lý nghiêm khắc và công khai, có biện pháp bảo vệ tính mạng cho cụ.
Đề nghị toàn thể những người quan tâm đến công bằng xã hội, yêu sự minh bạch, các cơ quan truyền thông trong nước và quốc tế hãy lên tiếng bảo vệ công dân chống tham nhũng Lê Hiền Đức.
.
19/3/2012
TƯỜNG THỤY

Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2012

ĐÁNH PHỎM VỚI TRUNG QUỐC


Bài lá khá nhiều trò. Chơi “phỏm” là một lối chơi bài phổ biến vì luật chơi đơn giản, kích thích hoạt động não bộ. Khi chơi, có thể là 2, 3 nhưng thường là 4 người tham gia. 
Tùy địa phương, phỏm có luật chơi khác nhau. Đất Cảng, Quảng ninh chơi hơi “độc” với kiểu chia bài 8 cây. Hà nội và các tỉnh trong Nam thường chia mỗi người 9 cây.
Đại loại luật chơi thế này: Nếu trên tay có 3 “phỏm” hoặc còn gọi là 3 “váy” nghĩa là mỗi váy có 3 cây đồng “chất” hoặc đồng “hoa” là “ù”, còn nếu không có nhà nào ù thì tính điểm, cộng các con bài lại nếu “nhà” nào cao điểm nhất là bét, ít điểm nhất là được “ăn” các nhà còn lại. Tệ nhất là bài trên tay không có phỏm nào gọi là "móm". Bị móm là thua nặng nhất.
Nói thêm một chút về “váy”. 1 váy có nghĩa là 1 phỏm có thể là “phỏm xịn” hoặc “phỏm đểu”. Phỏm xịn là 3 cây đồng “hoa” ví dụ 3 cây đều là K (rô, nhép, bích…).
Phỏm “dọc” gồm 3 cây cùng “chất” liền nhau (ví dụ 3 cây liền nhau: 5,6,7 cùng chất Rô, hoặc Bích…)…Phỏm này còn gọi là “phỏm đểu”.
Tất nhiên có “giải” mới kích thích người chơi ham mê. Loại trừ lợi dụng đánh phỏm để sát phạt thì chơi phỏm khá vui vẻ khi mà tàn canh người thua kẻ được đều hài lòng. Được thì cũng 5, 6 chục nghìn đồng, thua thì mất vài chục nhưng mua được tiếng cười và thư giãn đầu óc.
Chơi phỏm phổ biến đến mức ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào người ta cũng chơi miễn có 2 đến 4 người và “ngôn ngữ phỏm” đi vào cuộc sống hàng ngày thật là tự nhiên. Chẳng hạn một lần thấy có người nhận xét rằng “Ông Phạm Bình Minh có mỗi phỏm "đểu” khi bị phóng viên nước ngoài “quay” về vấn đề chính quyềnViệt nam gia tăng bắt bớ những người biểu tình chống Trung quốc thì ông Phạm Bình Minh-Bộ trưởng Ngoại giao biện bạch rằng “ngay cả Anh Quốc cũng phải có những biện pháp cứng rắn để đối phó với những đám đông vi phạm pháp luật”. Ông ta cứ nói kiểu đánh tráo khái niệm Biểu tình và Gây rối. Ở Anh Quốc hay bất cứ đâu cũng có biểu tình nhưng so sánh như ông Minh là “loạn bài”. Bên Anh cảnh sát chỉ ngăn chặn và bắt các Hooligan lợi dụng biểu tình để gây rối bằng cách đập phá cửa hàng cửa hiệu, ném bom xăng, gạch đá vào cảnh sát chứ không bao giờ bắt người biểu tình ôn hòa cả.
Được ngày nghỉ, đến nhà mấy anh bạn uống rượu nút lá chuối nhâm nhi với cá nướng thấy bàn cãi sôi nổi chuyện nóng sốt mới hôm qua pô lít Mĩ còng tay George Clooney là nam diễn viên nổi tiếng  Hollywood vì tham gia biểu tình trước cổng tòa Đại Sứ Sudan
Nam diễn viên này thì các cô đào Mĩ còn mê tít chứ chưa nói đến các fan Việt. Anh ta không chỉ là diễn viên danh giá mà còn là người có lòng nhân ái. Viêc George tích cực tham gia vào các chương trình từ thiện ở Sudan, kêu gọi viện trợ nhân đạo cho đất nước nghèo đói và đang khủng hoảng này cho thấy anh là người thế nào. 
Nhóm người biểu tình của George tập trung trước Sứ quán Sudan hô khẩu hiệu phản đối chính phủ Sudan. Dù được khuyến cáo là nếu không dừng lại, ông sẽ bị bắt, nhưng George phớt lờ điều đó và kích động đến độ nhảy qua hàng rào vào trong sân tòa đại sứ. Đến mức đó thì pô lít Mĩ phải ra tay để giải quyết tình trạng hỗn loạn.
Ở nước Mĩ tình trạng nhân quyền đem so với Việt nam chắc là thảm hại lắm. Bởi như bà Phó Doan của ta đã nói thì “Nhà nước ta là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân, biết kế thừa những tinh hoa dân chủ của các nhà nước pháp quyền trong lịch sử và đã, đang phát triển lên tầm cao mới, khác hẳn về bản chất và cao hơn gấp vạn lần so với dân chủ tư sản”.
Vậy chắc là các bác có biểu tình trước sứ quán nước nào đó thì cứ “vô tư” đi miễn là đừng bắt chước chú George trèo rào nhảy vào sứ quán của “người ta” là được.
Nhưng cũng có ông khuyên rằng: Dân chủ của ta là dân chủ “phỏm đểu”, nói vậy nhưng không có vậy đâu. Năm ngoái các bác đi biểu tình chống Trung quốc chả bị công an, giằng kéo lùa bắt phụ nữ biểu tình như bắt heo đó thôi. Có chú còn bị xơi oan nguyên một dép vào giữa mặt đến nỗi cứ ám ảnh mãi chuyện mình là đảng viên cộng sản là đồng chí với họ mà sao nỡ bị họ chơi tàn độc đến vậy?
Lại nói chuyện căng thẳng ở Biển Đông mới đây, tàu Trung quốc ngang nhiên xâm phạm hải phận Việt nam mà chỉ thấy phát ngôn viên Lương Thanh Nghị “đọc bài” giống y chang em Nguyễn Phương Nga ngày nào chứ chính phủ không có một động thái gì như triệu đại sứ Trung quốc đến Bộ Ngoại giao để phản đối. (Nói thế thôi chứ đã hứa với nhau là “quán triệt thực hiện nhận thức chung của lãnh đạo cấp cao hai nước” rồi thì “phản đối” là để chơi chơi vậy thôi, ai nghe thì nghe, ai tin thì tin. Vô hại.
Hì, không biết mấy “phỏm” trên trung ương đảng ta là phỏm gì chứ cứ “chơi” kiểu ý dân một đàng các ổng chơi một nẻo thì làm sao mà khá được. Trung quốc nó chơi “rắn” như thế mà ta cứ mềm nhũn, ngoài thì “phản đối” chiếu lệ, trong nhăm nhăm trấn áp mấy người muốn biểu thị lòng yêu nước thì khác gì “ngửa bài” ra cho thiên hạ biết tỏng còn gì. Chơi thế với Trung quốc chắc chắn chỉ có là móm.


Mai Xuân Dũng

Thứ Năm, 15 tháng 3, 2012

JE REMERCIE TRƯƠNG TẤN SANG


Không nhạt nhẽo như ông Phú Trọng, không “bảy nổ” như ông Triết, ông Tư Sang là chính trị gia gây được ấn tượng tốt bằng những hoạt động năng động trên chính trường.
Nhớ lại hồi tháng 5 năm ngoái, tiếp xúc với cử tri trong kỳ bầu đại biểu Quốc hội, trước  tình trạng lạm phát tăng cao làm nghèo hóa người làm công ăn lương, công tác phòng chống tham nhũng bị vô hiệu, đầu tư của các tập đoàn kinh tế lớn của nhà nước không hiệu quả...ông Tư Sang có một câu nói rất hay: "Trước đây chỉ một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm. Nghe mà thấy xấu hổ, không nhẽ cứ để hoài như vậy. Mai kia người ta nói một bầy sâu, tất cả là sâu hết thì đâu có được. Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là 'chết' cái đất nước này".
Và hôm qua, theo TTXVN Ngày 14 tháng 3 năm 2012, tại Hà Nội, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã có buổi làm việc với lãnh đạo Bộ Quốc phòng về thực hiện nhiệm vụ quân sự, quốc phòng trong thời gian tới. 
Ông Sang chọn ngày 14/3 cách đây 24 năm hải quân “nước lạ” đã xả súng vào các tàu quân sự và tàn sát 64 chiến sỹ Hải quân nhân dân Việt nam tại Đảo Gạc Ma trong quần đảo Trường sa của Việt nam để làm việc với Bộ Quốc phòng và ký kết một văn bản quan trọng chắc không phải là một việc ngẫu nhiên.
Đáng chú ý hơn là ông Phùng Quang Thanh, người được cho là nhân vật kín đáo, bí ẩn trong TW đã trực tiếp ký “Quy chế phối hợp giữa Bộ Quốc phòng và Văn Phòng Chủ tịch nước” với ông Đào Việt Trung- Uỷ viên Trung ương Đảng, Chủ nhiệm Văn Phòng Chủ tịch nước trước sự chứng kiến của ông Tư Sang.
Không rõ đây có phải là một tiền lệ của Việt nam (hoặc Thế giới): Bộ Quốc phòng ký kết một văn bản “phối hợp” với một Văn phòng cơ quan Nhà nước?. Điều suy nghĩ là trong tương lai, các Văn phòng TW đảng cộng sản hoặc Văn phòng Chính phủ có xúc tiến ký các văn bản “phối hợp” với Bộ Quốc phòng hay không nữa đây? Và cái đích chính của các văn bản là cái gì?
Nhưng dù sao thì với những gì ông Tư Sang đã làm hôm qua cũng xin nói rằng: Je remercie Truong Tan Sang.


Mai Xuân Dũng

Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012

MỘT NÉN NHANG CHO CÁC ANH NGÀY 14/3/1988

Trường Sa cách Trung hoa khoảng 750 hải lý, nên không nằm trong thềm lục địa của Trung Hoa. Hoàng Sa cũng cách Hoa Lục tới 270 hải lý.
Tại bờ biển Việt nam, thềm lục địa chạy thoai thoải từ dãy Trường Sơn ra Hoàng Sa. Về địa hình, Hoàng Sa là một hành lang của Trường Sơn từ Cù lao Ré ra khơi. Đây là những bình nguyên của thềm lục địa Việt Nam trên mặt biển. Năm 1925, nhà địa chất học quốc tế Tiến Sĩ Khoa Học A. Krempf, Giám Đốc Viện Hải dương học, sau 2 năm nghiên cứu và đo đạc đã lập phúc trình và kết luận: "Về mặt địa chất, những đảo Hoàng Sa là thành phần của Việt Nam" (Géologiquement les Paracels font partie du Vietnam)
Tại Trường Sa cũng vậy. Về độ sâu và địa hình đáy biển, các đảo cồn đá bãi Trường Sa là sự tiếp nối tự nhiên của thềm lục địa Việt Nam. Tại bãi Tứ chính, nơi khai thác dầu khí, biển sâu không tới 400 m, và tại vùng đảo Trường sa độ sâu chỉ tới 200 m. Bãi Tứ Chính cách bờ biển Việt Nam khoảng 190 hải lý và cách lục địa Trung Hoa tới 780 hải lý. Trường Sa cách Việt Nam 220 hải lý và cách Hoa Lục 750 hải lý. Từ Trường Sa về bờ biển Trung Hoa có rãnh biển sâu hơn 4.600 m.
Không có sự phủ nhận rằng ít nhất từ 1816, dưới đời vua Gia Long, Việt Nam đã chiếm cứ công khai, liên tục, hòa bình các hải đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Bia chủ quyền do người Pháp dựng năm 1938 có ghi rõ:
République Française (Cộng Hòa Pháp)
Empire d’Annam (Vương Quốc An Nam)
Archipel des Paracels (Quần Đảo Hoàng Sa)
1816 -Ile de Pattle 1938 (Đảo Hoàng Sa)
Lịch sử Trung hoa không mang lại bằng chứng nào cho biết họ đã liên tục chiếm cứ Hoàng Sa, Trường Sa từ đời Hán Vũ Đế hay ít nhất từ đời Mãn Thanh
Theo Trung Quốc, năm 1956, thứ trưởng ngoại giao Việt NamUng Văn Khiêm đã nói với đại biện lâm thời của Trung Quốc rằng Hoàng Sa và Trường Sa về mặt lịch sử và thực tế đã thuộc về lãnh thổ Việt Nam.
Công hàm ngày 14 tháng 9 năm 1958 do của Thủ tướng Phạm Văn Đồng gởi Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai, ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4/9/1958 của chính phủ Trung Quốc "quyết định về hải phận 12 hải lí của Trung Quốc". Công hàm này được nhiều người diễn giải là sự thừa nhận của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa về chủ quyền của Trung Quốc đối với Trường Sa và Hoàng Sa. Nhưng theo tiến sĩ Balazs Szalontai, một nhà nghiên cứu về châu Á, khi trả lời phỏng vấn của Đài BBC, đã cho rằng cả Công hàm của Phạm Văn Đồng cũng như tuyên bố miệng của Ung Văn Khiêm đều không có sức nặng ràng buộc. Theo Tuyên bố của Bộ Ngoại giao nước CHXHCN Việt Nam về quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa ngày 7 tháng 8 năm 1979 thì: Sự diễn giải của Trung Quốc về bản công hàm ngày 14 tháng 9 năm 1958 như một sự công nhận chủ quyền của phía Trung quốc trên các quần đảo "là một sự xuyên tạc trắng trợn trên tinh thần và ý nghĩa của bản công hàm chỉ có ý định công nhận giới hạn 12 hải lý của lãnh hải Trung quốc".

Năm 1988 khi hải quân Trung quốc đưa quân chiếm đóng bãi đá Colin, bãi đá Len Đao và bãi đá Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa, do 3 bãi đá này không có quân đội đồn trú nên Hải quân Việt nam phải đưa quân ra bảo vệ. 
Ngày 14/3 hải quân Trung quốc tiến đánh đảo Gạc Ma. Hải quân ta đã mất 3 tàu vận tải và 64 chiến sỹ Việt Nam đã vĩnh viễn nằm xuống lòng biển. Kể từ đó Trung Quốc đã chiếm đóng bãi đá Gạc Ma và hai nước cùng cho hải quân ra đóng giữ một số bãi ngầm khác mà hai bên cùng tuyên bố chủ quyền.
Trong các tài liệu của Hải quân Nhân dân Việt Nam, sự kiện này được biết đến với tên gọi CQ-88 (Chủ quyền-88).



Xem Clip trận hải chiến Trường sa ngày 14/3/1988

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

HAI CUỐN PHIM VỀ CẢNH SÁT NGƯỜI VIỆT


Cuốn phim số 1.
Tôi có dịp xem cuốn phim của Pháp nói về một cảnh sát người Việt thành danh bên Pháp để tri ân ông khi Nguyễn Văn Lộc - người được coi là cha đẻ của lực lượng Cảnh sát đặc biệt tinh nhuệ Pháp (GIPN) đã ra đi ở tuổi 75 .
Bố của ông quê Nam định và quê mẹ ở Hà nội nhưng ông sinh ra ở thành  phố cảng Marseille miền nam nước Pháp. Bên cạnh vẻ sầm uất của nó, thành phố này còn là nơi hoành hành của các băng nhóm mafia địa phương khét tiếng . Nguyễn Văn Lộc gia nhập lực lượng cảnh sát Marseille đến năm 1972 ông được bổ nhiệm làm Cảnh sát trưởng quận 7 của thành phố Marseille. Dưới sự chỉ huy của Nguyễn Văn Lộc, cảnh sát quận 7 đã đẩy lùi bọn tội phạm. Các băng nhóm buôn bán ma túy, trộm cướp bị truy quét mạnh mẽ. Nguyễn Văn Lộc đã trực tiếp tham gia hàng trăm vụ giải cứu con tin như vụ bắt cóc con tin tại sân bay Marignane cuối những năm 1970. Trong chiến dịch này, bằng sự thông minh, quả cảm, xử lý tình huống chính xác, Nguyễn Văn Lộc và các thành viên GIPN (lực lượng tinh nhuệ đặc biệt) đã giải thoát hàng trăm con tin khỏi tay bọn khủng bố. Khi thực hiện nhiệm vụ, Nguyễn Văn Lộc không chủ trương sử dụng ngay bạo lực mà ưu tiên các biện pháp hòa giải. Phương pháp của ông thường là đối thoại với bọn bắt cóc và khủng bố. Trong nhiều trường hợp, chính ông đã thay thế vào vị trí các con tin vô tội. Dưới sự chỉ huy của Nguyễn Văn Lộc, lực lượng GIPN không ngừng lớn mạnh và đã trở thành đơn vị huyền thoại của cảnh sát Pháp. 
Cuốn phim số 2.                                                                                                                  
Ngày 7/3/2012 những tên mafia đội lốt Công an nhân dân đã phá đám cuộc vui của những người dân khi họ tổ chức một bữa tiệc chúc mừng ngày Quốc tế phụ nữ 8/3/2012 cho các bà mẹ, những người vợ của họ ở nhà hàng Quốc Bảo Hà nội.
Để ngăn chặn cuộc vui ngay từ buổi đầu giờ chiều nay (7/3) công an đã đột ngột bắt Ts Nguyễn Xuân Diện, Bloger Nguyễn Tường Thụy và một số người đã tham gia biểu tình yêu nước năm 2011.
Dù không khí căng thẳng bao trùm nhà hàng nhưng mọi người vẫn đến dự kể cả các bậc cao niên: cụ Nguyễn Trọng Vĩnh nguyên Đại sứ Việt nam tại Trung Hoa, cụ Lê Hiền Đức người được một tổ chức Quốc tế vinh danh về tinh thần tranh đấu chống tham nhũng ở Việt nam, các giáo sư, luật sư, nhà văn tên tuổi khác cũng đến dự. 

                

Dù không dấu được vẻ căng thẳng và phẫn uất trước các hành động ngăn chặn, đe dọa hèn hạ của  công an Thanh Trì, thị trấn Văn điển nhưng các bà mẹ, người vợ vẫn rất hạnh phúc với một tối vui bên người thân của mình.
Không thể để những người bạn bị công an bắt bớ bất chấp pháp luật, được các bà mẹ, người vợ động viên, mọi người kéo xuống cong an huyện Thanh trì đòi trả tự do cho Blogger Nguyễn Tường Thụy.
Mọi đòi hỏi tiếp xúc với chính quyền đều bị lạnh lùng từ chối. Bà con xóm phố kéo tới mỗi lúc một đông. Cảnh sát cơ động 113 được huy động tới để chuẩn bị chiến đấu với nhân dân. Chưa hết, các nhóm xã hội đen cũng được huy động đến để tham gia đàn áp khủng bố tinh thần bà con. Nhưng đã đến nước công an hành xử với dân kiểu này thì nhân dân thà chết cũng chấp nhận thôi. Nhiều người hô lên “Công an mang súng ra giết hết dân đi, sống thế này cũng như chết mà thôi. Giết hết chúng tao đi”.


Cảnh sát 113 được huy động.


Những tên mafia (áo đỏ, đầu trọc) cũng được tăng cường.

Nhiều giờ trôi qua  nhưng công an huyện Thanh trì vẫn chưa trả tự do cho Blogger Nguyễn Tường Thụy. Vài người đã phóng xe máy về lấy chiếu, chăn màn để chuẩn bị ngủ đêm ngay trước cửa công an huyện Thanh trì để đấu tranh.
Có lẽ nhận thấy cảnh sát cơ động và đám mafia bặm trợn cũng không làm bà con hoảng sợ mà còn phấn khích hơn và tình hình phát triển tới mức không kiểm soát nổi, công an huyện Thanh trì buộc phải trả tự do cho Blogger Nguyễn Tường Thụy. Rất may là chưa có một vụ Đoàn Văn Vươn ở Thủ đô.

   
Blogger Nguyễn Tường Thụy được thả

      
                    Dân lập biên bản việc công an Thanh trì vi hiến

Có thể gia đình các nạn nhân sẽ chuẩn bị khởi kiện việc vi hiến, chà đạp thô bạo luật pháp nhà nước của công an huyện Thanh trì về vụ này.
Gây xúc động trái chiều trong đêm qua là hình ảnh gương mặt của một nhóm công an huyện Thanh trì đứng trong sân trụ sở mặt đầy hung khí nhìn dân như kẻ thù và một số công an viên khác cúi gằm mặt có lẽ vì xấu hổ khi đang phải khoác bộ cảnh phục công an nhân dân.
Cảnh sát các nước có nhiệm vụ trấn áp mafia tội phạm và họ đã làm đúng làm tốt việc đó xứng với đồng lương và được nhân dân kính trọng. Còn công an Việt nam hiện nay thì hành xử thế nào thì ai cũng rõ, dễ hiểu vì sao bây giờ dân thay vì gọi công an là chú, là anh nay toàn gọi là “thằng”.
Xem tấm gương hết lòng vì dân vì nhiệm vụ của cảnh sát Pháp Nguyễn Văn Lộc mà thèm.

Mai Xuân Dũng

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

GỌI ĐÒ

Nhân dịp 8/3/2012



                                                          



Xin đừng nói: “Phụ nữ là một nửa của đàn ông và đàn ông là một nửa của phụ nữ” vì nói như vậy e rằng thiếu chính xác.

Tôi nói:
Phụ nữ vẫn nguyên là phụ nữ khi không có đàn ông nhưng đàn ông không có phụ nữ thì anh ta chỉ còn “đàn ông một nửa”.
Nhà thơ Trần Việt Phương thì nói: “Bạn chỉ nên gắng làm thơ chứ không nên gượng làm thơ”.
Tôi không biết làm thơ nhưng xin gắng làm thơ vì những người phụ nữ yêu quý của chúng ta, cái thành tố Một nửa để làm nên người đàn ông.
Bài thơ nhan đề:

Gọi Đò.

Bạn là một nửa của tôi
Những đàn ông chỉ luôn là một nửa
Hai mảnh ghép cuộc đời của bạn và tôi
Là cây cầu bắc qua dòng sông cách trở
Nếu chỉ có nửa cây cầu
Thế giới này mãi chỉ là tiếng gọi: Đò ơ….

Tôi chỉ gắng làm được 6 câu thơ như vậy thôi. Và nhân dịp ngày trọng đại này xin được kính chúc các phu nhân, chúc tất cả chị em của chúng ta được hạnh phúc, xinh đẹp và mãi mãi tươi vui.


Mai Xuân Dũng


Thứ Hai, 5 tháng 3, 2012

NHÀ QUÊ


Yên Thế. Các con đường ngập ngụa đen ngòm bởi bụi than, các lò gạch tròn hình lô cốt truyền thống của vùng này hướng liên tưởng đến Bốt Hàng Đậu ở Hà nội. Xe chạy mấy chục cây số qua đây vẫn chỉ có cảm giác của người du lịch lãnh đạm vì đã quá nhiều lần in dấu lốp xe trên các nẻo đường.

Vẫn những căn nhà lồi ra thụt vào, cao thấp, che chắn nửa tạm bợ nửa kiên cố, mang dáng vẻ buồn bã xen lẫn mỉa mai nếu so sánh với lối kiến trúc đô thị hiện đại hoặc nông nghiệp thuần chất. Những căn nhà hao hao giống nhau. Dưới mái hắt là những bà già ngồi trên bậc cửa thu tay vào lòng mắt nhìn vô định. Những cô gái không thể xác định là thiếu nữ hay thiếu phụ vì quá trẻ để là một thiếu phụ nhưng quá già để là thiếu nữ. Những đứa trẻ con mặc áo người lớn thải ra, loại áo may kiểu bộ đội, đứng hoặc  đi loăng quăng quanh một hỗn hợp tủ nhôm kính vàng ố, bàn gỗ cũ kĩ, ghế nhựa xanh đỏ, khay ấm chén trà mạn cùng lủng củng, các gói thuốc lá thuốc lào, chai, lon nước đủ loại. Những căn nhà kiên định bám sát con đường muôn năm lầm bụi, ồn ã bởi đám xe tải, xe khách, xe đầu ngang-đặc sản của giao thông nông thôn Việt nam. Những quán hàng tạp nhạp treo đầy các gói bim bim, mì tôm trên vách liếp. Các quán nước trà chén kèm rượu trắng lạc rang và cóc xanh chấm muối ớt. Tất cả là cuộc mưu sinh với đời, giành giật lấy ba bốn chục nghìn một ngày và phải tiêu tốn gấp đôi chừng ấy, có khi hơn trong lúc kinh tế khó khăn. Khi mà vật giá bốc lên như chiếc trực thăng trong tay lái của bọn phi công vô cảm, dân chúng ngước mắt nhìn theo và cố với tới nó bằng con đường của riêng mình dẫu biết là nó sẽ càng ngày càng xa hơn.
Khi đoàn xe chở các bậc trưởng thượng cùng tân lang ngoặt vào một con đường nhỏ gập gềnh, ngoằn ngoèo bết bát đất đồi sau trận mưa dẫn đến nhà cô dâu, đến lúc đó mới có cảm nhận về vùng rừng núi  căn cứ Đề Thám xưa. Những căn nhà tường đắp đất mầu hoàng thổ phủ đầy mướp dại khô quắt, những vạt đất đồi trồng vải nửa như vườn nhà nửa như đồi hoang, bao quanh không có ranh giới bằng những hàng rào như các vùng quê khác. Hình như khái niệm “sở hữu” lỏng lẻo nơi đây là hình ảnh đối lập mạnh mẽ với tính “sở hữu” khốc liệt của các vùng đất quê khác khi bất cứ căn nhà mảnh vườn nào cũng được rào kín, xây tường chắc chắn và cắm đầy mảnh chai vỡ sắc lẻm. Đơn giản chỉ vì bão táp Dự án đất đai, trung tâm điều hành của những trận cưỡng chế cướp đất chưa quét qua đây. 

Ỏ vùng heo hút có tiếng là rừng thiêng nước độc đất rộng người thưa này có lẽ là nơi người dân còn mong ngóng, hy vọng các Dự án khu công nghiệp sẽ thay đổi cuộc sống của họ. Nơi này có đất nhưng không có nước. Có điện nhưng điện ở đây gọi là điên nặng chứ không phải là điện. Điện yếu đến mức chỉ đủ để làm sáng dây đèn led nhấp nháy như lũ đom đóm ma. Người nhà gái bật các công tắc điện nhưng bóng đèn chỉ đỏ được sợi đốt bên trong và các bóng đèn chỉ làm cái việc thể hiện sự trọng thị của nhà gái đối với nhà trai hơn là làm tốt chức năng của nó là chiếu sáng. Việc bật điện hình như có tính tự trấn an và chỉ làm cho nhà gái bớt  tự ti đi một chút.
Trong tiệc rượu, các bậc cao niên đã từng lăn lộn các chiến trường thời trai trẻ, các lão nông chi điền sau năm sáu tuần rượu dìm chết mặc cảm nghèo hèn nổi hứng lên kể mãi chuyện chiến đấu ở Đường 9 Nam Lào, chuyện xẻ núi bạt rừng Trường sơn đi đánh Mĩ. Những chiến công thời cầm súng như hiển hiện trong ánh mắt rượu, trong cái ngà ngà say. Những đồng đội, đứa đã xanh cỏ một thời mới tìm được di cốt và có đứa may mắn nay đã là ông nọ ông kia trên thành phố…
Ở đây thời gian không có chân, Mấy chục năm đã trôi qua, thời gian vẫn ở lại với các mái nhà cũ nát, tường đất nện và các bóng điện chỉ đỏ được sợi dây đốt.

Trong cảnh nghèo mạt, trong cái hoang vắng của cây rừng âm u buồn tẻ nơi sơn cước, mấy dáng kiều nữ e ấp rực rỡ với áo dài đỏ thêu, làn mi cong vút cùng vồng ngực căng trẻ hút hồn đem lại cảm giác khó tả bằng lời. Hình như là xót xa và chút đắng lòng. Cái nghèo ngoan cố và sự xa hoa trí tuệ của thời Internet vô tình cùng bắt tay nhau kéo các kiều nữ như đám thiêu thân khắp các miền quê đến với ánh đèn thành phố. Dễ hiểu vì sao các con đường đêm đô thị nhiều các cô gái đứng đường đến vậy.
May mắn lắm cho các thôn nữ nghèo không đủ khả năng vào đại học nhưng về được thành phố bằng những đám rước dâu.

Mai Xuân Dũng