Chủ Nhật, 21 tháng 10, 2012

NHÂN DÂN TỪ CHỨC ĐI


Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu tại lễ khai khóa 2012 ĐH Quốc gia TPHCM sáng 21/10. 

Vừa qua trung ương đảng kết thúc hội nghị toàn thể lần thứ 6 mà không đi đến quyết định kỷ luật “một ủy viên Bộ chính trị” mặc dù có những sai phạm nghiêm trọng mà sai phạm đó chủ yếu là vấn đề Tham nhũng. Sự việc lớn đến nỗi Tổng bí thư, ông Nguyễn Phú Trọng suýt bật khóc tại hội nghị khi đọc diễn văn bế mạc. 
Chuyện một vị lãnh đạo lớn nhất trong đảng khóc trước hội nghị mới xảy ra có 1 lần duy nhất cách đây gần 60 năm. Hồi đó đảng, chính phủ đã phạm sai lầm lớn trong cải cách ruộng đất gây ra mấy chục nghìn cái chết oan uổng cho nhân dân ta. 
Nay có vụ thứ hai, ông tổng bí thư suýt bật khóc tuy chứ chưa đến mức rơi lệ nhưng đó cũng là bằng chứng thừa nhận trong đảng có sai phạm rất lớn mà tầm mức có thể không thua kém gì vụ cải cải cách ruộng đất trước đây.
Chuyện tham nhũng trong đảng không còn là chuyện đồn thổi trong dân hoặc do các “thế lực thù địch” nó phịa ra, tuyên truyền chống phá đảng nhà nước mà là sự thật rành rành bởi vì chính chủ tịch nước, ông Trương Tấn Sang đã phát biểu với công chúng tại Thành phố Hồ Chí Minh rằng hầu hết các ủy viên Trung ương Đảng đều đồng ý vị “ủy viên Bộ chính trị” mà ông gọi là “đồng chí X” đã có những sai phạm nghiêm trọng.
Ông Sang giải thích rằng việc trung ương đảng không xử lý kỷ luật “một ủy viên Bộ chính trị” không có nghĩa là vị này không có lỗi mà là do hoàn cảnh. Hoàn cảnh như thế nào thì chủ tịch không giải thích nên dân lại phải đoán già đoán non hoặc tìm kiếm thông tin trên các trang mạng để giải quyết các thắc mắc “tư tưởng”.
Tuy ông chủ tịch không nêu đích danh kẻ sai phạm (vì nể, vì sợ, vì muốn đoàn kết với “đồng chí X” hay có lý do nào đó không rõ) nhưng trong dân người ta hiểu chủ tịch muốn ám chỉ vị ủy viên bộ chính trị X ấy là ai.
Khi người dân biết tỏng đâu là “rau” đâu là “sâu” rồi thì hôm Chủ nhật ngày 21/10, tại buổi nói chuyện tại Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh trước vấn đề chống tham nhũng do một thành viên cử tọa nêu lên, ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã đăng đàn phát biểu rằng “phòng chống tham nhũng không chỉ bằng pháp luật mà còn ‘ở vấn đề con người”.  “Công tác giáo dục đạo đức, lối sống để mỗi cán bộ, công chức có lòng tự trọng, có trách nhiệm cao với đất nước cũng có vai trò rất quan trọng.”
Chung quy lại, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu công chức nhà nước phải có lòng tự trọng để khỏi rơi vào tình trạng tham nhũng.
Vậy là với một lối nói gián tiếp, thủ tướng cho rằng “đồng chí X” trong bộ chính trị kia là không có lòng tự trọng và công tác giáo dục từ nay có trách nhiệm phải đưa được lòng tự trọng của cán bộ công chức nhà nước nói chung và cái tự trọng của “đồng chí X” kia lên thì mới dẹp được tham nhũng.
Có cái hay là không thấy cử tọa nào nhắc nhở về cái chuyện thủ tướng hứa sẽ từ chức nếu không chống được tham nhũng vì hứa để đó, hứa mà làm ngược lại cũng là vấn đề lớn trong khái niệm “lòng tự trọng” của con người.
Như chúng ta ai cũng biết rằng đảng, chính phủ vẫn nhận là “công bộc” của dân mà “dân là chủ” cho nên cái lỗi để xảy ra tham nhũng tràn lan của cán bộ đảng viên từ nhỏ đến trung ương, bộ chính trị như hiện nay là do nhân dân ta không nghiêm, không hoàn thành nhiệm vụ của “ông chủ” cho nên thiết nghĩ nhân dân cần làm gương về “lòng tự trọng” và hãy từ chức đi.

Mai Xuân Dũng

Thứ Năm, 18 tháng 10, 2012

ĐỒNG CHÍ X



Ảnh minh họa (Internet)

Sau hình ảnh “nghẹn ngào” giống như một clip Hot nhất năm 2012 của ông tổng bí thư đảng cộng sản Nguyễn Phú Trọng thì cụm từ “Đồng chí X” của chủ tịch nước Trương Tấn Sang trong phát biểu vừa được phát trong phần tin thời sự kênh VTV1, Đài Truyền hình Trung ương với các cử tri quận Nhất tại Sài gòn được coi là câu chuyện “Cà phê” gây được sự quan tâm nhiều nhất của dư luận.
"Cả Trung ương không ai phản đối (về) cái khuyết điểm của Bộ chính trị và cá nhân đồng chí đó. Không ai phản đối. Chúng tôi theo dõi trong suốt thời gian Hội nghị không ai phản đối cả". Chỉ có cân nhắc tình hình hiện nay, cân nhắc lợi hại thì quyết nghị là không thi hành kỷ luật. Như vậy không có nghĩa là Bộ Chính trị không có lỗi, không phải là cá nhân đồng chí ‘X’ không có lỗi.”
Cách dùng cụm từ “đồng chí X” của ông Tư Sang đã trở thành một chủ đề thời sự sôi nổi hài hước trên các trang mạng.
Trước đây khi đưa tin về việc tầu Trung quốc đâm chìm tàu cá của ngư dân Việt nam, truyền thông “mậu dịch quốc doanh” đã dùng từ “tầu lạ” để tránh né việc gọi đích danh tầu Trung quốc đâm chìm tàu cá của ngư dân Việt nam.
Việc dùng từ “tầu lạ” của truyền thông quốc doanh bị cư dân mạng “ném đá” không tiếc tay vì thái độ đớn hèn của các chính trị gia Trần Ích Tắc trước “nước lạ”.
Trong một hoàn cảnh khác hẳn, ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang (thường được dân chúng gọi tắt là “anh Tư” hoặc “anh 4”) đã sử dụng cụm từ “đồng chí X” để ám chỉ một đồng chí  trong 14 vị ủy viên bộ chính trị mới đây được ban chấp hành trung ương đảng cộng sản đem ra “phê” và bắt “tự phê”. Cũng như nói “nước lạ” ai cũng hiểu là nói về Trung quốc và ông Trương Tấn Sang nói “đồng chí X” ai cũng hiểu ông đang ám chỉ thủ tướng đương nhiệm là ông Nguyễn Tấn Dũng.
Việc phải dùng lối nói “lái” như vậy cho thấy ông Trương Tấn Sang cũng rất dè chừng “đồng chí X” và vẫn phải thủ thế, tính đến trường hợp bị “đồng chí X” phản công thắng lợi.
Ông Tư có thể ám chỉ “giai ngìn cân”-theo cách gọi của chị Beo là “đồng chí X’ hay thế nào cũng được vì đó là việc của ông nhưng nhân dân quan tâm chuyện khác.
Việc ông Tổng bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng nghẹn ngào khi nhận lỗi của bộ chính trị và ban chấp hành trung ương đảng cộng sản trước nhân dân trong diễn văn bế mạc hội nghi TW 6 cho thấy sự lưỡng lự, hoang mang của đảng trước áp lực của nhân dân đang đòi hỏi dân chủ và công bằng xã hội. 
Đảng nhận thức được sự nguy hiểm đe dọa chế độ nếu để ông Dũng ở ngoài vòng kiểm soát của đảng như thời gian qua nhưng cũng nguy hiểm không kém cho chế độ khi đảng dứt khoát loại bỏ ông Dũng. 
Việc ném chuột rất có thể làm vỡ bình khi con chuột quá to mà cái bình lại rất mỏng manh. Đảng chọn giải pháp là “suỵt suỵt” dọa con chuột thay vì cầm hòn gạch ném chuột. Giải pháp này có  thể an toàn cho đảng trong thời gian ngắn chứ không thể là cách làm hay cho đất nước.
Người ta đồn đoán về sự can thiệp từ Trung quốc đến tiến trình và kết quả của hội nghị TW6 như là một điều không thể tránh khỏi. Cuộc “chơi chợ Nam ninh” với cuộc tiếp xúc không mang đủ nghi thức ngoại giao cấp nhà nước của “đồng chí X” với ông Tập Cận Bình trước phiên họp TW6 như là một sự báo hiệu “cầu viện binh” phương Bắc cho trận chiến quyền lực trong đảng đã rất gắt gao.
Sự thất vọng bao trùm về kết quả hội nghị TW6 của nhân dân cùng với số đông đảng viên cho thấy một điều rõ rệt là ông Dũng đã mất chức thủ tướng một cách vĩnh viễn trong con mắt của dân chúng cho dù nhiệm kỳ hai của ông vẫn còn ba năm nữa mới kết thúc. Chính sự mất uy tín này tăng thêm khả năng thất bại trong công tác điều hành chính sách của chính phủ trong những năm tiếp theo của ông Dũng nếu ông còn tại vị. 
Người ta nhớ lại hồi mới lên nhậm chức thủ tướng năm 2006, ông Dũng tuyên bố còn “bạo miệng” hơn cả vua chém gió Đinh La Thăng: “Nếu không chống được tham nhũng tôi sẽ xin từ chức ngay” cùng với những hứa hẹn hấp dẫn về các chính sách phát triển kinh tế. Lúc đó uy tín của ông Dũng còn khá nguyên vẹn với tình hình kinh tế trong nước và Thế giới đang có nhiều dấu hiệu sáng sủa. Với nhiều lợi thế như vậy mà ông Dũng đã biến các cơ hội vàng trở thành thảm họa cho nền kinh tế nhà nước với hàng loạt các sai phạm của các tập đoàn kinh tế như Vinashin, Vinaline…và sự hỗn loạn trong công tác tài chính ngân hàng. Lạm phát, suy thoái kinh tế, đổ vỡ chứng khoán và khả năng vỡ bong bóng bất động sản kéo theo sự đổ vỡ của hệ thống nhân hàng là có thực. Con thuyền bục đáy với người lèo lái đã bị “què tay” lại còn mất đi sự ủng hộ của các “đồng chí” và hết thảy nhân dân chắc chắn không thể đem lại một tương lai tốt cho con thuyền Việt nam trước cơn sóng dữ.
Đảng đang cố gắng dành quyền kiểm soát công việc của chính phủ bằng việc thành lập ban kinh tế và giành lại ủy ban chống tham nhũng từ tay ông Dũng cũng như các dấu hiệu gần đây cho thấy đảng cũng đã kiểm soát khá tốt các kênh truyền thông nhà nước. 
Tuy nhiên hành động vừa dọa dẫm, khống chế vừa mơn trớn dỗ dành “con chuột” để giữ cho cái “bình quý” khỏi vỡ nát xem ra là một việc khó hơn dùng cây gỗ mục chống trời nếu đảng vẫn tiếp tục coi tập hợp các lực lượng tiến bộ xã hội là các “thế lực thù địch”.
Chẳng có “các thế lực thù địch” nào cả ngoài các thế lực lợi ích nhóm đã và sẽ làm sụp đổ chế độ như đã từng làm sụp đổ cả Liên bang Xô viết trước đây.

Mai Xuân Dũng

Thứ Hai, 15 tháng 10, 2012

ENTRY NÔN MỬA


Entry nôn mửa.

Ảnh minh họa. Internet.

Từ 70 năm trước Tản Đà đã tiên đoán hậu vận nước Việt chỉ bằng đôi câu rất hiền : " Dân bao nhiêu triệu không người  lớn,  Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con ..."
Bế mạc đệ lục hội nghị trung ủy, chứng kiến cảnh phông màn đảng cộng sản với MC Lù mếu máo mới thấy Tản Đà tiên sinh sao mà thánh đến vậy.
Hơn tám chục triệu dân nhưng chưa có lấy vài “người lớn” để có thể tạo sóng cho Nước. Nước bốn nghìn năm vẫn chưa bỏ được cái tã lót Hàng châu để có thể vươn vai đứng dậy thành người lớn.
Có thể Lù diễn mếu bịp mấy chục triệu cừu vì bản chất chính trị là mị dân không bao giờ thay đổi.
Cũng có thể Lù mếu thật chứ không phải diễn bởi nỗi đau kép của đứa trẻ bị thằng khác giật mất đồ chơi mà vẫn không được phép chửi thằng cướp quà.
Đêm nay khi người ta bỗng quay trở lại với chiếc ti vi bị ruồng rẫy bấy lâu. Đêm nay có thể đây đó đã có những chiếc ti vi bị đập vỡ. Có thể nhiều nơi nhiều người đạo mạo thoắt trở thành kẻ phũ mồm. Sự “xuống cấp” tư cách công dân của họ lại cho thấy sự thăng hoa của đức tính vô liêm sỷ trên bản mặt vốn trơ lỳ, ngạo mạn của kẻ làm quan của dân.
Đêm lên ngôi của VTV cũng là đêm ê chề của thất vọng.
Sự thất vọng ê chề của nhân dân trước phiên quay xổ số đầy vẻ bán độ trong cái  đệ lục hội nghị trung ủy cho thấy cừu dù bị xén lông quanh năm đến hẹn lại lên nhưng vẫn mộng mơ về kỳ xén lông cuối cùng. Dù chiếc thòng lọng choàng vào cổ, cừu vẫn không thôi hy vọng một hiệp sỹ cướp pháp trường cắt phăng sợi thừng oan nghiệt. Sự lạc quan tin tưởng hão vào sự ăn năn của đám đao phủ thủ thật là vô tận.
Dù sao đi nữa người xem được an ủi phần nào trong cảnh quay một trung ủy xứ cà phê đất đỏ thừa nhận thân phận ăn mày thông tin làm cho cho người xem không khỏi bật cười đem đến sự thư giãn hiếm hoi cho những người vừa mới tham dự buổi tang lễ uy nghi.
Dù sao cái bẫy vô hình của ngôn từ không nêu đích danh “một ủy viên bộ chính trị” bị đề nghị cảnh cáo xử lý kỷ luật cũng vẫn là điều thú vị trong cơn nôn mửa phẫn nộ. Câu hỏi xoáy về Ai? Đứa nào? Trong đống rơm kia tiếp tục kích thích một làn sóng tò mò cho mấy chục triệu cừu và tiếng cười khinh mạn của những những người quen dùng Internet.
Cuối cùng những kẻ không biết dựa vào dân mà quen tìm sự an toàn trong những chiếc tã lót Hàng châu để che đậy con ấu trùng chế độ sẽ không thể kéo dài mãi sự tồn tại trước cơn lũ suy vong mà chính chúng tạo ra.

Mai Xuân Dũng

Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2012

KHÔN DẠI



En try cũ mèm.

Từ mấy năm trước ở Hà nội nghe quen tai câu “một tá thằng Nga bằng một phần ba thằng Do thái, bốn thằng Do thái bằng hòn dái thằng Việt nam”. Câu ngoa ngôn này không có ý miệt thị anh Nga hay anh Do thái mà chỉ là một cách nói khoa trương về sự “khôn” của người Việt.
Một dạo, bên Tàu, thực khách rộ mốt ăn rắn hổ mang. Thương lái Tàu mua rắn hổ trả đến 500 nghìn đồng một kí lô trong khi  giá rắn hổ xuất cho Lệ mật-Gia lâm đang 400 nghìn đồng vọt lên 600 nghìn rồi 800 nghìn. 
Trước khi xuất hàng, cánh nông dân Tân yên-Bắc giang nhồi chì lưới vó hoặc bi xe đạp cũ cho cóc nhái xơi rồi mới thả vào chuồng “đãi” hổ mang.  Đám hổ mang khát mồi sau bữa yến tiệc  linh đình chú nào chú nấy tăng trọng gần gấp đôi,  no nê đến độ không ngóc được đầu lên nữa.
Bài “nhồi” này không lạ. Trước đây quá lâu "thợ gà" thủ đô khắp các chợ học tập và làm theo nhau dùng xi lanh bơm nước vào thân gà là chuyện thường thấy, mỗi con hàng dư ra nửa cân là điều dễ dàng. Ngành lợn cũng không thua kém. Nuôi vỗ lợn thịt tháng lên 2, 3 chục kí là chuyện quá thường. Muốn lợn xuất tăng trọng ngày chục kí mới đáng kể. Dễ ợt. Lồng lợn con gầy nheo gầy nhóc ném ùm xuống ao độ nửa giờ uống nước vớt lên con nào con ấy căng tròn. Một lồng lợi ra chục kí là ít. Bán lợn hơi, trộn cám ngon với bột đá, một con ngày lên gần chục cân thật dễ như bỡn với bà con người Việt mình.
Mấy chuyện lặt vặt ấy không đáng kể nếu các bác đã mục sở thị mấy trại chó quanh quanh đất vịt cỏ xứ Đoài. Đến đây rồi chả dám ở đây nếu bác nào có tiền sử tim mạch không mấy ngon lành. D
ân mình nuôi chó thịt thật mới kinh hồn. Chó lồng chó cũi ở đây ngoan như lợn bột, ăn xong ngủ, ngủ dậy ăn. Thợ chó tạo ra giống chó đến là ngoan, chó nhưng chẳng biết sủa là gì. Tài. 
Thì ra người ta bắt chó con về trước khi nhốt cũi đem chọc mù mắt, chọc thủng nhĩ tai. Nuôi chó  theo trường phái "hậu trung cổ tiền văn mình" này chó  mau lên cân đến bất ngờ.
Hồi nhỏ nghe các cụ kể chuyện rắn báo thù. Có người ra đồng đập chết con rắn "chồng". Đêm về rắn "vợ" từ xà nhà thõng đầu giường nhà đó. Tay này tá hỏa tam tinh vùng khỏi giường mà chạy. Mấy đêm sau cũng vậy, anh này mất ăn mất ngủ ốm mà chết.
Nghe đâu mấy nhà nuôi chó lồng kiểu nói trên gia cảnh cũng chả ra làm sao. Con cái đứa thì nghiện phá hết của, đứa thì đang ngồi chơi bị trẻ khác vô tình đá cái đinh văng vào mắt lòi con ngươi.
Mấy người kẻ chợ chuyên sống bằng nghề cân điêu, nhà phất lên vù vù một hồi, sau bỗng đâu trúng gió bất kỳ, cứu được mạng thì vừa hết của. Kỉ niệm thời oanh liệt chốn chợ búa còn di lại là đôi tay bần bật như chứng Pac kin sơn. Đến cơ này chỉ làm được nghề phất cờ thuê cho…nhà nước là hết đời gian nghiệp.
Mấy chuyện vừa trình bày theo lối nghe "xăng kể chuyện nghe điện trình bày" ở trên không phải cá biệt. Đời cha ăn mặn đời con chết khát khuya rồi. Thời @ việc nhân quả là nhỡn tiền, mau ăn mau ị lắm.
Nhiều khi ngẫm thấy đau, dân mình bỗng dưng đổ đốn thế sao? Lý do từ đâu đến nông nỗi này? 
Có phải vận nước đã đến hồi nát?
Kể từ vua Hùng dựng nước đâu có lúc nào bĩ tới cỡ này. Dân số  nước ta ở vào top 10 đông nhất thế giới mà vẫn bị coi là tiểu quốc. Hàn, Đài, Thái, Mã... nhỏ vậy mà có ai dám coi họ là nhược tiểu như mình. Đấy là chưa kể tới anh Sinh anh Thụy sỹ dân chẳng bằng cái tỉnh ăn rau má phá đường tàu của ta mà vẫn được quốc tế coi là cường quốc. Lãnh đạo nước họ đi ra thế giới ăn nói đường hoàng, ung dung tự tại chẳng bù cho mấy anh nguyên thủ của mình đi đâu cũng co ro cúm rúm, giật mình thon thót mỗi khi có thằng tây nào nó in tờ viu, móc giấy ra mà tim đập chân run. Ầy vậy mà ở trong nước thì chém gió vù vù, một tấc lên chín tầng giời, Đức Thánh Gióng múa cả bụi tre ngà quay tít phá Ân so với các bác tứ trụ nhà mềnh chắc thua xa.
Cứ xem như tấm mấy gương quả đấm kinh tế nhà nước như mô hình Vinashin thì biết các anh nông dân lãnh đạo chúng ta làm kinh tế “kinh” đến cỡ thế nào. Mua tầu cũ hô biến thành tầu mới khác gì trò cho lợn ăn bột đá. Thanh tra thì bị cấm, chuyện thối vỡ lở cố bịt mắt thiên  hạ theo kiểu “tái cơ cấu” khác nào cái trò nuôi chó thịt theo chiêu chọc mắt, đâm thủng nhĩ tai.
Cái khôn theo kiểu này gợi cho người ta nghĩ đến cái khôn bản năng ăn lông ở lỗ rất ích kỉ thiếu tính minh bạch cộng đồng nặng tâm lý “khôn ăn người, dại người ăn”.
Xem, nghe quan chức phát biểu người ta cũng thấy cách nói lập lờ hiểu kiểu chi cũng được. “Trồng con gì, nuôi con gì”… “chúng ta làm thế nào”…vân vân…(Ông hỏi tôi, tôi biết hỏi ai?)
Cái khôn của phần đông người Việt hiện nay vẫn là kiểu khôn ranh, khôn vặt ăn người không hướng tới cái đích xa hơn một phần do tính cách nhưng chủ yếu vẫn là do sự thích ứng tiêu cực với hoàn cảnh sống. Trước đây, nhà lãnh đạo Tôn Trung Sơn viết trong “ chủ nghĩa tam dân” rằng: “Trung Quốc là một nước hơn 400 triệu dân (thời đầu thế kỷ 20) nhưng như một bãi cát rời rạc, bởi vì ở Trung Quốc chỉ có gia tộc và tông tộc mà không có quốc tộc”. Nhưng cho đến nay họ đã trở thành một quốc gia khá đồng nhất và mạnh mẽ. Đó là do hoàn cảnh chính trị đưa lại. Cho dù thể chế chính trị của họ cũng là thể chế độc tài đầy bất trắc trước sự biến đổi sâu sắc của thế giới nhưng về mặt kinh tế họ đã làm thay đổi hoàn toàn bộ mặt đất nước. Họ đã rút ra bài học sâu sắc trong các thất bại của nền kinh tế XHCN trước đó. 
Việt nam, cái  nền kinh tế “thùng rỗng” này không biết đứng trước cơn sóng thần lợi ích nhóm sẽ đưa người dân đi đến đâu?  
Hình dung nền kinh tế nước nhà có vẻ giống cỗ xe tứ mã do nhiều chú xà ích cầm cương. Chú nào chú nấy tranh nhau lèo lái theo đường hướng lợi ích của mình và chuẩn bị sẵn sàng vọt ra ngoài khi cỗ xe đâm nhào xuống vực. (Kệ mẹ thằng dân nào ngồi trong xe).

Mai Xuân Dũng

Thứ Tư, 10 tháng 10, 2012

CÁC CỐ VẤN LIÊN XÔ VÀ CUỘC CHIẾN TRANH 30 NGÀY Ở VIỆT NAM


Có những ngày khác nhau trong lịch sử, có ngày vui hân hoan, nhưng cũng có những ngày bi thảm. Ngày 17 tháng Hai năm 1979 là một ngày bi thảm đối với nhân dân Việt Nam.







17/2/1979, quân đội Trung Quốc đã vượt qua biên giới Việt Nam. Bắc Kinh muốn "trừng phạt Hà Nội” vì Việt Nam đã tham gia vào việc lật đổ chế độ diệt chủng Pol Pot ở Campuchia. Lực lượng Trung Quốc xâm lược bao gồm 7 quân đoàn, lên đến 600.000 người. Phía Việt Nam, đối phó với lực lượng này, lúc đó chỉ có một sư đoàn quân chủ lực, một sư đoàn quân địa phương, lính biên phòng và dân quân tự vệ, với số lượng vũ khí không nhiều, gồm có pháo, súng cối và vũ khí chống tăng.




Ngày 18 tháng Hai, chính phủ Xô viết đã đưa ra một tuyên bố, trong đó, ngoài những điều khác, có nêu rõ: "Liên bang Xô viết sẽ thực hiện các cam kết theo Hiệp ước hữu nghị và hợp tác giữa Liên Xô và Việt Nam". Hiệp ước này được ký kết tại Matxcova ba tháng trước đó.




Để biểu thị sự hỗ trợ cho Việt Nam và hướng sự chú ý của quân đội Trung Quốc theo phía nam, 29 sư đoàn bộ binh của quân đội Liên Xô gồm 250 nghìn người, với sự hỗ trợ không quân đã được điều đến khu vực gần Mãn Châu ở biên giới Xô-Trung.  




Đồng thời, lãnh đạo Liên Xô đã gửi bổ sung thêm cho Việt Nam một nhóm cố vấn quân sự.




Một trong những nhà lãnh đạo của Hiệp hội các cựu chiến binh Nga trong chiến tranh Việt Nam, đại tá Gennady Ivanov nhớ lại:




“Sáng 19 tháng 2, vào ngày thứ ba của cuộc xâm lược, một nhóm các cố vấn quân sự của Liên Xô đã bay tới Hà Nội, gồm các vị tướng có kinh nghiệm nhất, đứng đầu là đại tướng Gennady Obaturov. Ngay sau khi đến nơi, họ lập tức gặp tổng tư lệnh tối cao của Quân đội nhân dân Việt Nam”.




Các cố vấn  quân sự Liên Xô không chỉ nắm tình hình thực tế qua cuộc tiếp xúc với bộ trưởng quốc phòng Văn Tiến Dũng và tổng tham mưu trưởng quân đội nhân dân Việt Nam Lê Trọng Tấn, mà còn ra mặt trận, lên tuyến đầu nơi quân đội Việt Nam bảo vệ Tổ Quốc. Tại đó, họ đã rơi (vào - FDDinh bổ xung) trận pháo kích mạnh của quân Trung Quốc, nhưng may mắn thay, không ai bị thương. Tuy nhiên, đoàn chuyên gia quân sự Liên Xô vẫn không tránh được tổn thất.




Tại cuộc họp kéo dài 3 giờ đồng hồ ngày 25 tháng Hai với ông Lê Duẩn, đại tướng Obaturov đề xuất di chuyển lực lượng quân chủ lực được huấn luyện tốt hơn từ Campuchia về mặt trận phía Bắc. Đề xuất này, cũng như một loạt đề xuất khác do đại tướng Liên Xô đưa ra, đã được phía Việt Nam thông qua.




Theo  lệnh của tướng Obaturov, các phi công lái máy bay vận tải quân sự Xô Viết đã chuyển cánh quân Việt Nam từ Campuchia về hướng mặt trận Lạng Sơn, khiến cho tình hình lập tức thay đổi nghiêng theo hướng thuận lợi cho Việt Nam. Đầu tháng Ba năm đó, sáu cố vấn Liên Xô đã hy sinh tại Đà Nẵng trong tai nạn máy bay, khi đang giúp Việt Nam.




Tướng Obaturov cũng đã gửi các lãnh đạo Liên Xô công văn yêu cầu khẩn cấp viện trợ cho Việt Nam vũ khí và trang thiết bị bằng đường hàng không.




“Các tổ chức quân sự Matxcova nhanh chóng và tích cực đáp ứng mọi yêu cầu của nhóm cố vấn Liên Xô tại Việt Nam - Đại tá Gennady Ivanov nói tiếp. -  Trong thời gian ngắn nhất, quân đội nhân dân Việt Nam đã nhận được tất cả mọi thứ cần thiết để chống lại kẻ thù. Việt Nam đã được viện trợ tên lửa "Grad", trang bị kĩ thuật cho các đơn vị thông tin liên lạc, tình báo và các phương tiện hỗ trợ chiến đấu khác, bằng máy bay vận tải quân sự.”




Các biện pháp đó đã góp phần làm cho các cuộc tấn công của quân đội Trung Quốc bị sa lầy. Một bộ phận của Quân đội nhân dân Việt Nam đã chiến đấu không cho đối phương tiến lên quá 30 km kể từ biên giới.




Những kẻ xâm lược đã mất hơn 62.000 sĩ quan và binh lính, 280 xe tăng và xe bọc thép, 118 khẩu pháo và súng cối cùng một số máy bay. Ngày 05 tháng Ba năm 1979, Trung Quốc bắt đầu rút quân khỏi các vùng lãnh thổ chiếm đóng. Ngày 18.3, chiến sự chấm dứt.




Hải quân Liên Xô đã không bàng quan đứng bên ngoài những sự kiện dữ dội ấy.Mời các bạn đón nghe Đài Tiếng nói nước Nga, phát thanh từ Matxcova.





Vào những ngày này 32 năm trước, quân đội Trung Quốc đã tấn công vào miền Bắc Việt Nam. Bắc Kinh muốn "trừng phạt Hà Nội” vì Việt Nam đã tham gia vào việc lật đổ chế độ diệt chủng Pol Pot ở Campuchia.




Trong chương trình lần trước, chúng tôi đã nói về vai trò của các cố vấn quân sự Liên Xô đã giúp cho quân đội nhân dân Việt Nam đối phó với lực lượng Trung Quốc gồm 600.000 người, về các đợt cung cấp vũ khí và kỹ thuật quân sự của Liên Xô. Hồi đó, không chỉ các tỉnh miền Bắc mà cả bờ biển phía Bắc của Việt Nam cũng bị đe dọa bởi Hạm đội Nam Hải của Trung Quốc gồm gần 300 tàu chiến.




Sau đây là ý kiến của nhà Việt Nam học, sử gia Maxim Sunnerberg: “Khi quân đội Trung Quốc vượt qua biên giới Việt Nam, một tàu tuần dương và một tàu khu trục của Hạm Đội Thái Bình Dương đang hiện diện tại các điểm quan trọng của biển Đông để phô trương sự hỗ trợ của Liên Xô cho Việt Nam. Sau mấy ngày chiến sự giữa Việt Nam và Trung Quốc có thêm mấy tàu chiến của Liên Xô tiến tới khu vực. Sau ngày 20 tháng Hai, 13 tàu chiến, kể cả mấy tàu ngầm, đã chờ đợi đoàn tàu mới do tàu tuần dương “Đô đốc Senyavin” và tàu dương hạm tên lửa “Vladivostok” dẫn đầu tới khu vực. Đầu tháng 3, đoàn tàu xô-viết bao gồm 30 tàu chiến”.




Sau đây là đoạn trích từ nhật ký của thuyền trưởng tàu ngàm “B-88” Fedor Gnatusin:




“Đầu năm 1979, tàu chúng tôi đang bảo quản tại xưởng đóng tàu. Rồi vào tháng 2, có lệnh khẩn cấp ra biển. Các quả ngư lôi, lương thực và thiết bị kỹ thuật đã được rất nhanh xếp lên tàu. Đã có mấy tàu chiến khác cũng lên đường đi Việt Nam từ Vladivostok và Nakhodka”.




Còn đây là đoạn trích từ nhật ký của trung tá hải quân Vladimir Glukhov:




“Với tư cách chỉ huy bộ tham mưu của sư đoàn, tôi đã có nhiệm vụ đảm bảo đoàn tàu chiến Liên Xô chuyển đến Việt Nam, cụ thể đảm bảo các tàu chiến ghé vào các cảng Việt Nam. Cần phải kiểm tra độ sâu, hành trình di chuyển, hải lưu, kiểm tra bến tàu. Chúng tôi đã mất một ngày đêm để thực hiện công việc này, và sau 5 ngày nữa đã ghé vào cảng Đà Nẵng.  Rồi chúng tôi hướng tới bán đảo Cam Ranh, nơi đang thành lập căn cứ hải quân Liên Xô. Mọi người đã làm việc khẩn trương để tiếp đón các tàu chiến của Hạm đội Thái Bình Dương”.




Các thủy thủ xô-viết đảm bảo hành trình an toàn cho các tàu vận tải từ Vladivostok, Nakhodka và Odessa chở hàng tiếp tế cho Việt Nam. Trong thời gian chiến sự, 6 tàu thủy Liên Xô đã tới cảng Hải Phòng vận chuyển kỹ thuật quân sự, kể cả tên lửa và thiết bị radar giành cho Việt Nam.




Đoàn tàu Liên Xô đã hiện diện ở vùng biển Đông đến tháng 4 năm 1979. Kết quả là, hạm đội Hải Nam của Trung Quốc không tham gia hoạt động quân sự chống Việt Nam.




Nhà Việt Nam học, sử gia Maxim Sunnerberg nói tiếp: “Trong khi đó, thủy thủ Liên Xô đã phải đối phó đoàn tàu Mỹ do tàu chở máy bay “Constellation” dẫn đầu đã hiện diện ở khu vực Đông Nam Á từ ngày 6 tháng 12 năm 1978. Ngày 25 tháng 2 năm 1979, các tàu chiến Mỹ đã chuyển đến bờ biển Việt Nam như người Mỹ giải thích “để kiểm soát tình hình”. Các tàu ngầm của Liên Xô đã chắn hành trình tiến tới vùng chiến sự không cho tàu chiến Hoa Kỳ đến gần bờ biển Việt Nam. Một số tàu ngầm vẫn ở lại dưới nước, số khác hiện lên trên mặt nước. Hóa ra, hệ thần kinh của các thủy thủ Liên Xô là vững vàng hơn – tàu chiến Mỹ không dám vượt qua tuyến ngăn chặn do các tàu ngầm Liên Xô xây dựng. Ngày 6 tháng 3, các tàu chiến Hoa Kỳ đã rời khỏi vùng biển Đông”.




36 thủy thủ của Hạm đội Thái Bình Dương đã được tặng huân huy chương của Chính phủ Liên Xô vì lòng  dũng cảm  và chủ nghĩa anh hùng trong thời gian Việt Nam đối phó với cuộc xâm lược của Trung Quốc.





Theo: BM Blog http://vietnamese.ruvr.ru/2011/02/17/44740573.html

Thứ Ba, 9 tháng 10, 2012

Trang ‘Quan làm báo’ bị chiếm địa chỉ?



Giữa lúc Hội nghị Trung ương 6 của Đảng Cộng sản Việt Nam ở trong tuần họp thứ nhì, trang blog có nhiều bài về chính trị Việt Nam ‘Quan làm báo’ không còn cập nhật được ở địa chỉ quanlambao.blogspot như mấy tháng qua.
image
Chập tối hôm thứ Ba 9/10 giờ Việt Nam, người đọc khi bấm vào địa chỉ này được dẫn đến một tên miền khác là quanlambao.info và thấy một thông cáo của một nhóm người ẩn danh xưng là ‘đang sinh sống ở hải ngoại’ và cho đăng bài tấn công cựu dân biểu Việt Nam, bà Đặng Thị Hoàng Yến.
Những gì đăng tải tại đây cho rằng bà Hoàng Yến đứng đằng sau trang Quan làm báo nhưng cũng cảnh báo là họ đã “hoàn toàn nắm được tất cả thông tin, các hoạt động của bà tại Hoa Kỳ, thì chúng tôi đưa thêm các thông tin khác của bà để bà tự thẩm định”.
Trong phần ảnh đăng trong bài có cả nhiều ảnh của gia đình và con cái bà Đặng Thị Hoàng Yến chụp ở Hoa Kỳ.
Về quan điểm chính trị, thông báo của những người mà có vẻ đã chiếm địa chỉ của Quan làm báo chỉ tập trung vào bà Hoàng Yến để giải thích lý do việc làm của họ:
image

Trang quanlambao.info nay có bài phê phán nặng bà Đặng Thị Hoàng Yến
“Chúng tôi là những người sinh sống tại hải ngoại tuy chưa đồng tình với sự lãnh đạo hiện nay của Nhà nước Việt Nam nhưng cũng tuyệt đối không thể đồng tình với các hành động vu khống bỉ ổi, bịa đặt hèn hạ nhằm đưa đất nước Việt Nam vào cảnh nguy cơ nồi da xáo thịt để thu lợi cho cá nhân và nhóm lợi ích của bà.”
Tuy nhiên, các bài đăng trên quanlambao bộ cũ và cách viết trên bài mới nhất hôm 9/10 tìm cách quy bà Hoàng Yến là người đứng đằng sau trang web bị cho là tấn công Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, không dùng văn phạm theo cách các Việt Kiều ở Hoa Kỳ hay nơi khác thường dùng.
image
Hình: http://www.quanlambao.info/
Trang Quan làm báo cho đến sáng ngày hôm nay vẫn còn các bài phê phán nặng các nhân vật lãnh đạo Việt Nam họp Hội nghị Trung ương 6 ở Hà Nội trước ngày bỏ phiếu quan trọng vào thứ Tư này.
Đây là cuộc bỏ phiếu các nhà bình luận bên ngoài cho rằng có tính quyết định với uy tín và vị trí của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và các nhóm điều hành kinh tế trong chính phủ của ông.
BBC chưa liên lạc được với bà Đặng Thị Hoàng Yến để hỏi về những diễn biến mới nhất liên quan đến bà.
Trong một cuộc trả lời phỏng vấn với BBC qua điện thư email trong tháng 9, bà nói bà không đứng đằng sau trang quanlambao.
image
Hình: http://www.quanlambao.info/
Tin về trang blog, với nội dung chính công kích Thủ tướng, bị chiếm quyền kiểm soát đang thu hút dư luận trong tối ngày 9/10.
Một cây bút, Trương Duy Nhất, viết trên blog rằng bài viết mà hacker đang đưa ra “có nhiều hình ảnh riêng tư của con gái và người thân gia đình bà Yến bị tung lên theo lối bôi nhọ rất hạ đẳng”.

http://baomai.blogspot.com/2012/10/ai-ung-phia-sau-quan-lam-bao.html

Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2012

Bản lên tiếng chung của các Blogger và Nhà báo tự do về trường hợp của nhà báo Hoàng Khương


Bản lên tiếng chung của các Blogger và Nhà báo tự do về trường hợp của nhà báo Hoàng Khương
Posted on September 25, 2012 | Leave a comment

Ngày 17/9/2012

Các Bạn thân mến,
Trong bối cảnh tham nhũng là quốc nạn, tình trạng lợi dụng chức quyền để tham ô bòn rút túi tiền của người dân ngày càng phổ biến, mục tiêu của nhà báo Hoàng Khương là chính đáng, là tích cực góp phần vào nỗ lực chung của cả nước nhằm làm trong sạch guồng máy điều hành quốc gia.
Trong môi trường hoạt động vô cùng khó khăn và hiểm nghèo của làng báo Việt Nam, trước những đe doạ vô hình lẫn hữu hình mà mỗi phóng viên luôn phải đối diện hàng ngày, hành động tác nghiệp của nhà báo Hoàng Khương là hành động can đảm, xứng đáng với đạo đức, danh dự và lương tâm của một nhà báo chân chính.
Các phóng sự của Hoàng Khương, cụ thể là “Đồng tiền xóa sạch hồ sơ” , “Cảnh sát giao thông giải cứu xe đua trái phép ”, “Nhức nhối nạn mãi lộ, ghê hơn cướp cạn”… không những góp phần soi sáng những góc tối tiêu cực của những người đang nắm trong tay trách nhiệm duy trì, gìn giữ kỷ cương pháp luật mà còn là bằng chứng hùng hồn nhất về động cơ việc làm chính đáng của nhà báo Hoàng Khương.
Dựa vào mục tiêu và việc làm, đối chiếu với những tiêu chuẩn về giá trị đạo đức, nền tảng công bằng, minh bạch của một nền pháp lý đúng đắn và những kết quả đóng góp tích cực cho đất nước của nhà báo Hoàng Khương, chúng tôi, những Bloggers và Nhà báo tự do tin tưởng và khẳng định rằng:
- Hoàng Khương là một nhà báo có lương tâm nghề nghiệp, có trách nhiệm và đặt lợi ích chung của xã hội lên trên hết.
- Hoàng Khương là một công dân Việt Nam có trách nhiệm, đã can đảm dấn thân góp phần tích cực nhằm lành mạnh hóa xã hội để phát triển đất nước.
Do đó:
- Trong một phiên tòa mà cơ quan chủ quản nơi Hoàng Khương đang làm việc không được phép tham gia tranh tụng để chứng minh hành động tác nghiệp của nhà báo Hoàng Khương hoàn toàn không có dấu hiệu vi phạm hình sự bởi bản chất hành động ấy đã góp phần làm giảm bớt mối nguy cơ do tệ nạn tham nhũng trong xã hội thì không thể kết án nhà báo Hoàng Khương. Vì vậy, bản án sơ thẩm 4 năm tù dành cho anh là một bản án bất công.
- Đây không những chỉ là bản án bất công đối với nhà báo Hoàng Khương mà còn là một bản án treo đối với những nhà báo có lương tâm, tích cực chống tham nhũng. Nó chính là sợi dây thòng lọng treo lơ lửng trên đầu giới báo chí Việt Nam.
- Bản án này hoàn toàn đi ngược lại tinh thần của mọi tuyên bố từ Đảng và Nhà nước trong việc chống sai trái, lạm quyền, lạm chức; phản bội những khát vọng và nỗ lực của nhân dân trong sứ mệnh bài trừ tham nhũng, tham ô, hối lộ, cửa quyền đã và đang phá nát xã hội Việt Nam.
Cho dù nhà báo Hoàng Khương bị cầm tù bởi bản án bất công thì hành trình anh đi vẫn sẽ được tiếp nối bởi bước chân của chúng tôi và sự đồng tình của nhân dân. Người ta có thể giam cầm anh nhưng không thể bắt nhốt sứ mệnh của anh vốn là sứ mệnh chung của bao nhiêu người.
Việc làm có ý nghĩa nhất, thực tế nhất, có lợi cho đất nước thân yêu là chúng ta sẽ luôn đứng bên anh, đứng cùng chiến tuyến của anh, và tiếp tục dấn thân vào cuộc chiến giữa thiện và ác này.
Các bạn thân mến,
Trên đây là bản lên tiếng về bản án nặng nề của nhà báo Hoàng Khương do một số bloggers và nhà báo tự do khởi xướng. Chúng tôi mong rằng mọi người đọc và chia sẻ thông tin, nếu ai đồng ý ký tên xin vui lòng gửi thông tin đăng ký gồm: Họ tên – Tên blog – Email về email: lentiengvihoangkhuong@gmail.com
Tất cả các bạn bloggers xin vui lòng đăng tải Bản Lên Tiếng này trên blog cá nhân nếu ủng hộ.

Chân thành cám ơn tất cả mọi người!

Những người ký tên:

1. Blogger Hành Nhân
2. Blogger Huỳnh Công Thuận
3. Blogger Huỳnh Thục Vy
4. Blogger Trịnh Kim Tiến
5. Blogger Quang Minh Đỉnh
6. Blogger Mẹ Nấm
7. Blogger Vũ Đông Hà
8. Blogger Phạm Văn Hải
9. Blogger Phương Bích
10. Blogger Đào Hữu Nghĩa Nhân
11. Blogger Nguyễn Ngọc Lịch
12. Blogger Lê Anh Hùng
13. Nhà báo Nguyễn Quốc Chính
14. Blogger Lê Dũng
15. Nhà báo Bình Minh – Báo Trí Nhân Media
16. Blogger Nguyễn Thị Mỹ Linh
17. Blogger David Thiên Ngọc
18. Blogger Nguyễn Bá Chổi
19. Blogger Jimmy Hoàng Lê
20. Blogger Phi Vũ
21. Ký giả Trương Minh Đức
22. Linh mục DDCT Ân Thanh – Truyền thông Chúa Cứu Thế Sài Gòn
23. Nhà báo tự do Lê Diễn Đức
24. Facebooker Nguyễn Hồ Nhật Thành
25. Facebooker Võ Quốc Anh
26. Facebooker Trần Hoài Bảo
27. Facebooker Nguyễn Văn Dũng
28. Facebooker Nguyễn Văn Hùng
29. Phóng viên VNRs Huỳnh Nguyễn Minh Toàn
30. Facebooker Trần Đức Anh
31. Facebooker Võ Trường Thiện
32. Facebooker Lý Liêm Chandler
33. Facebooker Đoàn Hương Giang
34. Facebooker Trần Xuân Huyền
35. Facebooker Nguyễn Lân Thắng
36. Facebooker Nguyễn Tiến Nam
37. Facebooker Bùi Thị Trúc Phương
38. Facebooker Huỳnh Trung Tín
39. Facebooker Mịchael Ngo
40. Facebooker Hoàng Xuân Lĩnh
41. Facebooker Lê Sinh Mẫn
42. Facebooker Lê Quốc Tuấn
43. Facebooker Bùi Việt Hà
44. Blogger Tô Oanh
45. Blogger Nguyễn Hoàng Vi
46. Blogger Vũ Thế Phan
47. Blogger Trương Bá Thụy
48. Blogger Bùi Hằng (Bùi Thị Minh Hằng)
49. Blogger Đinh Tấn Lực
50. Blogger Nguyễn Lương Khanh
51. Facebooker Trần Phong
52. Facebooker Châu Văn Thi
53. Facebooker Trịnh Anh Tuấn
54. Facebooker Phương Nguyễn
55. Facebooker Lê Thị Hy Vọng
56. Facebooker Phạm Đình Diệm
57. Facebooker Đặng Văn Lập
58. Nhà báo tự do Nguyễn Quang Duy
59. Facebooker Trịnh Văn Toàn
60. Facebooker Nguyễn Đình Khôi
61. Facebooker Trương Minh Tịnh
62. Facebooker Vũ Thùy Liên
63. Facebooker Lê Trung
64. Facebooker Lê Công Qui
65. Blogger Lê Hiền Đức
66. Nhà báo tự do Tạ Dzu
67. Facebooker Nguyễn Quang Duy
68. Facebooker Nguyễn Văn Khải
69. Facebooker Phạm Đức Tuấn
70. Nhà báo – Blogger Huỳnh Ngọc Chênh
71. Blogger Nguyễn Nghĩa
72. Linh mục Đinh Hữu Thoại – DCCT Sài Gòn – Truyền thông Chúa Cứu Thế
73. Blogger D.D –  Australia
74. Blogger Nguyễn Ngọc Già
75. Blogger Hồ Quang Huy
76. Blogger Phạm Bá Hải
77. Blogger Trịnh Hội

Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012

MÁU VÀ MẶT TRỜI Ở ĐẤT NƯỚC TÔI


Blog Nồng Nàn Phố

(Thế hệ chúng ta sẽ phải sám hối không phải cho những hành động độc ác của những người xấu xa, mà là sự im lặng đáng sợ của người tốt)



Ơ!
Anh cũng như tôi sao?
Chúng ta đều một loại
Đểu

Ơ!
Anh cũng câm, mù, điếc như tôi ư?
Thích ngoác mồm nghe chuyện khiếu
Nhưng lại không dám mở mồm chửi lũ cầm dấu mộc đập vào đầu những người mặc áo đỏ
Màu áo đỏ không phải là hiện linh cho màu cờ Tổ Quốc mà là cái giá của tự do được tính bằng máu và sự nhục mạ

Ơ!
Anh cũng sợ những trò gian trá
Đổi trắng thay đen, tô hồng quá khứ
Hiện tại chỉ là một vòng xiềng xích, gông tù khóa giữ
Vạn trái tim chẳng thích đập đúng giờ

Ơ!
Anh cũng làm ngơ
Cũng lướt thật nhanh
E dè nhìn những trang web lên án sự thật đang oằn mình vì bị tường lửa rào bắn
Cũng ân hận
Vì lỡ mở mồm nhắc đến “Đất nước, biển đảo, rừng sông này là của con Lạc cháu Rồng?”

Xin cứ nói không
Nếu ai đó hỏi: Mày có yêu quê hương, chồng vợ?
Có muốn trả nợ
Cho dòng máu chảy oan phí ngoài Hoàng Sa, Trường Sa
Cho dòng uất ức chảy oan phí vào những ngày chủ nhật ở Hà Nội, Sài Gòn, ở những con phố chỉ quen ngát mùi hoa sữa, liễu và me
Cho dòng căm thù chảy oan phí trong những phiên tòa câm, điếc, mù, đui và vô luật
Cứ dấu diếm, cứ khuất tất
Chả ai dám á họng đòi công bằng khi mà cả đất nước này đang rạp đầu nhận mình là nô lệ

Xin cứ thế
Cứ như tôi
Như anh
Như chúng ta
Một thế hệ đói lòng tự quyết!!

Nhiệt huyết chỉ là trò hề
Người già quay lưng
Trẻ con muôn đời thích khóc
Thanh niên ko dám ngẩng mặt
Nhìn mặt trời và biển đảo quê hương…
Đang tứa máu

Mặt trời và máu
Ở đất nước tôi
Cứ chảy!!!

Thứ Ba, 25 tháng 9, 2012

Tin khẩn cấp: Công An bắt Blogers chặn đoàn xe giáo dân Hà nội đi hành hương ở thành phố Vinh Nghệ an



Trương Sỏi

Tin mới nhất nhận được: blogger Vũ Triệu Bảo Ngọc vừa bị bắt khi vừa đến thành phố Vinh.  Được biết blogger Ngọc đi cùng với giáo dân trên chuyến xe thứ nhất. Sau khi đã bị giữ chung với giáo dân ngồi bên vệ đường giữa đêm khuya vài giờ, anh đã đón taxi đi đến Vinh. Xe taxi vừa đến thành phố lúc 4h sáng, đã bị Công An ập đến kiểm soát xe và hành lý. Sau đó, blogger Ngọc  bị đưa về Công An Thành Phố Vinh mà không có thông báo nguyên nhân.

Được biết blogger Vũ Triệu Bảo Ngọc là 1 nghệ sĩ ghita luôn đi đầu trong các cuộc biểu tình.  Tiếng nhạc của anh và tiếng đàn của nhạc sĩ Tạ Trí Hải luôn làm ấm lòng những người yêu nước tham gia biểu tình chống Trung Quốc.
Theo tin tức cộng tác viên TTXVA cho biết Công An đã chận đoàn xe Giáo dân Hà Nội đi hành hương đến thành phố Vinh vào nữa đêm hôm qua 25/9/2012.

“Đoàn xe Giáo dân Hà Nội đi hành hương, đến địa phận Nghệ An bị một xe CSGT biển số 37A-9669 chặn lại từ lúc 0h5 phút, đến 0h45 đã tăng cường một xe biển kiểm soát 37A-7777 với 2 CSGT đến kiểm tra và tiếp tục giữ không cho xe bà con đi. Hành động gì đây?”

Trên xe thứ 1 có hơn 20 người, nhưng chủ yếu là người già.  Công An chận xe giữa đường tại đường mòn Đông Hiếu Thị xã Thái Hòa.  Sau đó Công An tiến hành thủ tục giữ xe.  20 người già bị đuổi xuống ngồi bên vệ đường suốt từ nữa đêm đến sáng.  Đến 5h sáng, Công an mới cho xe chạy đi vì không tìm được lý do gì để bắt giữ.

Xe thứ 2 khởi hành chậm hơn. Sau đó đã bị chận tại Diên Châu. Cũng cùng chung tình hình là xe bị giữ lại không cho tiếp tục hành trình. Cả đoàn cũng người ngồi dưới sương đợi trời sáng… Hiện chưa có tin tức về chuyến xe thứ 2 này.

Trong khi đó, cộng tác viên TTXVA tại Vinh cho biết trời đang mưa tầm tã… mặc dù vậy các quãng đường từ chợ Vinh đến quãng trường đã bị Công An chốt chặt và chận giao thông.  Nhiều xe bị chận lại vô lý để khám xét và bắt người vô cớ.

TTXVA tiếp tục cập nhật…

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2012

TRAO ĐỔI VỚI NHÀ NGHIÊN CỨU NGUYỄN TRẦN BẠT VỀ VẤN ĐỀ TỰ DO (Bài 2)



Trần Mạnh Hảo
Bài 2. Tác giả gửi trực tiếp cho Blog Mai Xuân Dũng

Trong phần “Khế ước xã hội”, trang 110, 111 cuốn “Nguyễn Trần Bạt- Cội nguồn cảm hứng”,tác giả viết : “Một người sinh ra trên hoang đảo, anh ta sẽ không có nhu cầu nhận thức về tự do, mặc dù anh ta đang có tự do.  Như thế, vấn đề trước tiên cần bàn bao giờ cũng là,tự do trong mối tương quan giữa người dân và nhà nước, và tự do giữa con người với nhau trong xã hội”
Trong định đề trên, ông Bạt sao đã vội cấp cho “một con người sinh ra trên hoang đảo” chứng chỉ TỰ DO khí sớm? TỰ DO bao giờ cũng cần đi kèm những điều kiện của nó. Một con người bị tách ra khỏi xã hội loài người, con người đó làm sao có tự do ? Anh ta ( chị ta) sống một mình trên hoang đảo, dĩ nhiên không được hưởng sự giáo dục tối thiểu. Một người dốt liệu có tự do không ? Không phải cứ sống hoang dã như loài thú thì có tự do.
Vả, ông Bạt đưa con người vào hoàn cảnh phi xã hội, phi nhận thức, phi lịch sử như trên  rồi ban cho nó món tự do của loài huơu nai mà được ư ? Trong hành trình của con người hoang dã này, sao nó chỉ được xét  trong mối quan hệ với xã hội và con người mà thiếu vắng một MỐI QUAN HỆ GỐC là mối quan hệ với TỰ NHIÊN…
Tách con người ra khỏi tự nhiên mà chiêm ngưỡng xem nó có tự do hay không là quan điểm rất duy tâm về con người. Ở chỗ này, ông Bạt đã  tiếp thu cái sai lầm to lớn của Marx, khi định nghĩa về con người như sau : “Con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội”. Marx sai là đã tách con người ra khỏi thế giới tự nhiên. Cần phải sửa câu định nghĩa về con người của Marx như sau mới chính xác : “CON NGƯỜI LÀ TỔNG HÒA CÁC MỐI QUAN HỆ TỰ NHIÊN VÀ XÃ HỘI”
Trước khi Marx ra đời trên dưới hai trăm năm, một nhà bác học người Anh theo phái tự nhiên là John Locke  đã khẳng định con người có ba quyền lớn nhất mà Chúa Trời ban cho như Ngài đã ban cho muông thú : QUYỀN ĐƯỢC SỐNG, QUYỀN TỰ DO VÀ QUYỀN SỞ HỮU. Sau này triết gia người Mỹ Jefferson đã dựa vào thuyết này của John Locke mà viết ra bản “tuyên ngôn độc lập Hoa Kỳ” bất hủ. Tách rời tự nhiên ra khỏi con người, nên Marx đã rất hồ đồ cho rằng : mọi tội lỗi, mọi sự thống khổ của con người đều do quyền tư hữu, sở hữu mà ra. Chao ôi, khi quyết liệt xóa tư hữu, xóa sở hữu, Marx đã hạ bệ  con người xuống dưới  cả loài kiến; vì con kiến cũng biết tư hữu, sở hữu cái tổ của chúng, sở hữu miếng ăn của chúng và sở hữu cái râu của chúng…
Cho nên, trong các nước cộng sản sau Marx, người ta đề ra một khẩu hiệu rất ngông cuồng là cần phải chống lại thiên nhiên, là vì vậy…
Con người đi tìm tự do cho mình thông qua thiên nhiên, thông qua xã hội và thông qua mối quan hệ đồng loại. Không có thiên nhiên tham dự vào hành trình tìm kiếm cuộc sống và tự do, con người sẽ không bao giờ có tự do.
Nguyễn Trần Bạt đã rất đúng và rất dũng cảm khi viết : “Qua những nghiên cứu về thực trạng thế giới thứ ba ( Việt Nam nằm trong số này-chú của TMH),tôi nhận ra rằng, phần rộng lớn của thế giới lạc hậu nhất là về chính trị và biểu hiện quan trọng nhất của sự lạc hậu ấy là nhân dân ở đó không có tự do” ( trang 12, cuốn : “Nguyễn Trần Bạt : Cải cách và sự phát triển – NXB Hội nhà văn 6-2011)
Khẳng định nười dân Việt Nam hôm nay sống trong chế độ cộng sản “lạc hậu nhất về chính trị” hoàn toàn không có tự do là một thách thức lớn của Nguyễn Trần Bạt với nhà đương cục độc tài.
 Ngay sau những dòng đáng nể trên, ông Bạt khí chủ quan khi đưa ra một hằng đẳng thức có vẻ thiếu sự kiểm soát của khoa học : “Những nghiên cứu của tôi đã đi đến một kết luận có tính nguyên lý về lý luận, đó là KHÔNG THỂ CÓ SỰ PHÁT TRIỂN NÀO ĐI TRƯỚC TỰ DO…” ( sách vừa dẫn trang 12)
  Khái niệm TỰ DO không chấp nhận cái ác và cái cực đoan. Chỉ xét trong hoàn cảnh Việt Nam từ năm 1986, năm nhà cầm quyền Việt Nam bỏ chủ nghĩa cộng sản để xây dựng nền kinh tế tư bản, mặc dù chưa có tự do; rõ ràng xã hội đã có sự phát triển hơn trước, cứu dân Việt Nam thoát khỏi cuộc chết đói vĩ đại có tên là chủ nghĩa xã hội. Nên nhớ học thuyết Marx căn bản là học thuyết về kinh tế.( CỘNG mọi tài SẢN  của dân vào tay đảng cộng sản). Bỏ kinh tế độc quyền bị kế hoạch hóa để làm kinh tế tư bản : đa nguyên kinh tế, đảng cộng sản Việt Nam đã hoàn toàn phủ nhận học thuyết Marx. Chính họ là những kẻ CHỐNG ĐẢNG NHẤT chứ không phải là những nhà dân chủ đối lập bị họ gán cho tội chống đảng rồi bắt giam cầm trong nhà tù như Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Anh Ba Sài Gòn Phan Thanh Hải sẽ ra tòa ngày 24/9/2012.
Nhà Đường Trung Hoa có nền kinh tế và văn hóa phát triển hơn châu Âu đang chìm đắm trong bóng đen trung cổ, mặc dù các vua nhà Đường chưa hề biết khái niệm tự do. Chính Tôn Trung Sơn từng khẳng định : người Trung Hoa suốt 5000 năm lịch sử không bao giờ có tự do, cũng không hề nhận thức về tự do .
Ngay thế giới Ả Rập thời đó cũng phát triển hơn châu Âu mặc dù họ chưa có tự do. Trung Quốc ngày nay là một đất nước KHÔNG CÓ TỰ DO nhưng là một ĐẤT NƯỚC PHÁT TRIỂN vào loại hàng đầu thế giới về kinh tế. Do đó kết luận : KHÔNG CÓ SỰ PHÁT TRIỂN NÀO ĐI TRƯỚC TỰ DO của Nguyễn Trần Bạt là không đúng.
Nguyễn Trần Bạt đã rất đúng khi khẳng định chỉ có nền chính trị đa nguyên ( đa đảng) mới là nền chính trị tự do : “Một thể chế chính trị hợp lý là một thể chế có khả năng được điều hành bởi những đảng chính trị khác nhau. Đó là CHÍNH TRỊ TỰ DO”( Cải cách và phát triển, trang 92, sách vừa dẫn)
Nhưng sau đó chỉ 4 trang, ông Bạt đã tự mâu thuẫn, nói ngược lại ý mình như sau : “Tự do về chính trị là giải phóng con người ra khỏi chính trị chứ KHÔNG CÓ NỀN CHÍNH TRỊ TỰ DO”  ( sách đã dẫn, trang 96).
Một nền chính trị đa đảng do dân bầu nên người cầm quyền là một nền chính trị vương đạo, một nền chính trị tư do. Ngược lại một nền chính trị độc tài, độc đảng là một nền chính trị bá đạo, nền chính tri không tự do, thiếu vắng nhân quyền.
Rõ ràng ông Bạt còn tỏ ra lúng túng và bất cập về quan niệm giữa tự do và chính trị.
Phủ nhận vai trò thiết yếu của các cuộc cách mạng trong vấn đề tạo dựng tự do, Nguyễn Trần Bạt viết : “Tôi cho rằng, mọi cuộc cách mạng đều không đem lại tự do, các cuộc chỉnh lý sau cách mạng đem lại tự do chứ không phải các mạng. Mọi người tưởng rằng cách mạng Pháp mang lại tự do, nhưng trên thực tế đã tạo ra Napoleon…”( Cải cách và sự phát triển –NXB Hội nhà văn 6-2011, trang 93).
Nguyễn Trần Bạt viết như thế là hoàn toàn sai. Chính cuộc Cách mạng Pháp 1789 đã tạo ra khẩu hiệu tuyệt vời : TỰ DO-BÌNH ĐẲNG- BÁC ÁI.Đây chính là cuộc CÁCH MẠNG CỦA TỰ DO. Naponeon chính là sản phẩm tự do của cách mạng Pháp. Chính nhờ thiên tài quân sự vô song của Naponeon mà thành quả tự do của cách mạng Pháp không bị liên minh quân sự hùng mạnh của các vua Châu Âu bóp chết. Sau khi chiếm gần trọn châu Âu, Napoleon đã gieo hạt giống tự do dân chủ lên toàn châu lục này. Bộ luật DÂN SỰ của Napoleon rất tiến bộ, khẳng định quyền tự do, quyền sống, quyền tư hữu của công dân, giải thoát người nông dân châu Âu thoát khỏi vòng nô lệ của các lãnh chúa là bô luật vĩ đại, là bước tiến lớn của lịch sử nhân loại. Sau hai trăm năm từ khi bộ LUẬT DÂN SỰ của Naponeon ra đời, luật pháp, hiến pháp của các quốc gia Âu Mỹ hầu như vẫn còn giữ lại tinh thần giải phóng, tinh thần tự do của Naponeon. Lấy việc xưng Hoàng Đế của Napoleon để phủ nhận vai trò tiên phong của ông giữ gìn và phát huy tinh thần tự do của cách mạng Pháp, Nguyễn Trần Bạt hầu như chưa nghiên cứu kỹ lịch sử thế giới.
Nếu không có Naponeon, thế giới ngày nay chưa thể đạt được sự toàn thắng của Tự do; trừ năm nước cộng sản : Trung-Việt-Triều-Cu-Lào vẫn còn giữ chế độ độc tài, một chế độ mà Cách mạng Pháp và Naponeon đã xóa sổ từ hơn hai trăm năm trước.
Còn có thể kể thêm hai cuộc cách mạng khác đã tạo tự do cho nhân dân,là Cách Mạng Tân Hợi 1911 do Tôn Trung Sơn lãnh đạo, lật đổ nhà Thanh, mang lại nền cộng hòa cho dân tộc Trung Hoa, và cách mạng bất bạo động của Mahatma Gandhi giành độc lập cho Ấn Độ năm 1947.
Cần phải trích thêm một đoạn văn khác của Nguyễn Trần Bạt, để thấy sự ngộ nhận của ông về chuyện các cuộc cách mạng không mang lại tự do là một lô cốt ông không thể vượt qua để đi tới khái niệm tự do : “Không có hòa bình thì con người chạy trốn để tìm cách tồn tại. Tồn tại là mục tiêu của những hoạt động phi hòa bình ( tức chiến tranh)…Chính vì thế, tự do hoàn toàn không phải là sản phẩm của các cuộc cách mạng…Các nhà  cách mạng tạo ra một trạng thái bịa đặt, một trạng thái được gọi là tự do sau khi ra khỏi tù…”(Sách đã dẫn, trang 93,94,95)
Những nhận xét của ông Bạt trên đều không đúng. Chính Naponeon đã dùng đại bác để rao giảng tự do, dùng chiến tranh để tạo dựng tự do trên phần lớn các lãnh thổ châu Âu phong kiến.
Nhận thức về tự do của ông Bạt quả là ấu trĩ khi ông viết : “Tự do không phải là giải phóng nô lệ vì giải phóng nô lệ là giải phóng con người ra khỏi trạng thái bị giam hãm chứ không đem lại tự do thực sự cho con người”.(Sách đã dẫn gtrang 94)
Viết như thế này, Nguyễn Trần Bạt đã vô tình xúc phạm người anh hùng giải phóng nô lệ Abraham Lincoln ?
Chúng ta còn có thể tìm thấy khá nhiều sự bất cập, thiếu vắng tinh thần khoa học trong sách của ông Nguyễn Trần Bạt, không chỉ sai về quan niệm tự do, mà còn sai nhiều nơi rải rác như khi ông bàn về dân chủ, về kinh tế, văn hóa hay toàn cầu hóa…Hẹn bạn đọc trong một dịp khác chăng ?
Khi chúng tôi đang ngồi viết bài báo này thì nhận được điện thoại của nhà báo, nhà thơ Lê Phú Khải gọi lên từ Cần Thơ : “ Này, Trần Mạnh Hảo đừng để mất uy tín khi viết bài khen ngợi sách của ông Nguyễn Trần Bạt nhá. Ông ta đã phản bội các cuốn sách của mình rồi. Vừa qua, ông Bạt trong một bài trả lời phỏng vấn ca ngợi nhà nước cộng sản Việt Nam là không phải toàn trị, không phải độc tài, nghĩa là ngầm khen nhà nước độc đảng này dân chủ. Ông Bạt còn dám lăng nhục những người dân biểu tình đòi lại đất bị chính quyền ăn cướp là bọn người ăn vạ chính phủ. Ông Bạt còn nói nghiên cứu xã hội thì phải đứng trên lập trường của nhà cầm quyền…Nghĩa là ông Bạt đã lừa chúng ta bằng các cuốn sách dân chủ dỏm, tự do lừa. Thực ra ông Bạt là con bài của nhà nước đã bị lật mặt…Anh Hảo cho tôi ( LPK) nhắn với Nguyễn Trần Bạt rằng : ông ta là một ngụy trí thức, là một người bỉ ổi…Anh Hảo hãy vào mạng xem bài của Phạm Hồng Sơn viết về Nguyễn Trần Bạt…”
Tôi hơi bị choáng váng bởi hai cú điện thoại của nhà báo Lê Phú Khải nói về ông Nguyễn Trần Bạt. Tôi đã vào mạng đọc bài của anh Phạm Hồng Sơn, và phần nào thông cảm với sự nổi giận của anh Lê Phú Khải. Chỉ xin trích những lời ông Nguyễn Trần Bạt trả lời phỏng vấn để bạn đọc phán xét, trích từ bài báo :“Hơn hai sai lầm nguy hiểm của ông Nguyễn Trần Bạt” của Phạm Hồng Sơn  Tháng 9 4, 2012 in trên © 2012 pro&contra.
Chúng tôi chỉ xin trích những lời phát biểu của ông Nguyễn Trần Bạt, ngược hoàn toàn với tinh thần khai phóng, chan chứa nỗi niềm tự do dân chủ của ông từng thể hiện trong các cuốn sách của ông, như sau :
 “Ông Nguyễn Trần Bạt trả lời phỏng vấn Trung tâm dữ liệu các tổ chức phi chính phủ.”[i] 
Ông Nguyễn Trần Bạt phát biểu: “Và đến bây giờ, tôi kết luận là: không có bất kỳ nguy cơ nào về mặt chính trị cho các nhà cầm quyền, cho Đảng Cộng sản Việt Nam và cho chính phủ Việt Nam khi chúng ta có một xã hội dân sự lành mạnh. Ngược lại, nó gỡ cho họ những gánh nặng khủng khiếp trong việc bành trướng cơ cấu nhà nước để tổ chức quản lý xã hội, cái mà nhiều người không thiện chí gọi là toàn trị. Tôi cho khái niệm toàn trị là một khái niệm thuần tuý lý thuyết. Xã hội chúng ta thực ra cũng không toàn trị. Các nhà lãnh đạo của chúng ta không có ai toàn trị.”
Khi bàn đến vấn đề nhân quyền (quyền con người) ông Nguyễn Trần Bạt có đưa ra hai nhận định:
Nhận định (1): “Người ta tưởng rằng nhân quyền gắn liền với sự đòi đất, kêu oan, biểu tình, nhưng tôi không nghĩ như vậy. Con người sở dĩ ăn vạ chính phủ là vì họ không có năng lực.”
Nhận định (2): ”Tôi đã có một kết luận rằng nhân quyền không còn là quyền chính trị, nhân quyền là quyền phát triển và chống lại rủi ro của cuộc sống.”
Về chỗ đứng của nghiên cứu khoa học
Nguyễn Trần Bạt phát biểu: “Nghiên cứu xã hội học tức là anh phải đặt mình vào địa vị của nhà cầm quyền, bởi vì bao giờ những nghiên cứu xã hội cũng phải bắt đầu từ lực lượng xã hội mạnh nhất, mà lực lượng xã hội mạnh nhất chính là các đảng chính trị cầm quyền. Vì nếu không xuất phát từ quyền lợi của các đảng chính trị cầm quyền thì các khái niệm tử tế không hình thành được. Cho nên phải đặt mình vào địa vị của họ để nghiên cứu cái mà mình muốn có hại gì cho họ không?”
Ông Nguyễn Trần Bạt ơi, sao lại quay ngoắt 180 độ như thế này? Ông vừa mới phê phán đảng cộng sản Việt Nam là độc tài, là phi dân chủ, là tước đoạt tự do của nhân dân Việt Nam, sao giờ ông lại đổi giọng nịnh đảng thế, lại chửi dân oan, lại công khai nói ông đứng hẳn về phía chính quyền để nghiên cứu xã hội. Ông đã làm tổn thương đến tình cảm của tôi dành cho ông trong hai bài viết về những cuốn sách rất đáng đọc của ông.
Xin ông thương lấy những cuốn sách rất được của mình mà đừng phản bội nó, hơn nữa lại đang tâm phản bội độc giả từng đánh giá cao ông,ít ra là trong thái độ dũng cảm dám đương đầu với cường quyền.,.
Sài Gòn ngày 23-9-2012

Trần Mạnh Hảo