Thứ Hai, 21 tháng 5, 2012
THƯ NGỎ GỬI TRUNG TƯỚNG TRẦN HANH, CHỦ TỊCH HỘI CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM
Đào Tiến Thi
(Bài từ Blog Quê Choa)
Kính gửi chú Trần Hanh
Trung tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang Quân đội nhân dân Việt Nam, Chủ tịch Hội Cựu chiến binh Việt Nam.
Thưa chú, vào từ điển mở Wikipedia tìm mục từ “Trần Hanh”, thấy chú sinh năm 1932 (năm nay tròn tám mươi tuổi), vả lại, ngay từ lúc cắp đến trường làng, cháu đã được nghe tên tuổi chú, người anh hùng phi công đã từng bắn rơi và chỉ huy đồng đội bắn rơi nhiều máy bay Mỹ khi chúng xâm phạm vùng trời miền Bắc, cho nên trong thư này cháu xin phép được xưng hô thân mật như trên.
Tiếc rằng, lần đầu tiên nói chuyện với chú lại là một chuyện không lấy làm vui; trái lại còn là một chuyện đáng buồn và đầy phẫn nộ mà cháu kể dưới đây.
Thưa chú, khoảng 9 giờ 15 sáng ngày 18-4-2012, TS. Nguyễn Xuân Diện, một cán bộ viện Hán Nôm bị một nhóm 6 người tự xưng là thương binh kéo đến đe dọa. Lý do họ nêu ra là họ phản đối bức thư do TS. Diện và một số trí thức khởi xướng gửi Thủ tướng Nhật Bản yêu cầu chính phủ Nhật không viện trợ cho Việt Nam xây dựng nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận, bởi vì chính tại Nhật Bản, để đảm bảo an toàn, tất cả các nhà máy điện hạt nhân đã được lệnh đóng cửa, cớ gì họ lại đem sự nguy hiểm này đến nhân dân Việt Nam.
Trong bài này cháu chưa bàn sự đúng sai của lá thư trên. Cháu chỉ muốn nói ở đây có hai sự việc bất bình thường.
Thứ nhất là cách làm của nhóm thương binh này. TS. Diện kể rằng họ xông thẳng vào phòng, “gào lên và nói những lời vô cùng khiếm nhã, thậm chí còn tụt quần nằm tơ hơ giữa phòng làm việc trước mặt lãnh đạo Viện” ; “một người trong nhóm thương binh đó đã đập vỡ một cái cốc, và cầm một cái bình cứu hỏa lên định đánh vào một nhân viên thư viện, nhưng may quá cả hai cú đánh đó nhân viên của tôi đều tránh được cho nên không có thương tích gì” (bài Tường trình vụ việc sáng nay, blog Nguyễn Xuân Diện ngày 18-5-2012). Chú xem thêm các video clip quay được cùng lời kể của nhiều nhân chứng trên các blog Ba Sàm, Bauxite Viet Nam, Nguyễn Hữu Vinh, Phạm Viết Đào, Mai Xuân Dũng, Huỳnh Ngọc Chênh,… ngày 18, 19 và 20-5-2012 thì rất rõ sự việc. Như chú thấy, lãnh đạo Viện Hán Nôm đã phải đàm phán hơn một giờ đồng hồ với nhóm thương binh này và cuối cùng TS. Diện đã phải gỡ bỏ lá thư kêu gọi chính phủ Nhật Bản nói trên theo cầu của họ.
Những việc làm trên rõ ràng là sai trái. Tuy nhiên trong tình hình khẩn cấp và không gọi được công an, TS. Diện buộc phải chấp nhận yêu cầu của họ cũng là một giải pháp để bảo vệ tính mạng của mình.
Sự kiện trên đã gây bức xúc cao độ cho dư luận xã hội. Chú vào trang Ba Sàm mục 1011 “Vụ thương binh làm “loạn” Viện Hán Nôm… ” ngày 20-5-2012 sẽ có hàng loạt đường dẫn đến các bài báo trên các trang mạng trong và ngoài nước bình luận sự kiện trên.
Trong khi những người trong cuộc và dư luận chưa hết bàng hoàng thì một sự kiện tiếp theo lại làm sốc dữ dội hơn.
Ấy là việc sau khi các trang mạng đưa tin rộng rãi về sự việc trên thì báo Cựu chiến binh Việt Nam ngày 19-5-2012 có bài Ủng hộ chính sách của Nhà nước, một thương binh nặng bị hành hung, trong đó xuyên tạc hoàn toàn sự thật của sự việc. Đặc biệt họ bịa ra chi tiết sau đây (trích nguyên văn):
“Do đó các thương binh này đã đến Viện Hán nôm để gặp và thuyết phục ông Diện vì lợi ích của nhân dân mà ngừng những hành động đó lại. Tuy nhiên khi mọi người đang nói chuyện trong phòng ông Diện thì thấy nhiều người tụ tập ngoài cửa phòng, rất ồn ào. Lúc đó ông Chu Vinh Quang đi ra ngoài xem có chuyện gì thì bị một số người phía bên ngoài hành hung.
“Tôi vừa đi ra ngoài thì có 2 người đàn ông giữ 2 tay tôi lại để một cô gái tát và đánh vào đầu tôi”, ông Quang nói. Vốn là một thương binh nặng, đã từng bị chấn thương sọ não nên sau khi bị hành hung ông Quang đã bị choáng và ngã lăn ra đất. Lúc này mọi người ở trong phòng mới chạy ra và ngăn không cho nhóm đối tượng kia tiếp tục hành hung ông Quang (…) Người trực tiếp hành hung ông Quang là chị Thư, một cán bộ của Viện. Tuy nhiên ngay sau đó thì chị Thư đã bỏ trốn nên cơ quan công an vẫn chưa thể lấy lời khai của chị Thư”.
Cái gọi là “thuyết phục” của nhóm thương binh này thì thực ra là đe dọa, gây sức ép và dùng những lời lẽ hết sức thô tục, đến nỗi TS. Diện phải ngồi im hoàn toàn, vì lúc đó chỉ cần nói một câu có thể sẽ bị đánh (xem video clip). Nhưng tệ hại hơn, người viết bài báo này đã bịa ra chuyện thương binh Chu Vinh Quang bị cán bộ của Viện hành hung đến nỗi choáng ngã lăn ra đất!
Thưa chú, cháu cũng là người chứng kiến sự việc từ lúc khoảng 10 giờ cho đến khi kết thúc. Khi cháu đến, trong phòng TS. Diện vẫn đang diễn ra cuộc đàm phán giữa đại diện nhóm thương binh, lãnh đạo Viện Hán Nôm và TS. Diện.
Trong lúc cháu và nhiều bạn bè của TS. Diện chờ ở ngoài hành lang thì còn gặp hai anh thương binh đi ra, một trong hai anh này còn đứng lại trao đổi với một anh trong số bạn bè của TS. Diện (nghe nói anh này là bạn của anh trai anh thương binh ấy). Hai anh thương binh có vẻ hiểu ra vấn đề và vui vẻ ra về.
Một trong hai anh nói trên có một anh giống người trong ảnh trên báo Cựu chiến binh – tức người bị “hành hung”. Hôm ấy anh ấy mặc áo màu đen và đeo một cái gì giống như cái ngà voi nhỏ ở ngực. Còn ảnh trên báo thì áo màu xanh, cũng đeo một sợi dây, còn phía dưới là vật gì thì bị khuất. Theo những người có mặt hôm đó, hai anh ấy là một. Còn cô gái bị báo Cựu chiến binh cho là “tát” anh thương binh thực ra là cô gái bị các anh thương binh đánh hụt trong lời kể của TS. Diện, cô này sau đó sợ quá phải chạy vào phòng đóng chặt cửa lại.
Vậy tác giả Hoàng Linh, người viết bài báo trên, dựa vào đâu mà dựng được câu chuyện như vậy. Bài báo cũng không cho biết người viết trực tiếp chứng kiến hay nghe kể. Hôm ấy, theo sự quan sát của cháu, ngoài bạn bè của TS. Diện nghe tin chạy đến thì không có một nhà báo nào.
Cháu nghĩ những người thương binh đến gây sự với TS. Diện phần do rất thiếu thông tin, phần do bệnh tật nhiều mà dễ bị kịch động, và cũng không loại trừ do kẻ xấu nào đó lợi dụng, xúi giục. Do đó cháu thấy họ đáng thương hơn là đáng giận[1].
Nhưng cháu vô cùng phẫn nộ trước bài báo trên của báo Cựu chiến binh. Đây là sự vội vàng cẩu thả hay có dụng ý gì và có thể có liên quan gì đến chính nhóm thương binh vào gây sự với TS. Diện?
Cả hai sự việc trên đều vô cùng có hại cho an ninh trật tự trên địa bàn thủ đô, có hại cho tình đoàn kết dân tộc, và trực tiếp là có hại cho danh dự của Hội Cựu chiến binh và tờ báo của Hội.
Viết thư này cháu mong muốn chú với tư cách là Chủ tịch Hội Cựu chiến binh Việt Nam, một Anh hùng Quân đội, một lão tướng dày dạn đường đời và đường binh nghiệp, xem xét và cho ý kiến kịp thời.
Cháu cảm ơn chú.
Hẹn một dịp nào đó được gặp chú để nói những chuyện vui vẻ chứ không phải những chuyện như trên.
Vì cần nhanh gấp, cháu gửi vào hộp thư điện tử của Báo Cựu chiến binh. Nhờ ban phụ trách bạn đọc chuyển thư này đến Chủ tịch Hội – Trung tướng Trần Hanh. Xin chân thành cảm ơn Quý báo.
Để rộng rãi đường dư luận, cháu cũng gửi một số trang mạng đăng bức thư này.
Kính thư
Đào Tiến Thi
(Tác giả gửi Quê choa)
[1] Đây là một đoạn khác do anh Mai Xuân Dũng, một người bạn của TS. Diện có mặt lúc đó kể lại:
Vì quen biết nên tôi hỏi anh lý do đã đến đây.
- Tao biết chó gì đâu, “nó” gọi đi là đi thôi.
- Anh có biết rằng Tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện là một blogger luôn bênh vực người nghèo khổ và đấu tranh dũng cảm với những cái xấu trên các trang blog không?
- Tao biết “cờ lốc” là cái gì đâu mà hỏi.
- Các anh đòi anh Diện gỡ bài vở trên blog về vấn đề điện hạt nhân. Vậy anh biết gì về việc Nhật Bản đầu tư xây dựng cái nhà máy điện hạt nhân ở Ninh Thuận trong khi chính người Nhật đã dỡ bỏ tất cả mấy chục nhà máy điện nguyên tử sau khi có sự cố Fukushima chứ?
- Chịu, tao không biết.
- Anh cũng từng là nạn nhân, tại sao anh lại để người ta biến mình thành công cụ như thế. Chẳng lẽ vì tiền cái gì cũng làm sao anh?
- Tao đã được cốc bia đ…nào đâu mà mày nói vì tiền chứ.
(Blog Mai Xuân Dũng ngày 19-5-2012)
Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2012
CHÚNG SẼ MUA ĐƯỢC CÁC VỊ VỚI GIÁ NÀO?
20/5/2012
Vụ đám “thương binh nặng” áp đáo cơ quan Viện Hán Nôm, hành hung nhân viên ở đây và “làm chủ” cơ quan này trong hơn hai giờ đồng hồ mà không có bất kỳ sự can thiệp nào của các cấp chính quyền và công an đã làm sôi sục công luận mấy ngày nay.
Dấu hỏi ai là kẻ đứng đằng sau đạo diễn vụ này chưa có những bằng chứng chắc chắn thì một đầu mối bỗng tuột ra hé lộ phần nào bản chất của vụ việc. Đó là hai bài viết của Quốc An và Hoàng Linh.
Bài viết của Quốc An trên báo Quân đội nhân dân đã bị tự gỡ xuống sau gần 3 giờ tồn tại trên mạng. Bài viết của Hoàng Linh vẫn còn chềnh ềnh trên báo Cựu chiến binh online do Trần Nhung làm tổng biên tập.
Hai bài viết nêu trên không đưa ra được bất kỳ một chứng lý có giá trị nào từ nguồn dữ liệu đáng lẽ cần phải có từ các Video hoặc hình ảnh mà chỉ dựa vào lời khai của một phía. Lố bịch hơn nữa là thay vì phải lấy thông tin từ phía người bị hại, tác giả báo Quân đội nhân dân và Cựu chiến binh lại chỉ lấy lời khai của chính thủ phạm tham gia gây náo loạn trong văn phòng của một cơ quan nhà nước.
Người đeo chiếc nanh lợn lòi là kẻ được báo Cựu chiến binh lấy lời khai làm căn cứ pháp lý.
Đây là người có tên là Đồng, đầu trò gây náo loạn Viện nghiên cứu Hán Nôm.
Hai bài viết nêu trên không đưa ra được bất kỳ một chứng lý có giá trị nào từ nguồn dữ liệu đáng lẽ cần phải có từ các Video hoặc hình ảnh mà chỉ dựa vào lời khai của một phía. Lố bịch hơn nữa là thay vì phải lấy thông tin từ phía người bị hại, tác giả báo Quân đội nhân dân và Cựu chiến binh lại chỉ lấy lời khai của chính thủ phạm tham gia gây náo loạn trong văn phòng của một cơ quan nhà nước.
Người đeo chiếc nanh lợn lòi là kẻ được báo Cựu chiến binh lấy lời khai làm căn cứ pháp lý.
Đây là người có tên là Đồng, đầu trò gây náo loạn Viện nghiên cứu Hán Nôm.
Các băng Video và hình ảnh tại hiện trường được cung cấp từ các nguồn tại chỗ và phóng viên quốc tế đã minh chứng quá rõ và đầy đủ sự thật hiển nhiên về những gì đã xảy ra tại Viện Hán Nôm. Tất cả đã bác bỏ hoàn toàn sự dối trá hèn hạ của báo Cựu chiến binh. (Bài của Quốc An trên báo Quân đội nhân dân đã tự gỡ nên không cần bàn ở đây).
Đầu mối của một vở diễn tồi bởi những đạo diễn đầy quyền lực nhưng dốt nát đã bong ra.
Những gì để lại cho dư luận là một sự thất vọng hoàn toàn về tính nghiêm minh của pháp luật và sự trong sạch cần có của các cơ quan công quyền.
Vụ việc bi hài đến nỗi làm cho người ta không thể không liên hệ, so sánh với những gì đã diễn ra trong quá khứ liên quan đến các tổ chức tội phạm kinh tế đã từng thao túng dắt mũi cơ quan công an và truyền thông nhà nước.
Cách đây 1 năm VN Express đã đăng một bài viết: “Bộ công an phát hiện mafia tại Việt Nam” nội dung có đoạn: “Đêm qua, 200 chiến sĩ của Bộ Công An đã bủa vây căn biệt thự của tên Đỗ Duy Phước Thành tại 131, Nguyễn Hải Vương, Q.7, Tp. Hồ Chí Minh, nhằm vây bắt một tổ chức làm ăn phi pháp và tống tiền các doanh nghiệp trong suốt 2 năm qua.
Anh Nguyễn Văn Tuấn, là đại úy của cơ quan điều tra cho biết: tên Đỗ Duy Phước Thành rất độc ác, sẵn sàng ra tay không thương tiếc với bất cứ ai nếu hắn không vừa lòng.
Tuy nhiên, theo phóng viên được biết, sau khi bị bắt 4h đồng hồ, tên Đỗ Duy Phước Thành đã được bảo lãnh bởi luật sư và một số tiền bảo lãnh là khá lớn.
Một kẻ cầm đầu “tổ chức làm ăn phi pháp và tống tiền các doanh nghiệp trong suốt 2 năm” bị công an bao vây tại sào huyệt với một lực lượng khổng lồ đến 200 công an và được điều nghiên công phu đến thế mà lại gần như ngay lập tức thả tội phạm ra! Không gì còn có thể hài hước hơn được nữa.
Nhưng Đỗ Duy Phước chỉ là con tép so với sư phụ Năm Cam, kẻ đã từng khuynh đảo giới chức cao cấp trong các cơ quan công quyền.
Năm Cam từng mua đứt Bùi Quốc Huy, nguyên Thứ trưởng Bộ Công an Việt Nam, khi đó làm Giám đốc Công an Thành phố Hồ Chí Minh (1996-2001). Và khi đã nhận tiền, Bùi Quốc Huy đã chỉ đạo công an dưới quyền điều tra qua loa các sòng bài của Năm Cam.
Rồi, việc ân xá cho Năm Cam năm 1995 là nhờ y đã hối lộ Phạm Sỹ Chiến, Phó Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao bằng tiền bạc và sự sa đọa của một Phó Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân Tối cao.
Cơ quan truyền thông đứng đầu là Đài tiếng nói Việt nam cũng bị thao túng.
Năm Cam đã vươn bàn tay bạch tuộc đến cả cơ quan truyền thông cấp trung ương. Các bằng chứng sau đó cho thấy hắn hối lộ mua đứt Trần Mai Hạnh, nguyên Tổng Giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam.
Những điều đó cho thấy: Những kẻ còn quyền lực gấp nhiều lần Năm Cam làm gì mà chẳng mua được các tổng biên tập kiểu như Quân đội nhân dân hoặc Cựu chiến binh?
Bảo làm sao người ta khinh rẻ những mớ giấy gói lề đảng mạo danh Báo chí và không còn tin tưởng vào các tổng biên tập xôi thịt, đớn hén đến nỗi ẳng lên còn phải chờ chỉ đạo.
Liệu mười mấy ông Bộ Chính trị TW đảng và chính phủ còn đủ sức đủ trí đủ tâm cưỡng lại sức cám dỗ ma lực của tiền, quyền và liệu các vị có dám khước từ sợi dây thừng dắt mũi của lũ Mafia lợi ích nhóm đang hoành hành hiện nay?
Và cuối cùng, liệu chúng sẽ mua được các vị với giá nào?
Mai Xuân Dũng
Thứ Bảy, 19 tháng 5, 2012
CÁC CƠ QUAN ĐẢNG, NHÀ NƯỚC CẦN TRẢ LỜI NGHIÊM TÚC TRƯỚC VỤ TẤN CÔNG CỦA ĐÁM "THƯƠNG BINH NẶNG" VÀO VIỆN HÁN NÔM
19/5/2012
Hôm qua nhận tin báo: Tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện, Phó Giám đốc thư viện Viện nghiên cứu Hán Nôm ở phố Đặng Tiến Đông Hà nội bị một đám người uy hiếp ngay bên trong tòa nhà cơ quan Viện đúng lúc mấy anh em đang ăn sáng. Cảm giác ban đầu là không thể tin nổi. Không có lý gì giữa Thủ đô Hà nội, “Thành phố vì Hòa bình” được UNESCO vinh tặng mà có chuyện động trời như thế này?
Tầng 3 nơi thư viện của tòa nhà cơ quan vương vãi đầy các mảnh vỡ. Tiếng gào thét đang vọng ra từ văn phòng Viện Trưởng. Chúng tôi đã thấy những gương mặt rất đặc trưng “đường phố” đang “làm chủ” nơi này. Và thật bất ngờ tôi nhận ra ngay một thương binh quen biết trong số 5 người đã tham gia làm cuộc đại náo cơ quan Viện. Vì quen biết nên tôi hỏi anh lý do đã đến đây.
-Tao biết chó gì đâu, “nó” gọi đi là đi thôi.
-Anh có biết rằng Tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện là một blogger luôn bênh vực người nghèo khổ và đấu tranh dũng cảm với những cái xấu trên các trang blog không?
- Tao biết “cờ lốc” là cái gì đâu mà hỏi.
- Các anh đòi anh Diện gỡ bài vở trên blog về vấn đề điện hạt nhân. Vậy anh biết gì về việc Nhật bản đầu tư xây dựng cái nhà máy điện hạt nhân ở Ninh thuận trong khi chính người Nhật đã dỡ bỏ tất cả mấy chục nhà máy điện nguyên tử sau khi có sự cố Fukushima chứ?
-Chịu, tao không biết.
-Anh cũng từng là nạn nhân, tại sao anh lại để người ta biến mình thành công cụ như thế. Chẳng lẽ vì tiền cái gì cũng làm sao anh?
-Tao đã được cốc bia đ…nào đâu mà mày nói vì tiền chứ.
Thế là đã rõ. Nghe mọi người giải thích, anh và hai thương binh nữa bỏ về. Chỉ còn lại hai người tên Duyên mặc áo hoa to như hộ pháp và một người tên Đồng ở lại. Họ đã núng thế trước anh em bạn bè của Tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện.
Trước đó, bà Lê Hiền Đức gọi điện cho ông Thứ trưởng Công an Phạm Quý Ngọ. Liên lạc được kết nối, bà cho biết: “Anh Ngọ nói sẽ cho người đến đấy, các con cứ yên tâm”.
Sau hơn 2 giờ quậy phá, đánh người, đám “thương binh nặng” này rút đi “an toàn” mới thấy 3 công an mặc áo xanh đi xe máy tới “làm việc”.
Những vụ việc được “diễn” theo một kịch bản như thế này thật ra không hiếm ở Hà nội. Nhưng “đại náo trong một cơ quan nhà nước thế này là một việc trở nên quá nghiêm trọng.
Tại sao đám “thương binh nặng” bộ dạng rất cô hồn nói năng cực kì tục tĩu này bỗng trở thành những người “thiết tha quan tâm” đến điện hạt nhân?
Nay mai không khéo lại có một vụ “thương binh nặng” khác lại “thiết tha quan tâm” đến Bổ đề của Giáo sư Ngô Bảo Châu không chừng.
Tại sao tự dưng những người vốn không biết tí gì về “Gúc gồ. Tiên lãng” này lại trở thành những người rành rẽ về nội dung các bài viết trên “Cờ lốc” Nguyên Xuân Diện. Có lẽ đây là bằng chứng cho thấy đất nước Việt nam sắp trở thành một quốc gia dẫn đầu thế giới về “tự do Internet” rồi. Phúc thay.
Hiển nhiên là đã có những kẻ đầy quyền lực thuê mướn và bảo kê cho đám “thương binh nặng” này giữa ban ngày ban mặt xông vào một Viện nghiên cứu giũa lòng thủ đô tấn công, đánh người, đập phá, đe dọa cán bộ nhân viên ở đây.
Những câu hỏi của nhân dân đặt ra là:
Tại sao đám người này có thể tự tin ngang nhiên xông vào một cơ quan nhà nước để khủng bố như vậy?
Các cơ quan công an từ phường sở tại, quận, thành phố, lực lượng 113 được báo khẩn cấp nhưng hơn hai giờ đồng hồ không đến? Lý do ở đâu? Liệu có sự thông đồng bảo kê nào ở các cấp này hay không?
Trách nhiệm của đảng ủy, UBND thành phố Hà nội, quận Đống đa, phường sở tại trong vụ việc này đến đâu và bao giờ họ có câu trả lời trước công luận?
Dư luận nhân dân cả nước đang chờ đợi nhà nước “Của dân, do dân và vì dân” trả lời câu hỏi này một cách nghiêm túc.
Mai Xuân Dũng
Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2012
"THƯƠNG BINH NẶNG" TẤN CÔNG VIỆN HÁN NÔM
: TS NGUYỄN XUÂN DIỆN:
TS NGUYỄN XUÂN DIỆN: SÁNG 18/05/2012 MỘT NHÓM NGƯỜI LẠ MẶT TỰ XƯNG LÀ «THƯƠNG BINH» ĐÃ XÔNG VÀO PHÒNG LÀM VIỆC CỦA TÔI Ở VIỆN NGHIÊN CỨU HÁN NÔM ĐỂ HĂM DỌA MỘT CÁCH THÔ BẠO. HỌ GÀO LÊN VÀ NÓI NHỮNG LỜI VÔ CÙNG KHIẾM NHÃ, THẬM CHÍ CÒN TỤT QUẦN NẰM TƠ HƠ GIỮA PHÒNG LÀM VIỆC TRƯỚC MẶT LÃNH ĐẠO VIỆN VÀ TÔI. NHỮNG NGƯỜI NÀY ĐÃ ĐÒI TÔI PHẢI GỠ BỎ BÀI VIẾT "THƯ GỬI CHÍNH PHỦ NHẬT BẢN, PHẢN ĐỐI VIỆC VIỆN TRỢ VN XÂY NHÀ MÁY ĐIỆN HẠT NHÂN".
Tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện trả lời RFA
DƯỚI ĐÂY LÀ TRẢ LỜI CỦA TÔI ĐỐI VỚI ĐÀI RFI:
Sáng nay khoảng độ tám rưỡi tôi có mặt ở cơ quan, đang làm việc bình thường thì có sáu người xưng là đại diện cho thương binh nặng của thành phố Hà Nội lên phòng của tôi gặp tôi, và nói rằng họ ở Cục Thương binh. Ngay từ phút đầu họ đã dùng những lời lẽ rất là côn đồ, và đe dọa, uy hiếp tinh thần tôi.
Họ nói rằng họ phản đối việc tôi đã đăng bức thư phản kháng lại vụ chính phủ Nhật viện trợ cho Việt Nam để xây dựng nhà máy điện hạt nhân. Họ nói việc làm cái thư như thế này là không đúng, hiện nay Việt Nam đang thiếu điện thì không thể phản đối dự án này. Theo họ thì trong số 10 tỉ đô la viện trợ xây dựng nhà máy điện hạt nhân là có phần của họ trong đó... Họ yêu cầu là phải gỡ bỏ văn bản đó ra khỏi blog cá nhân, và đề nghị với cơ quan Viện Hán Nôm thu giữ máy tính, xử lý kỷ luật, vân vân.
Sau khi sự việc xảy ra được khoảng nửa tiếng thì lãnh đạo Viện của tôi có đến và lập biên bản, cùng làm việc. Đến 11 giờ thì họ ra về. Hiện nay tôi vẫn đang làm việc ở Viện Hán Nôm bình thường.
RFI: Thưa, họ là thương binh thì có liên quan thì có liên quan gì đến nhà máy điện nguyên tử, và họ lấy tư cách gì để buộc tiến sĩ giao máy tính hoặc xóa các dữ liệu trong đó?
Tôi thì thấy rất là nghi ngờ cái chuyện này, vì họ không có liên quan gì đến nhà máy điện hạt nhân ở Việt Nam này cả. Theo như một số người nhận định, thì đây có thể hoặc là một sự chỉ đạo, hoặc là một sự thuê mướn gì đó đối với những người này để họ đến tấn công, uy hiếp tinh thần tôi ở Viện Nghiên cứu Hán Nôm.
Ngay khi sự việc xảy ra thì chúng tôi - trong đó có cả cụ bà Lê Hiền Đức - đã gọi điện cho công an phường Trung Liệt là nơi cơ quan tôi đóng trụ sở. Rồi thì công an quận Đống Đa, cảnh sát 113 vân vân, và gọi rất nhiều lần nhưng không thấy lực lượng công an xuất hiện. Mãi đến tận khi sự việc đã xong rồi, những người « thương binh » đó đã ra về hết rồi thì mới thấy công an đến.
Hiện nay là 16 giờ 7 phút chiều, thì mới có hai chiến sĩ, hình như là an ninh của phường Trung Liệt đến để hỏi chuyện một số nhân viên của Viện. Một số bạn bè của tôi quan sát thì thấy rằng ngay từ khoảng chín rưỡi, mười giờ, lúc sự kiện nóng đang xảy ra thì đã trông thấy những chiến sĩ công an đến Viện tôi rồi. Nhưng không hiểu tại sao họ không xúc tiến làm việc trong chuyện này.
RFI: Thưa, tiến sĩ không bị xúc phạm về thân thể cũng như thiệt hại về phương tiện làm việc?
Dạ vâng, họ có uy hiếp rất là ghê gớm, nhưng mà họ chưa động chạm đến thân thể tôi. Những người đó cũng có xấn xổ xông đến những nhân viên của Viện Nghiên cứu Hán Nôm, khi họ đến để chứng kiến sự việc cũng như để bảo vệ cho sự an nguy của tôi. Có một người trong nhóm thương binh đó đã đập vỡ một cái cốc, và cầm một cái bình cứu hỏa lên định đánh vào một nhân viên thư viện, nhưng may quá cả hai cú đánh đó nhân viên của tôi đều tránh được cho nên không có thương tích gì. Cuối cùng họ cũng yêu cầu là gỡ bỏ cái thư kêu gọi chính phủ Nhật Bản không viện trợ cho Việt Nam xây dựng nhà máy điện hạt nhân.
RFI: Tiến sĩ định phản ứng như thế nào về việc này ?
Hiện nay thì tôi vẫn đang nghe ngóng tình hình. Tôi nghĩ nếu như mà dự án điện hạt nhân do chính phủ Nhật có ý định tài trợ cho Việt Nam có những điều bất hợp lý, nguy hiểm đến an sinh xã hội, đến vận mạng của nhiều người dân, thì chính phủ và nhà nước Việt Nam cũng sẽ xem xét những mặt bất lợi, những nguy hiểm của nhà máy này, qua hàng loạt những bài viết và các công trình nghiên cứu khoa học của các học giả trong và ngoài nước.
Và tôi nghĩ, nếu cái thư đó được chuyển tới ông Thủ tướng Nhật Bản, thì chính phủ Nhật cũng sẽ xem xét thư đó cũng như các tài liệu liên quan, để đưa ra những quyết định cuối cùng về việc có giúp Việt Nam xây dựng nhà máy điện nguyên tử trong thời gian hiện nay hay không. Được biết hơn 50 nhà máy điện hạt nhân ở Nhật cũng đã đóng cửa sau sự kiện nhà máy điện nguyên tử Fukushima bị sự cố trong đợt sóng thần năm ngoái.
Nguồn: RFI Việt ngữ.
Ghi thêm:
Sau khi sự việc bắt đầu xảy ra khoảng nửa tiếng, thì người thân và bạn bè của tôi đã kéo đến Viện Hán Nôm, với sự có mặt của cụ Lê Hiền Đức, cụ Nghiêm Ngọc Trai, đại tá Nguyễn Đăng Quang, GS Ngô Đức Thọ, nhà văn Phạm Viết Đào, LS Trần Vũ Hải, các anh chị Lê Dũng, Đào Tiến Thi, Việt Dũng, Việt Hưng, Dũng Mai, Lân Thắng, Phạm Chính, Phương Bích, Quỳnh Hương, JB Vinh, Nguyễn Tường Thụy, Phan Trọng Khang, Nguyễn Chí Đức, Trương Dũng, Nguyễn Văn Phương, Người Hà Nội, Trần Sơn, Ngọc Ánh ...và rất nhiều người khác. Lãnh đạo Viện Hán Nôm, mặc dù đang có cuộc làm việc với đối tác, đã thu xếp công việc để chứng kiến ghi nhận vụ việc và xử lý tình huống. Lãnh đạo Viện Nghiên cứu Hán Nôm yêu cầu lập biên bản ghi nhận rõ ràng sự việc. Sau khi biên bản lập xong, những người "thương binh" ra về, Ông Viện trưởng mời những người thân và bạn bè của tôi vào trong phòng để lắng nghe thêm ý kiến của họ (với phát biểu của Cụ Lê Hiền Đức, GS Ngô Đức Thọ và anh Vinh).
VÀI HÌNH ẢNH TẠI VIỆN HÁN NÔM
SAU 2 GIỜ SỰ VIỆC KẾT THÚC CÔNG AN ĐẾN
CÁC ANH ĐẾN ĐÂY ĐỂ LÀM GÌ SAU MÀN "THƯƠNG BỊNH NẶNG" TẤN CÔNG CƠ QUAN?
SỰ BỨC XÚC CỦA CỤ LÊ HIỀN ĐỨC


MỘT SỐ BẠN BÈ CỦA TIẾN SỸ NGUYỄN XUÂN DIỆN
CÓ MẶT TẠI VIỆN HÁN NÔM HÀ NỘI
Mai Xuân Dũng
Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012
CÁC CƠ QUAN ĐẢNG CHÍNH PHỦ, TỈNH HƯNG YÊN VÀ VOV NGHĨ GÌ?
15/5/2012
Mai Xuân Dũng
Theo dõi các hiệu ứng xã hội từ vụ cưỡng chế đất ở Văn giang Hưng yên tôi thấy có mấy vấn đề cần nêu lên rất mong các cơ quan, đơn vị, cá nhân có liên quan lưu ý.
Thứ nhất. Vụ Văn giang đã để lại dư âm rất mạnh, rất sâu sắc trong cộng đồng nhân dân cả nước, lên án các hành động vô nhân tính của lực lượng cưỡng chế sáng 24/4/2012 tại các xã thuộc huyện Văn giang tỉnh Hưng yên.
Thứ hai. Vụ việc nói trên đã được hầu hết báo chí nước ngoài đăng tải và gây ra một dư luận rất xấu về hình ảnh của nhà cầm quyền Việt nam trước cộng đồng Quốc tế.
Chính vì thế tôi đề nghị các cơ quan đảng, chính phủ, tỉnh Hưng yên, các đơn vị, cá nhân có liên quan cần sớm lên tiếng để bạch hóa vấn đề ít nhất cũng là để cho dư luận trong nước và Quốc tế thấy các vị không đến nỗi quá vô trách nhiệm và hèn hạ.
Tôi cũng lưu ý ông Tổng giám đốc, đảng ủy cơ quan VOV và các ông Nguyễn Ngọc Năm, Hán Phi Long- là hai người bị công an, côn đồ đánh đập tàn nhẫn rằng: sự lên tiếng chậm chạp, yếu ớt của các vị trong vụ Văn giang làm công chúng hết sức thất vọng. Cơ quan truyền thông phải có sứ mệnh truyền tải thông tin sự thật, góp phần đẩy lùi cái ác, bảo vệ nhân phẩm con người. Nhưng các vị đã không làm nổi cái việc lên tiếng công bố sự thật và bảo vệ cho chính các vị. Dư luận hết sức bức xúc và cho rằng, các vị chẳng làm nổi điều gì bảo vệ cho chính các vị thì nhân dân hy vọng cái gì ở các vị được nữa?
Mặt khác, qua Basamnews tôi đã xem đoạn video quay được cảnh người phụ nữ bị cả đám đàn ông bắt bớ đánh đập, trong đó một tên mặc sắc phục cảnh sát là hung hăng nhất, là chị Ngô Thị Ánh, người xã Xuân Quan, huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên. Ngày 24/4/2012 chị là người đã đứng ngay khu vực nhà văn hóa xã Xuân Quan và chứng kiến cảnh công an hành hung hai nhà báo của VOV. Khi đó chị đã hô lên để bà con xông ra cứu, nhưng đã bị lực lượng cưỡng chế bao gồm cả công an đánh đập rất dã man. Sau đó CTV còn cho biết đoạn video này là do một thành viên tham gia cưỡng chế (công an địa phương?) thực hiện, người này còn gửi thêm đoạn đã được xử lý cho chạy chậm để độc giả dễ kiểm tra tính xác thực của clip.
Tất cả những gì đã thấy trong các clip quanh vụ Văn giang, công chúng đã rất phẫn nộ trước thái độ bỉ ổi, dối trá của ông Hào phó chủ tịch tỉnh Hưng yên và ông Thanh chánh văn phòng tỉnh. Rất mong lãnh đạo đảng nhà nước có biện pháp cảnh cáo, kiểm điểm hai vị trên về các hành vi: Lừa dối Chính phủ, Thủ tướng trong báo cáo về vụ việc Văn giang.
Mặt khác, cho đến tận hôm nay Tổng giám đốc và đảng ủy VOV vẫn hoàn toàn im lặng không có bất cứ động thái nào công khai thăm hỏi chị Ngô Thị Ánh lên trang thông tin của VOV. Đó là thái độ vong ân bội nghĩa, xa lạ với truyền thống uống nước nhớ nguồn ăn quả nhớ kẻ trồng cây của cha ông chúng ta.
Viết đến đây tôi lại nhận được thư của Tiến sỹ Nguyễn Văn Khải gửi tới nhờ đăng trên blog của tôi liên quan đến vụ việc nói trên. Xin được gửi tới quý vị để có thêm một góc nhìn toàn diện hơn về sự kiện đau lòng đã xảy ra ở Văn giang thời gian qua.
Nhắn ông Tổng biên tập VOV
và hai nhà báo bị đánh ở Văn Giang
Nguyễn Văn Khải-Ông già Ôzon
Chiều và hoàng hôn 14-5-2012,trong khi trả lời phỏng vấn của các nhà báo về “Bệnh không lạ của Bộ y tế”,”Nội năng của cháu bé 11 tuổi không thể gây cháy dù một sợi bông” , “Làm sạch môi trường Thọ Quang”.Tôi thường dừng lại một lúc để tư vấn cho bà con ở Sí Mần –Hà Giang,Nghĩa Lộ-Yên Bái,Mỹ Đức-Hà Nội,Cầu Bính-Hải Phòng….Cách chữa bệnh lở loét bội nhiễm ở đầu ,mặt ,lưng ,bụng ,mông,chân,tay,miệng,mặt bằng Anolyt mà họ đã nhận được từ Viện KH-CN Việt Nam,18 Hoàng Quốc Việt,tòa nhà 2C.
Sáng nay tôi đã nhận được điện thoại của Sí Mần(01689108339),Mỹ Đức(0988924375),Nam Định (01254056130),…Cám ơn vì bệnh của các cháu đã đỡ hẳn.
Suốt sáu tháng nay,tôi không chỉ trực tiếp mà còn hướng dẫn qua điện thoại cho các bố mẹ chữa trị cho con cháu bằng loại nước muối điện này-tất cả đều khỏi bệnh mà chưa phải dùng quá 10 lít Anolyt.Nhiều người đã tới nhà tôi để cảm ơn khi có dịp về Hà Nội hoặc đi qua nhà tôi.Có người gửi quà qua bưu điện,gửi thư điện tử hoặc gọi điện trực tiếp cảm ơn.
Do đó tôi xin nhắn với ông TBT và hai nhà báo:cần phải đến cám ơn người nông dân đã cứu hai nhà báo bị lực lượng cưỡng chế hành hung,tịch thu thẻ nhà báo,thẻ Đảng Viên và giải về công an huyện.Đặc biệt người đó lại bị nhiều kẻ mặc sắc phục cảnh sát Việt Nam hoặc thường phục đánh đá dã man,kéo lê trên đất-dã man nhất là lúc chị ấy đã bị trói tay ra phía sau bằng còng số tám mà vẫn bị một tên từ đâu nhảy lại đá vào bụng.Bây giờ hàng chục triệu người đều biết tên chị ấy là Ngô Thị Ánh ở Xuân Quan
Việc đến cảm ơn người đã giúp mình là cái lẽ rất thường tình của người biết nghĩ,
Nếu ông TBT bận,hai nhà báo nên tự động về Văn Giang để làm việc này
Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2012
NHỮNG CHIẾC ÁO GIÁP TẢ TƠI.
14/5/2012
Xem những tấm ảnh tư liệu lịch sử về các cuộc chiến tranh, tôi thấy người của cả hai bên chiến tuyến đều sử dụng cờ (Flag) như một thứ vũ khí.
Lá cờ là hình ảnh sống động khích lệ tinh thần binh sỹ khi họ phải đương đầu với một thực tại: cái chết có thể đến bất cứ lúc nào. Lá cờ khích lệ họ tiến lên.
Trong chiến tranh, người lính này gục ngã dưới làn mưa đạn, người lính khác sẽ phải lao tới giương lá cờ lên. Lá cờ là vũ khí góp phần làm nên chiến thắng.
“Cờ in máu chiến thắng mang hồn nước
Súng ngoài xa chen khúc quân hành ca
Đường vinh quang xây xác quân thù”.
Lá cờ đỏ sao vàng. Tính chiến đấu rất cao, tính đảng rất cao.
Mùa hè năm 2011. Khu vực quanh hồ Gươm.
Những người biểu tình yêu nước chống Trung quốc xâm lược Hoàng sa, Trường sa, chống sự gây hấn của Trung quốc trên biển đông đã xuống đường. Họ giương cao cờ đỏ sao vàng. Có người mặc “Quốc kỳ” lên người. Họ hô khẩu hiệu yêu nước. Họ mỉm cười với du khách nước ngoài. Họ không đập phá các cửa hiệu giống như các hooligan ở Anh quốc.
Nhà cầm quyền thành phố lệnh cho công an và những lực lượng không mặc đồng phục tấn công những người biểu tình.
Đám công an sắc phục xanh như những thợ săn hoàng gia đầy quyền uy đi đi, lại lại chỉ đạo cuộc săn bắt. Những thanh niên không mặc đồng phục, đeo băng đỏ trên tay chồm lên, cúi xuống, mắt long lanh say máu lựa chọn trong đám đông những con mồi ưa thích.
Những lá cờ đỏ sao vàng bị cướp khỏi tay người biểu tình. Những lá cờ quấn quanh người biểu tình bị giật lấy.
Chiến lợi phẩm nhà cầm quyền thành phố thu được có lẽ chỉ là những lá cờ. Không biết họ sử dụng những lá cờ đỏ sao vàng thu được vào việc gì?
Có lẽ đó là một câu hỏi để ngỏ chờ ai đó trong đám người mặc sắc phục xanh, những người mặc thường phục đeo băng đỏ bạch hóa câu chuyện khi có cơ hội trong tương lai. Lịch sử đã cắt máu chép lại một thời bình loạn lạc.



Ảnh Internet
Đoàn Văn Vươn. Người anh hùng áo vải Việt nam thế kỷ 21 ở Tiên lãng Hải phòng. Người đã chấp nhận cuộc chiến 1 chống 200 và khai hỏa vài loạt đạn hoa cải vào đám nửa người nửa ngợm đến cướp thành quả lao động quai đê lấn biển của ông ta.
Lần đầu tiên sau chiến tranh, 6 công an trúng đạn hoa cải chưa trở thành liệt sỹ. Lần đầu tiên 6 người thương vong trong cuộc chiến giữa thời bình không dành được sự ngưỡng mộ của nhân dân như những chiến binh quả cảm.
Vẫn còn may mắn. Các anh còn nhận được sự thương hại.
Ngôi nhà hai tầng của gia đình ông Đoàn Văn Vươn được nhà cầm quyền hoan hỷ ban tặng một trận mưa đạn.
Tại sao nhà cầm quyền làm như vậy? Đó là một câu hỏi khó cho một người chiến sỹ nhưng là một câu trả lời quá dễ với một kẻ coi dân là thù địch.
Sau cơn bão AK, người ta đưa máy ủi đến san bằng ngôi nhà để xóa dấu tích cơn binh lửa. Đó là cách xóa dấu tích của thời Trung cổ. Thời đại Internet, cách xóa dấu tích như thế là chỉ tốn tiền.
Trên nền nhà cũ, vợ con ông Vươn đã cắm một lá cờ đỏ sao vàng lên trên mái lều che nắng mưa cho đàn con và làm nơi tá túc cho cả gia đình.
Lá cờ đỏ sao vàng tung bay vô tư trong gió. Lá cờ trên cái lều tạm bợ này không phải là lá cờ trong tay người chiến binh. Trong thời bình, lá cờ không phải là vũ khí.

Ảnh Internet
Trên những mái lều giữ đất ở thôn Cửu cao, Phụng công, Xuân quan huyện Văn giang Hưng yên có những lá cờ đỏ sao vàng tung bay.
Trên những mái lều giữ đất ở xã Liên minh huyện Vụ bản Nam định cũng có những lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió.
Lá cờ trên mái lều giữ đất này không phải là lá cờ trong tay người chiến binh trong các cuộc chiến tranh. Lá cờ không phải là vũ khí.
Những lá cờ đó hình như được những người dân đem ra thay cho những chiếc áo giáp bảo vệ thân phận mình.
Sau những cuộc cưỡng chế huy hoàng, sau những trận mưa dùi cui gậy gộc của công an lên đầu nhân dân, những lá cờ đỏ sao vàng có số phận như những con người dựng cờ.
Những lá cờ đỏ sao vàng trở thành những chiếc áo giáp tả tơi.
Mai Xuân Dũng
Xem những tấm ảnh tư liệu lịch sử về các cuộc chiến tranh, tôi thấy người của cả hai bên chiến tuyến đều sử dụng cờ (Flag) như một thứ vũ khí.
Lá cờ là hình ảnh sống động khích lệ tinh thần binh sỹ khi họ phải đương đầu với một thực tại: cái chết có thể đến bất cứ lúc nào. Lá cờ khích lệ họ tiến lên.
Trong chiến tranh, người lính này gục ngã dưới làn mưa đạn, người lính khác sẽ phải lao tới giương lá cờ lên. Lá cờ là vũ khí góp phần làm nên chiến thắng.
“Cờ in máu chiến thắng mang hồn nước
Súng ngoài xa chen khúc quân hành ca
Đường vinh quang xây xác quân thù”.
Lá cờ đỏ sao vàng. Tính chiến đấu rất cao, tính đảng rất cao.
Mùa hè năm 2011. Khu vực quanh hồ Gươm.
Những người biểu tình yêu nước chống Trung quốc xâm lược Hoàng sa, Trường sa, chống sự gây hấn của Trung quốc trên biển đông đã xuống đường. Họ giương cao cờ đỏ sao vàng. Có người mặc “Quốc kỳ” lên người. Họ hô khẩu hiệu yêu nước. Họ mỉm cười với du khách nước ngoài. Họ không đập phá các cửa hiệu giống như các hooligan ở Anh quốc.
Nhà cầm quyền thành phố lệnh cho công an và những lực lượng không mặc đồng phục tấn công những người biểu tình.
Đám công an sắc phục xanh như những thợ săn hoàng gia đầy quyền uy đi đi, lại lại chỉ đạo cuộc săn bắt. Những thanh niên không mặc đồng phục, đeo băng đỏ trên tay chồm lên, cúi xuống, mắt long lanh say máu lựa chọn trong đám đông những con mồi ưa thích.
Những lá cờ đỏ sao vàng bị cướp khỏi tay người biểu tình. Những lá cờ quấn quanh người biểu tình bị giật lấy.
Chiến lợi phẩm nhà cầm quyền thành phố thu được có lẽ chỉ là những lá cờ. Không biết họ sử dụng những lá cờ đỏ sao vàng thu được vào việc gì?
Có lẽ đó là một câu hỏi để ngỏ chờ ai đó trong đám người mặc sắc phục xanh, những người mặc thường phục đeo băng đỏ bạch hóa câu chuyện khi có cơ hội trong tương lai. Lịch sử đã cắt máu chép lại một thời bình loạn lạc.
Ảnh Internet
Đoàn Văn Vươn. Người anh hùng áo vải Việt nam thế kỷ 21 ở Tiên lãng Hải phòng. Người đã chấp nhận cuộc chiến 1 chống 200 và khai hỏa vài loạt đạn hoa cải vào đám nửa người nửa ngợm đến cướp thành quả lao động quai đê lấn biển của ông ta.
Lần đầu tiên sau chiến tranh, 6 công an trúng đạn hoa cải chưa trở thành liệt sỹ. Lần đầu tiên 6 người thương vong trong cuộc chiến giữa thời bình không dành được sự ngưỡng mộ của nhân dân như những chiến binh quả cảm.
Vẫn còn may mắn. Các anh còn nhận được sự thương hại.
Ngôi nhà hai tầng của gia đình ông Đoàn Văn Vươn được nhà cầm quyền hoan hỷ ban tặng một trận mưa đạn.
Tại sao nhà cầm quyền làm như vậy? Đó là một câu hỏi khó cho một người chiến sỹ nhưng là một câu trả lời quá dễ với một kẻ coi dân là thù địch.
Sau cơn bão AK, người ta đưa máy ủi đến san bằng ngôi nhà để xóa dấu tích cơn binh lửa. Đó là cách xóa dấu tích của thời Trung cổ. Thời đại Internet, cách xóa dấu tích như thế là chỉ tốn tiền.
Trên nền nhà cũ, vợ con ông Vươn đã cắm một lá cờ đỏ sao vàng lên trên mái lều che nắng mưa cho đàn con và làm nơi tá túc cho cả gia đình.
Lá cờ đỏ sao vàng tung bay vô tư trong gió. Lá cờ trên cái lều tạm bợ này không phải là lá cờ trong tay người chiến binh. Trong thời bình, lá cờ không phải là vũ khí.
Ảnh Internet
Trên những mái lều giữ đất ở thôn Cửu cao, Phụng công, Xuân quan huyện Văn giang Hưng yên có những lá cờ đỏ sao vàng tung bay.
Trên những mái lều giữ đất ở xã Liên minh huyện Vụ bản Nam định cũng có những lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió.
Lá cờ trên mái lều giữ đất này không phải là lá cờ trong tay người chiến binh trong các cuộc chiến tranh. Lá cờ không phải là vũ khí.
Những lá cờ đó hình như được những người dân đem ra thay cho những chiếc áo giáp bảo vệ thân phận mình.
Sau những cuộc cưỡng chế huy hoàng, sau những trận mưa dùi cui gậy gộc của công an lên đầu nhân dân, những lá cờ đỏ sao vàng có số phận như những con người dựng cờ.
Những lá cờ đỏ sao vàng trở thành những chiếc áo giáp tả tơi.
Mai Xuân Dũng
Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012
VĂN GIANG CHƯA HẠ MÀN, DIỄN VIÊN ĐÃ PHƠI MẶT
11/5/2012
Về cán bộ đảng viên UBND tỉnh Hưng Yên.
Sau vụ hàng nghìn công an, cảnh sát cơ động được huy động tiến hành cưỡng chiếm đất, đàn áp, đánh đập dã man người dân ba xã Cửu Cao, Phụng Công, Xuân Quan gây nên làn sóng công phẫn khắp trong nước và thế giới, Phó Chủ tịch thường trực UBND tỉnh Hưng Yên Nguyễn Khắc Hào đã báo cáo những gì với Thủ tướng về vụ cưỡng chế, thu hồi đất ở huyện Văn Giang?

Các diễn biến trong cuộc cưỡng chế trái luật và sự khuyến khích bạo lực thú tính nơi lực lượng công an thể hiện trong các cuốn clip quay tại hiện trường đã gây sốc thực sự cho người xem.
Sự việc rõ như ban ngày nhưng ông Nguyễn Khắc Hào vẫn có thể nhơn nhơn nói rằng ở đây "Có sự móc nối chặt chẽ giữa các phần tử chống đối trong và ngoài nước. Các thông tin, thậm chí được tường thuật tại chỗ, từng giờ để tuyên truyền, xuyên tạc, dàn dựng lên các video clip giả để vu khống, bôi nhọ chính quyền".
Các vấn đề Nguyễn Khắc Hào đưa ra hoàn toàn thiếu tính thuyết phục và không thể chứng minh.
Nguyễn Khắc Hào ngày trước là giám đốc sở Giáo dục tỉnh Hưng Yên. Có lẽ từ ngày “hết dạy”, ông ta đâm ra lộng ngôn, tưởng rằng lên đến chức Phó chủ tịch tỉnh muốn nói gì thì nói. Nói cách gì người nghe cũng phải im.
Hay có lẽ ông ta tự mãn cho rằng đã từng ngồi ghế cao nhất ở ngành giáo dục một tỉnh thì đương nhiên trình độ phải cao hơn anh y tá nên nói gì Thủ tướng chẳng nghe?
Nguyễn Khắc Hào báo cáo với ông Nguyễn Tấn Dũng rằng: “Trước khi thực hiện các biện pháp hỗ trợ thi công, cưỡng chế, Hưng Yên đã tổ chức họp báo với 21 cơ quan báo chí trung ương và tỉnh”. (Cứ làm như là Thủ tướng bây giờ mới biết).

Một đồng một cốt với ông Hào là Bùi Huy Thanh Chánh văn phòng UBND tỉnh.
Trong buổi họp báo trước vụ cưỡng chế, ông Chánh này đã cảnh cáo các nhà báo không nên đến khu vực cưỡng chế vì lý do “an toàn”. Đó khác nào một sự đe dọa không dấu diếm để cách ly truyền thông nhằm tránh việc báo chí đưa ra ngoài những thông tin mà lãnh đạo cấp trên muốn ỉm đi. Thử hỏi: nếu việc cưỡng chế là đúng đắn, không có khuất tất tại sao không để báo chí xuống hiện trường viết bài tán tụng, tuyên truyền?
Xưa nay đảng đã tập cho Tổng biên tập các tờ báo đảng thói quen ngoan ngoãn như cừu. Lệnh ban ra như vậy tất chả đứa nào bên ngành báo dám bén mảng đến Văn giang.
Mặt khác, đám công an, côn đồ vốn ranh như ma, lại được nuông chiều hiểu ngay rằng thượng cấp đã cho chúng đặc quyền “làm vua” một ngày. Cứ yên chí tẩn thả cửa bất cứ thằng nào xuất hiện ở đây kể cả bọn báo chí chuyên giật mặt nạ và thọc gậy bánh xe.
Nhưng lớ xớ thế nào mà tay Vũ Hải Phó tổng VOVTV vẫn cử 2 phóng viên nhà Đài mò đến khu vực có “chiến sự” với đám nông dân.
Ai mà ngờ được rằng cái thương hiệu: “Đây là tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ thủ đô Hà Nội” bây giờ cũng chẳng là cái đinh gì trước đám kiêu binh được Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phong tặng danh hiệu “thanh kiếm lá chắn của đảng”.
Nhưng ngợm tính làm sao bằng Trời tính. Muốn ngăn cản báo chí để che đậy sự bất chính xấu xa, rút cục bất chính càng lộ rõ hơn trước bàn dân thiên hạ.
Có lẽ khi có sự kiện người ta mới thấy bộ mặt quan chức cấp tỉnh nó như thế nào. Nếu không có Tiên lãng làm sao thiên hạ biết đến cái Gúc gồ chấm tiên lãng của anh Thành Bí thư. Không có phát súng hoa cải của ông Vươn người ta làm sao biết được Hải phòng có một ông Ca “lãng mạn” đến độ coi sự đổ máu của cấp dưới và cuộc bắn phá tan nát cửa nhà vườn tược nông dân lại có thể hay hớm đến mức “Viết thành sách, dựng thành phim”.
Đến bây giờ khi vỡ trận Văn Giang thế giới lại biết đến một Bùi Huy Thanh. Kẻ leo được đến chức Chánh văn phòng UBND Tỉnh, đầy mình thủ đoạn mà lại non nớt đến độ phun ra với phóng viên Tuổi trẻ rằng: “Hôm đó tôi ngồi tại sở chỉ huy dã chiến, cầm bộ đàm chỉ đạo liên tục”. (!) Như vậy khác nào thừa nhận lãnh đạo Tỉnh Hưng Yên xác quyết: Đây là trận đánh của đảng, chính quyền và công an với bên “địch” là nhân dân Văn Giang.
Nhưng điều người tử tế không chịu nổi Bùi Huy Thanh là ở chỗ ông ta lươn lẹo, tráo trở, dốt nát đến không ngờ. Thanh nói ráo hoảnh với nạn nhân: “Lúc bị đánh có xưng là nhà báo không?” làm như thể nếu không phải là nhà báo thì việc bị đánh đập là chuyện đương nhiên.
Nhân chứng là chính 2 phóng viên VOV, thân thể mặt mũi bầm dập vì bị đám công an hăng hái tặng cho một trận mưa dùi cui và đấm móc đang sờ sờ ra đó vậy mà Thanh còn đểu giả đến độ yêu cầu “phóng viên phải đưa ra băng gốc của đoạn clip đó thì mới xử lý được” theo một cách thức vừa dốt nát vừa phi lý.
Các hãng thông tấn nước ngoài đều đã lên tiếng vậy mà đến tận ngày 9/5, Bùi Huy Thanh vẫn chày cối rằng “Chưa có bằng chứng hay nhân chứng khẳng định 2 nhà báo VOV chính là 2 người bị đánh trong clip đang phát tán trên mạng vì hình ảnh quay quá xa và mờ”. Ông ta trơ tráo tuyên bố: “Trong buổi làm việc tới đây, để tỉnh có căn cứ và xử lý một cách công bằng những cán bộ, chiến sỹ liên quan tới vụ việc, rất mong các nhà báo VOV cung cấp hình ảnh gốc của clip này để chúng tôi xem xét và thậm chí nếu được, có thể tìm ra người quay clip này cùng những nhân chứng chứng kiến sự việc hôm đó”.
Lối nghĩ, kiểu phát ngôn và cách hành xử của lãnh đạo tỉnh Hưng yên quá thô bỉ, ngông nghênh bất chập sự thật hiển nhiên như thế khiến có bạn đọc của blog Quê Choa bức xúc đến độ phải thốt lên: “cái ông Bùi Huy Thanh này vừa ngu xuẩn vừa đểu cáng. Ông ta đòi hai nhà báo bị đánh phải cung cấp băng gốc trong khi mình bị đánh khác nào đòi hàng triệu thương binh phải cung cấp băng gốc cảnh bị Mỹ nó bắn thì mới được công nhận là thương binh ? Đúng là thằng cha này IQ thấp nhưng chỉ số lưu manh và đểu cáng thì vạn lần cực cao.
Với những loại quan chức như thế này thử hỏi làm sao chúng có thể nghĩ gì đến quyền lợi của nông dân.

"Đây là tiếng nói Việt Nam, phát đi từ thủ đô Hà Nội"...
Đài tiếng nói Việt nam đã có phản ứng ra sao trước việc cán bộ nhân viên của mình bị công an đánh đập te tua, còng tay như tội phạm trộm chó?
Mấy ngày sau trận bạo hành kinh hoàng này, nhà đài VOV không có bất cứ tuyên bố nào như lẽ ra cần phải có. Họ làm như nhà đài “mất điện”.
Liệu có phải ông Nguyễn Đăng Tiến Tổng Giám đốc Đài tiếng nói Việt nam, đại biểu Quốc hội khóa XIII thấm nhuần tư tưởng “Im lặng là đỉnh cao của âm thanh” chăng? Toàn bộ hệ thống “quyền lực thứ Tư” theo lề đảng này y như bị dán băng keo vào mồm. Đám “Lãnh” lương và “Đạo” tặc trong ban Giám đốc và Đảng ủy ở nhà đài im thin thít cứ như chính họ là kẻ mắc lỗi với đảng trong vụ này.
Hay là họ coi trưởng phòng Thời sự chính trị-Kinh tế Nguyễn Ngọc Năm và nhà báo Hán Phi Long như du khách châu Phi ghé qua nhà đài mà không có bất cứ sự liên quan dây mơ rễ má gì chăng?
Mãi đến khi giới Blog trên các trang mạng lên tiếng chỉ mặt, điểm tên các tội đồ và sự lên tiếng dũng cảm đó tạo nên một hiệu ứng xã hội ghê ghớm thì nhà đài mới rụt rè đưa ra vài thông tin rất thiếu thuyết phục và gửi công văn đến UBND tỉnh Hưng Yên như van vỉ: “đề nghị cùng phối hợp làm rõ” ?
Chẳng cứ các quan chức VOV mà cho đến cả những quan đại thần trong làng báo cũng im mồm nốt. Chẳng lẽ vì mấy thứ đút vào mồm và chỗ đặt đầu đặt đít nơi công sở khiến họ nỡ quên mất là con người khác hẳn động vật thấp cấp ở chỗ cần có lòng Tự trọng.
Hãy xem những cơ quan báo chí Quốc tế người ta hành xử ra sao chính trong việc này. Ủy ban bảo vệ nhà báo (CPJ) hôm 09/5/2012 đã Lên án việc hành hung các nhà báo tại Việt nam. Các hãng thông tấn Quốc tế hầu hết đưa tin rất sớm và liên tục về sự bạo hành của ngành công an cảnh sát. Hãng AFP nói rõ không úp mở rằng, trong vụ cưỡng chế đất tại huyện Văn Giang tỉnh Hưng Yên hôm 24/4, có hai chục nông dân đã bị bắt, và hai nhà báo Nguyễn Ngọc Năm và Hán Phi Long của Đài Tiếng nói Việt Nam bị đánh đập dã man. Vậy mà trong khi đó chính VOV đến nửa tháng sau vụ cưỡng chế, tức là 10/5 mới dám ẳng lên rằng: “Yêu cầu làm rõ, xử lý nghiêm vụ hai nhà báo bị hành hung tại Văn Giang”.
Phải chăng thói quen mặc áo giáp kín mít cho tư tưởng đã khiến các Tổng biên tập tự kiểm duyệt và điều đó càng làm trầm trọng thêm căn bệnh nô lệ của báo chí quốc doanh?
Những điều không thể không suy ngẫm.
Sau vụ nông dân Đoàn Văn Vươn nổ súng giữ đất chống lại 200 công an, cảnh sát của Hải phòng thì đến vụ Văn giang. Đàn bà, con trẻ ở đây phải đương đầu với hàng nghìn công an, cảnh sát cơ động, đạn nổ, đạn khói mù trời gây ra một cơn địa chấn lương tâm trong lòng tất cả những người có lương tri khắp thế giới.
Những sự kiện đó liệu có làm dịu xuống cơn khát tiền của nhóm lợi ích đang chi phối mọi chính sách của đám Quyền lực mặc áo đảng cộng sản?
Điều này liên quan đến các miếng bánh đất đai.
Hãy xem các cơ sở thờ tự của các tổ chức Tôn giáo. Nhiều đất đai, tài sản của Nhà thờ bị nhà nước chiếm giữ bằng phương pháp “mượn” và không trả.
Nhà đất, tài sản của tầng lớp tư sản dân tộc bị trưng dụng hoặc “hiến” nhưng thực chất là một cách gây sức ép buộc chủ tài sản phải bước chân ra khỏi căn nhà của mình đổi lấy sự an toàn sinh mạng.
Bệnh viện Đống Đa hiện nay từng là Tu viện đã bị nhà nước mượn, trước làm trường học, sau làm bệnh xá và không trả nữa, văn bản còn kia, giấy tờ còn đó.
Tòa Khâm sứ tại 42 Nhà chung từng được bán cho một ngân hàng Cổ phần, đã phải biến thành công viên bất đắc dĩ với mưu đồ bẩn thỉu là đưa chốn sa đọa vào chốn tôn nghiêm.
Còn Vườn hoa Thái Hà đã từng được chia lô bán nền cho 28 biệt thự, đến khi khởi công chia chác, người dân mới ra đòi và lại biến thành công viên khi miếng mồi nuốt vội không trôi
Có quá nhiều ví dụ tương tự nhưng xin gác lại để trình bày ở một bài viết khác.
Những miếng bánh này là ngon ăn nhất vì không mất nhiều chi phí đền bù mà chiếm được và sang tay chỉ bằng một quyết định hành chính.
Nhưng điều đó không còn dễ dàng khi Việt nam đã hội nhập với thế giới bằng các cam kết công ước Quốc tế.
Con đường mở ra để chiếm hữu những miếng bánh lớn thông qua việc sửa đổi luật đất đai. Từ năm 1992 cho đến nay, các điều luật đất đai luôn nhằm thâu tóm quyền trưng dụng đất vào tay nhà nước thực chất là vào tay nhóm lợi ích đang chi phối Quyền lực trung ương.
Nếu cơ quan Lập pháp không đủ khả năng xây dựng, sửa đổi Hiến pháp theo chiều hướng Quốc tế hóa và không chịu sửa đổi tính chất sở hữu trong luật đất đai vô lý như hiện nay thì mâu thuẫn giữa nhà nước và nhân dân không bao giờ có thể giải quyết nổi.
Tại các nước văn minh dân chủ thật sự trên thế giới, trong bất kỳ nghi thức nhậm chức nào, người lãnh đạo đều phải đặt tay lên quyển Thánh Kinh thề hết lòng phục vụ quyền lợi nhân dân và đó là một ràng buộc về lòng Tự trọng cá nhân, Tự trọng dân tộc.
Dù đồng ý hay không với chính sách của các nhà lãnh đạo, nhân dân các nước văn minh trên thế giới đều tôn trọng và tự hào về các ông (bà) Tổng thống của mình bởi đặc tính Minh bạch và sự Hiến thân cho quyền lợi nhân dân.
Tính Tự trọng đã tạo nên gương mặt khá tử tế của hầu hết các nhà nước tôn trọng nhân quyền chiếu theo các nguyên tắc phổ quát của quốc tế trừ vài nước có thể chế kỳ quặc như Việt nam, Bắc Triều, Trung quốc.
Đó có lẽ là khiếm khuyết không thể vượt qua khi ở trên đỉnh của các khối cấu trúc quyền lực thiếu vắng lòng Tự trọng.
Mai Xuân Dũng
Về cán bộ đảng viên UBND tỉnh Hưng Yên.
Sau vụ hàng nghìn công an, cảnh sát cơ động được huy động tiến hành cưỡng chiếm đất, đàn áp, đánh đập dã man người dân ba xã Cửu Cao, Phụng Công, Xuân Quan gây nên làn sóng công phẫn khắp trong nước và thế giới, Phó Chủ tịch thường trực UBND tỉnh Hưng Yên Nguyễn Khắc Hào đã báo cáo những gì với Thủ tướng về vụ cưỡng chế, thu hồi đất ở huyện Văn Giang?

Các diễn biến trong cuộc cưỡng chế trái luật và sự khuyến khích bạo lực thú tính nơi lực lượng công an thể hiện trong các cuốn clip quay tại hiện trường đã gây sốc thực sự cho người xem.
Sự việc rõ như ban ngày nhưng ông Nguyễn Khắc Hào vẫn có thể nhơn nhơn nói rằng ở đây "Có sự móc nối chặt chẽ giữa các phần tử chống đối trong và ngoài nước. Các thông tin, thậm chí được tường thuật tại chỗ, từng giờ để tuyên truyền, xuyên tạc, dàn dựng lên các video clip giả để vu khống, bôi nhọ chính quyền".
Các vấn đề Nguyễn Khắc Hào đưa ra hoàn toàn thiếu tính thuyết phục và không thể chứng minh.
Nguyễn Khắc Hào ngày trước là giám đốc sở Giáo dục tỉnh Hưng Yên. Có lẽ từ ngày “hết dạy”, ông ta đâm ra lộng ngôn, tưởng rằng lên đến chức Phó chủ tịch tỉnh muốn nói gì thì nói. Nói cách gì người nghe cũng phải im.
Hay có lẽ ông ta tự mãn cho rằng đã từng ngồi ghế cao nhất ở ngành giáo dục một tỉnh thì đương nhiên trình độ phải cao hơn anh y tá nên nói gì Thủ tướng chẳng nghe?
Nguyễn Khắc Hào báo cáo với ông Nguyễn Tấn Dũng rằng: “Trước khi thực hiện các biện pháp hỗ trợ thi công, cưỡng chế, Hưng Yên đã tổ chức họp báo với 21 cơ quan báo chí trung ương và tỉnh”. (Cứ làm như là Thủ tướng bây giờ mới biết).

Một đồng một cốt với ông Hào là Bùi Huy Thanh Chánh văn phòng UBND tỉnh.
Trong buổi họp báo trước vụ cưỡng chế, ông Chánh này đã cảnh cáo các nhà báo không nên đến khu vực cưỡng chế vì lý do “an toàn”. Đó khác nào một sự đe dọa không dấu diếm để cách ly truyền thông nhằm tránh việc báo chí đưa ra ngoài những thông tin mà lãnh đạo cấp trên muốn ỉm đi. Thử hỏi: nếu việc cưỡng chế là đúng đắn, không có khuất tất tại sao không để báo chí xuống hiện trường viết bài tán tụng, tuyên truyền?
Xưa nay đảng đã tập cho Tổng biên tập các tờ báo đảng thói quen ngoan ngoãn như cừu. Lệnh ban ra như vậy tất chả đứa nào bên ngành báo dám bén mảng đến Văn giang.
Mặt khác, đám công an, côn đồ vốn ranh như ma, lại được nuông chiều hiểu ngay rằng thượng cấp đã cho chúng đặc quyền “làm vua” một ngày. Cứ yên chí tẩn thả cửa bất cứ thằng nào xuất hiện ở đây kể cả bọn báo chí chuyên giật mặt nạ và thọc gậy bánh xe.
Nhưng lớ xớ thế nào mà tay Vũ Hải Phó tổng VOVTV vẫn cử 2 phóng viên nhà Đài mò đến khu vực có “chiến sự” với đám nông dân.
Ai mà ngờ được rằng cái thương hiệu: “Đây là tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ thủ đô Hà Nội” bây giờ cũng chẳng là cái đinh gì trước đám kiêu binh được Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phong tặng danh hiệu “thanh kiếm lá chắn của đảng”.
Nhưng ngợm tính làm sao bằng Trời tính. Muốn ngăn cản báo chí để che đậy sự bất chính xấu xa, rút cục bất chính càng lộ rõ hơn trước bàn dân thiên hạ.
Có lẽ khi có sự kiện người ta mới thấy bộ mặt quan chức cấp tỉnh nó như thế nào. Nếu không có Tiên lãng làm sao thiên hạ biết đến cái Gúc gồ chấm tiên lãng của anh Thành Bí thư. Không có phát súng hoa cải của ông Vươn người ta làm sao biết được Hải phòng có một ông Ca “lãng mạn” đến độ coi sự đổ máu của cấp dưới và cuộc bắn phá tan nát cửa nhà vườn tược nông dân lại có thể hay hớm đến mức “Viết thành sách, dựng thành phim”.
Đến bây giờ khi vỡ trận Văn Giang thế giới lại biết đến một Bùi Huy Thanh. Kẻ leo được đến chức Chánh văn phòng UBND Tỉnh, đầy mình thủ đoạn mà lại non nớt đến độ phun ra với phóng viên Tuổi trẻ rằng: “Hôm đó tôi ngồi tại sở chỉ huy dã chiến, cầm bộ đàm chỉ đạo liên tục”. (!) Như vậy khác nào thừa nhận lãnh đạo Tỉnh Hưng Yên xác quyết: Đây là trận đánh của đảng, chính quyền và công an với bên “địch” là nhân dân Văn Giang.
Nhưng điều người tử tế không chịu nổi Bùi Huy Thanh là ở chỗ ông ta lươn lẹo, tráo trở, dốt nát đến không ngờ. Thanh nói ráo hoảnh với nạn nhân: “Lúc bị đánh có xưng là nhà báo không?” làm như thể nếu không phải là nhà báo thì việc bị đánh đập là chuyện đương nhiên.
Nhân chứng là chính 2 phóng viên VOV, thân thể mặt mũi bầm dập vì bị đám công an hăng hái tặng cho một trận mưa dùi cui và đấm móc đang sờ sờ ra đó vậy mà Thanh còn đểu giả đến độ yêu cầu “phóng viên phải đưa ra băng gốc của đoạn clip đó thì mới xử lý được” theo một cách thức vừa dốt nát vừa phi lý.
Các hãng thông tấn nước ngoài đều đã lên tiếng vậy mà đến tận ngày 9/5, Bùi Huy Thanh vẫn chày cối rằng “Chưa có bằng chứng hay nhân chứng khẳng định 2 nhà báo VOV chính là 2 người bị đánh trong clip đang phát tán trên mạng vì hình ảnh quay quá xa và mờ”. Ông ta trơ tráo tuyên bố: “Trong buổi làm việc tới đây, để tỉnh có căn cứ và xử lý một cách công bằng những cán bộ, chiến sỹ liên quan tới vụ việc, rất mong các nhà báo VOV cung cấp hình ảnh gốc của clip này để chúng tôi xem xét và thậm chí nếu được, có thể tìm ra người quay clip này cùng những nhân chứng chứng kiến sự việc hôm đó”.
Lối nghĩ, kiểu phát ngôn và cách hành xử của lãnh đạo tỉnh Hưng yên quá thô bỉ, ngông nghênh bất chập sự thật hiển nhiên như thế khiến có bạn đọc của blog Quê Choa bức xúc đến độ phải thốt lên: “cái ông Bùi Huy Thanh này vừa ngu xuẩn vừa đểu cáng. Ông ta đòi hai nhà báo bị đánh phải cung cấp băng gốc trong khi mình bị đánh khác nào đòi hàng triệu thương binh phải cung cấp băng gốc cảnh bị Mỹ nó bắn thì mới được công nhận là thương binh ? Đúng là thằng cha này IQ thấp nhưng chỉ số lưu manh và đểu cáng thì vạn lần cực cao.
Với những loại quan chức như thế này thử hỏi làm sao chúng có thể nghĩ gì đến quyền lợi của nông dân.

"Đây là tiếng nói Việt Nam, phát đi từ thủ đô Hà Nội"...
Đài tiếng nói Việt nam đã có phản ứng ra sao trước việc cán bộ nhân viên của mình bị công an đánh đập te tua, còng tay như tội phạm trộm chó?
Mấy ngày sau trận bạo hành kinh hoàng này, nhà đài VOV không có bất cứ tuyên bố nào như lẽ ra cần phải có. Họ làm như nhà đài “mất điện”.
Liệu có phải ông Nguyễn Đăng Tiến Tổng Giám đốc Đài tiếng nói Việt nam, đại biểu Quốc hội khóa XIII thấm nhuần tư tưởng “Im lặng là đỉnh cao của âm thanh” chăng? Toàn bộ hệ thống “quyền lực thứ Tư” theo lề đảng này y như bị dán băng keo vào mồm. Đám “Lãnh” lương và “Đạo” tặc trong ban Giám đốc và Đảng ủy ở nhà đài im thin thít cứ như chính họ là kẻ mắc lỗi với đảng trong vụ này.
Hay là họ coi trưởng phòng Thời sự chính trị-Kinh tế Nguyễn Ngọc Năm và nhà báo Hán Phi Long như du khách châu Phi ghé qua nhà đài mà không có bất cứ sự liên quan dây mơ rễ má gì chăng?
Mãi đến khi giới Blog trên các trang mạng lên tiếng chỉ mặt, điểm tên các tội đồ và sự lên tiếng dũng cảm đó tạo nên một hiệu ứng xã hội ghê ghớm thì nhà đài mới rụt rè đưa ra vài thông tin rất thiếu thuyết phục và gửi công văn đến UBND tỉnh Hưng Yên như van vỉ: “đề nghị cùng phối hợp làm rõ” ?
Chẳng cứ các quan chức VOV mà cho đến cả những quan đại thần trong làng báo cũng im mồm nốt. Chẳng lẽ vì mấy thứ đút vào mồm và chỗ đặt đầu đặt đít nơi công sở khiến họ nỡ quên mất là con người khác hẳn động vật thấp cấp ở chỗ cần có lòng Tự trọng.
Hãy xem những cơ quan báo chí Quốc tế người ta hành xử ra sao chính trong việc này. Ủy ban bảo vệ nhà báo (CPJ) hôm 09/5/2012 đã Lên án việc hành hung các nhà báo tại Việt nam. Các hãng thông tấn Quốc tế hầu hết đưa tin rất sớm và liên tục về sự bạo hành của ngành công an cảnh sát. Hãng AFP nói rõ không úp mở rằng, trong vụ cưỡng chế đất tại huyện Văn Giang tỉnh Hưng Yên hôm 24/4, có hai chục nông dân đã bị bắt, và hai nhà báo Nguyễn Ngọc Năm và Hán Phi Long của Đài Tiếng nói Việt Nam bị đánh đập dã man. Vậy mà trong khi đó chính VOV đến nửa tháng sau vụ cưỡng chế, tức là 10/5 mới dám ẳng lên rằng: “Yêu cầu làm rõ, xử lý nghiêm vụ hai nhà báo bị hành hung tại Văn Giang”.
Phải chăng thói quen mặc áo giáp kín mít cho tư tưởng đã khiến các Tổng biên tập tự kiểm duyệt và điều đó càng làm trầm trọng thêm căn bệnh nô lệ của báo chí quốc doanh?
Những điều không thể không suy ngẫm.
Sau vụ nông dân Đoàn Văn Vươn nổ súng giữ đất chống lại 200 công an, cảnh sát của Hải phòng thì đến vụ Văn giang. Đàn bà, con trẻ ở đây phải đương đầu với hàng nghìn công an, cảnh sát cơ động, đạn nổ, đạn khói mù trời gây ra một cơn địa chấn lương tâm trong lòng tất cả những người có lương tri khắp thế giới.
Những sự kiện đó liệu có làm dịu xuống cơn khát tiền của nhóm lợi ích đang chi phối mọi chính sách của đám Quyền lực mặc áo đảng cộng sản?
Điều này liên quan đến các miếng bánh đất đai.
Hãy xem các cơ sở thờ tự của các tổ chức Tôn giáo. Nhiều đất đai, tài sản của Nhà thờ bị nhà nước chiếm giữ bằng phương pháp “mượn” và không trả.
Nhà đất, tài sản của tầng lớp tư sản dân tộc bị trưng dụng hoặc “hiến” nhưng thực chất là một cách gây sức ép buộc chủ tài sản phải bước chân ra khỏi căn nhà của mình đổi lấy sự an toàn sinh mạng.
Bệnh viện Đống Đa hiện nay từng là Tu viện đã bị nhà nước mượn, trước làm trường học, sau làm bệnh xá và không trả nữa, văn bản còn kia, giấy tờ còn đó.
Tòa Khâm sứ tại 42 Nhà chung từng được bán cho một ngân hàng Cổ phần, đã phải biến thành công viên bất đắc dĩ với mưu đồ bẩn thỉu là đưa chốn sa đọa vào chốn tôn nghiêm.
Còn Vườn hoa Thái Hà đã từng được chia lô bán nền cho 28 biệt thự, đến khi khởi công chia chác, người dân mới ra đòi và lại biến thành công viên khi miếng mồi nuốt vội không trôi
Có quá nhiều ví dụ tương tự nhưng xin gác lại để trình bày ở một bài viết khác.
Những miếng bánh này là ngon ăn nhất vì không mất nhiều chi phí đền bù mà chiếm được và sang tay chỉ bằng một quyết định hành chính.
Nhưng điều đó không còn dễ dàng khi Việt nam đã hội nhập với thế giới bằng các cam kết công ước Quốc tế.
Con đường mở ra để chiếm hữu những miếng bánh lớn thông qua việc sửa đổi luật đất đai. Từ năm 1992 cho đến nay, các điều luật đất đai luôn nhằm thâu tóm quyền trưng dụng đất vào tay nhà nước thực chất là vào tay nhóm lợi ích đang chi phối Quyền lực trung ương.
Nếu cơ quan Lập pháp không đủ khả năng xây dựng, sửa đổi Hiến pháp theo chiều hướng Quốc tế hóa và không chịu sửa đổi tính chất sở hữu trong luật đất đai vô lý như hiện nay thì mâu thuẫn giữa nhà nước và nhân dân không bao giờ có thể giải quyết nổi.
Tại các nước văn minh dân chủ thật sự trên thế giới, trong bất kỳ nghi thức nhậm chức nào, người lãnh đạo đều phải đặt tay lên quyển Thánh Kinh thề hết lòng phục vụ quyền lợi nhân dân và đó là một ràng buộc về lòng Tự trọng cá nhân, Tự trọng dân tộc.
Dù đồng ý hay không với chính sách của các nhà lãnh đạo, nhân dân các nước văn minh trên thế giới đều tôn trọng và tự hào về các ông (bà) Tổng thống của mình bởi đặc tính Minh bạch và sự Hiến thân cho quyền lợi nhân dân.
Tính Tự trọng đã tạo nên gương mặt khá tử tế của hầu hết các nhà nước tôn trọng nhân quyền chiếu theo các nguyên tắc phổ quát của quốc tế trừ vài nước có thể chế kỳ quặc như Việt nam, Bắc Triều, Trung quốc.
Đó có lẽ là khiếm khuyết không thể vượt qua khi ở trên đỉnh của các khối cấu trúc quyền lực thiếu vắng lòng Tự trọng.
Mai Xuân Dũng
Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012
SAO KHÔNG ẲNG LÊN HẢ CHÓ?
11/5/2012
Ngoài ga, trong chợ thấy trẻ con đọc bài thơ (thẩn) này nghe quen quen.
Nói về thơ nhưng không phải là thơ, mà vẫn là thơ.
Nghe lỏm rồi chép ra đây hầu quý bạn hữu.
SAO KHÔNG ẲNG LÊN HẢ CHÓ
Đi đánh chén về nhà
Là mày chạy xồ ra
Lúc đầu mày hít hít
Cái đuôi mừng ngoáy tít
Rồi sau lắc cái đầu
Khịt khịt mũi, gâu gâu
Rồi mày gập chân sau
Chân trước xòe, mày bắt
Ôm tay tao rất chặt
Rồi là mày tất bật
Chạy loăng quăng trong nhà
Dù tao đi họp xa
Cũng nhớ mày lắm đấy
Hôm nay tao bỗng thấy
Tin chúng nó cắn mày!
Đứa thụi ngực, còng tay
Thằng phang đầu đạp nữa
Không nghe tiếng mày sủa
Như những buổi trưa nào
Mày có hiểu thân tao
Là cái đuôi ngoáy tít
Gâu gâu hay khịt khịt
Đâu phải quyền của tao
Ghế của tao ra sao?
Nói thế mày chắc hiểu
Sao không ẳng lên hả chó ?
Để có cớ tao nổ
Nay muộn rồi đừng sủa
Chờ thăm dò xem sao
C,,,, phần mày để cửa
Sẽ bồi dưỡng nghe chó
Tao thương mày lắm đó
Nhưng thằng nào thương tao?
(KHUYẾT DANH)
Ngoài ga, trong chợ thấy trẻ con đọc bài thơ (thẩn) này nghe quen quen.
Nói về thơ nhưng không phải là thơ, mà vẫn là thơ.
Nghe lỏm rồi chép ra đây hầu quý bạn hữu.
SAO KHÔNG ẲNG LÊN HẢ CHÓ
Đi đánh chén về nhà
Là mày chạy xồ ra
Lúc đầu mày hít hít
Cái đuôi mừng ngoáy tít
Rồi sau lắc cái đầu
Khịt khịt mũi, gâu gâu
Rồi mày gập chân sau
Chân trước xòe, mày bắt
Ôm tay tao rất chặt
Rồi là mày tất bật
Chạy loăng quăng trong nhà
Dù tao đi họp xa
Cũng nhớ mày lắm đấy
Hôm nay tao bỗng thấy
Tin chúng nó cắn mày!
Đứa thụi ngực, còng tay
Thằng phang đầu đạp nữa
Không nghe tiếng mày sủa
Như những buổi trưa nào
Mày có hiểu thân tao
Là cái đuôi ngoáy tít
Gâu gâu hay khịt khịt
Đâu phải quyền của tao
Ghế của tao ra sao?
Nói thế mày chắc hiểu
Sao không ẳng lên hả chó ?
Để có cớ tao nổ
Nay muộn rồi đừng sủa
Chờ thăm dò xem sao
C,,,, phần mày để cửa
Sẽ bồi dưỡng nghe chó
Tao thương mày lắm đó
Nhưng thằng nào thương tao?
(KHUYẾT DANH)
Thứ Tư, 9 tháng 5, 2012
TIN XE CÁN CHÓ (Chưa có băng gốc)
10/5/2012
Có một chó bị xe cán.
Người đi đường tri hô:
- Xe cán chết chó rồi.
Hàng xóm la:
- Con mực này của ông Huỳnh, nhìn cái mõm biết ngay. Báo cho lão ta ra bắt đền chủ xe nhé.
Chủ chó:
- Thế à? Ông có chắc là chó nhà tôi không? Có gì làm bằng?
- May quá tôi đã cẩn thận quay lại cảnh đó đây, ông xem nè, đó, cái xe lao đến, con chó đứng yên, cái xe tông vào con chó, day đi day lại nè. Không khéo nát bấy ra, con mực què này may ra thì bán được cho nhà hàng thịt chó Tam Trinh chứ chả bắt được gà qué gì nữa đâu.
- Đúng chó nhà tôi. Nhưng này, ông có băng gốc không?
- Tổ sư gàn bát sách, muốn băng gốc hả, ra mà xem chó nhé.
Một bác ngực đầy mề đay lôi con mực ra vệ cỏ xuýt xoa:
- Ơn đảng chính phủ, chó chưa chết.
Chủ chó hỏi tài xế:
- Có phải xe anh cán chó tôi, có clip ông hàng xóm quay đây này.
- Chưa thể khẳng định chó bị cán trong clip là chó hay má vì chưa có băng gốc.
- Dạ, vâng ạ. Chưa có băng gốc” nên bầy tui cũng chưa thể chính thức khẳng định đó là chó nhà tui.
Con mực bị xe tông bây giờ ư ử: “ông chủ ơi băng bó cho con, xe nó cán con đau quá trời đây nè”.
Chủ chó: “Mày có im đi ngay hay không thì bảo, đừng có ư ử như thế, tao có mù đâu. Mày là con chó của tao nhưng tao là con chó của ông chủ xe rõ chưa con”.
Người đi đường: “Ờ, chưa có băng gốc, chưa thể xác định con mực này là chó hay má”.,
Tag: Đinh Thế Huynh, Nguyễn Khắc Hào, Bùi Huy Thanh, Hà Minh Huệ và những "phần từ chống đối trong và ngoài nước" đã dựng clip giả về xe cán chó.
Mai Xuân Dũng
Có một chó bị xe cán.
Người đi đường tri hô:
- Xe cán chết chó rồi.
Hàng xóm la:
- Con mực này của ông Huỳnh, nhìn cái mõm biết ngay. Báo cho lão ta ra bắt đền chủ xe nhé.
Chủ chó:
- Thế à? Ông có chắc là chó nhà tôi không? Có gì làm bằng?
- May quá tôi đã cẩn thận quay lại cảnh đó đây, ông xem nè, đó, cái xe lao đến, con chó đứng yên, cái xe tông vào con chó, day đi day lại nè. Không khéo nát bấy ra, con mực què này may ra thì bán được cho nhà hàng thịt chó Tam Trinh chứ chả bắt được gà qué gì nữa đâu.
- Đúng chó nhà tôi. Nhưng này, ông có băng gốc không?
- Tổ sư gàn bát sách, muốn băng gốc hả, ra mà xem chó nhé.
Một bác ngực đầy mề đay lôi con mực ra vệ cỏ xuýt xoa:
- Ơn đảng chính phủ, chó chưa chết.
Chủ chó hỏi tài xế:
- Có phải xe anh cán chó tôi, có clip ông hàng xóm quay đây này.
- Chưa thể khẳng định chó bị cán trong clip là chó hay má vì chưa có băng gốc.
- Dạ, vâng ạ. Chưa có băng gốc” nên bầy tui cũng chưa thể chính thức khẳng định đó là chó nhà tui.
Con mực bị xe tông bây giờ ư ử: “ông chủ ơi băng bó cho con, xe nó cán con đau quá trời đây nè”.
Chủ chó: “Mày có im đi ngay hay không thì bảo, đừng có ư ử như thế, tao có mù đâu. Mày là con chó của tao nhưng tao là con chó của ông chủ xe rõ chưa con”.
Người đi đường: “Ờ, chưa có băng gốc, chưa thể xác định con mực này là chó hay má”.,
Tag: Đinh Thế Huynh, Nguyễn Khắc Hào, Bùi Huy Thanh, Hà Minh Huệ và những "phần từ chống đối trong và ngoài nước" đã dựng clip giả về xe cán chó.
Mai Xuân Dũng
Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012
CƯỚP ĐẤT CÓ GIỮ ĐƯỢC NƯỚC?
9/5/2012
Trong vụ Tiên lãng Hải Phòng, ông Đoàn Văn Vươn, một nông dân quai đê lấn biển đã buộc phải liều mạng sống và cả sinh mạng vợ con, gia đình, nổ súng chống lại lực lượng cưỡng chế hùng hậu gấp hàng trăm lần để bảo vệ đất.
Tại Văn Giang, đại gia tập đoàn Việt Hưng Eco Park với sự phối hợp của các lực lượng “trung với đảng hiếu với tiền” kéo hàng ngàn công an trang bị đến tận răng, tổ chức cưỡng chiếm đất đai nông nghiệp, đàn áp nông dân tàn bạo khiến dư luận khắp thế giới sôi sục.
Hôm nay tại Vụ Bản Nam Định, Tập đoàn Dệt may Việt nam cũng đã mua đứt linh hồn quỷ dữ nhà cầm quyền. Đám công an đoàn kết chặt chẽ xung quanh đám côn đồ đang dùng bạo lực cưỡng bức bà con nông dân ra khỏi mảnh đất canh tác của họ.
Đảng bật đèn xanh. Đại gia tư bản đỏ vung tiền mua quyền lực. Các lực lượng công an cảnh sát được đảng vừa dạy vừa dỗ và trao cho thanh kiếm, lá chắn vững chắc đang quyết chiến quyết thắng với nông dân chỉ có chiếc mũ nhựa làm vật bảo hiểm nhân mạng.
Với tương quan lực lượng như vậy, nhà cầm quyền đè bẹp sự phản kháng của nông dân là chuyện quá dễ dàng. Cuối cùng đảng đã chiến thắng nhân dân và đạp một chân lên số phận của họ.
Điều gì đang diễn ra trên đất nước này khi đảng CS giảng bài khắp thế giới rằng: “nhà nước là của dân, do dân và vì dân” nhưng trên thực tế đang chà đạp lên quyền sống của nhân dân?
Ba chục năm qua, Luật Đất đai cùng rất nhiều nghị định của chính phủ, thông tư của các bộ, ngành… chồng chéo nhau, qua nhiều lần chỉnh sửa không giải quyết nổi các rắc rối, xung đột phát sinh trong lĩnh vực bồi thường giải tỏa, thu hồi đất. Khiếu kiện liên quan đất đai không giảm mà còn có xu hướng ngày càng gay gắt.
Nguyện vọng của nông dân Văn Giang, Vụ Bản hoặc bất kỳ nơi nào đều có một mẫu số chung: “Chúng tôi muốn thỏa thuận với chủ đầu tư để đạt được mức giá đền bù hợp lý, hoàn toàn dựa trên quy định pháp luật mà Nhà nước đã ban hành. Đúng ra nhà nước chỉ làm trung gian giúp hai bên thỏa thuận chứ tại sao lại cưỡng chế ? Tại sao nhà nước cưỡng bức dân phải chấp nhận mức giá 135.000 đồng/m2 trong khi đó các Dự án đã lên phương án sẵn sàng bán sản phẩm ở mức từ 25-45 triệu đồng /m2?
Giải bài toán về giá đền bù-bồi thường quả thật không đơn giản. Nhưng nguyên tắc cốt lõi cần phải được khẳng định: Quyền lợi hợp pháp của người bị thu hồi đất phải được bảo đảm. Không vì nhân danh quyền lợi chung, sự phát triển kinh tế-xã hội của địa phương mà hy sinh quyền lợi của người dân, đẩy họ vào chỗ không còn nguồn sống.
Một số chuyên gia kinh tế cho rằng ngay cả trong các dự án thực hiện theo phương thức thu hồi đất, quyền lợi của người bị thu hồi đất vẫn có thể giải quyết ổn thỏa, hài hòa nếu chính quyền và chủ đầu tư chịu ngồi lại với người dân, bàn bạc dân chủ, công khai với tinh thần hợp tác. Điều tối kỵ là dùng quyền lực, dựa vào quyền lực để ép dân, tước đoạt quyền lợi của dân.
Phát biểu tại cuộc họp toàn quốc về công tác tiếp công dân, giải quyết khiếu nại, tố cáo vào ngày 2-5, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói: Công tác giải phóng mặt bằng cần “Lấy vận động, thuyết phục làm chính. Tập trung giải quyết dứt điểm 528 vụ khiếu kiện còn tồn đọng trong cả nước, bởi nếu chủ quan, coi thường, không tập trung giải quyết dứt điểm thì đây sẽ là những mầm mống dẫn tới bất ổn an ninh chính trị thời gian tới”.
“Chúng ta phải làm hết lòng, hết trách nhiệm để người dân thấy được lẽ phải. Khi họ thấy lẽ phải thì họ sẽ đồng thuận thực hiện”.
Nhưng lẽ phải ở đâu? Lẽ phải làm sao có được khi “Đền bù cho người ta chỉ hơn 100.000 đồng/m2, nghĩa là mua được vài lít xăng hoặc ba bát phở. 1 m2 đất nông nghiệp, kết quả tích tụ của hàng bao nhiêu năm, lại là cái người nông dân phải đổ ra bao nhiêu mồ hôi mới có được, chưa tính đến chuyện trong đó có cả thành quả cách mạng chia cho người ta nữa, mà giờ trả quá rẻ mạt. Làm sao người ta sống được” như lời GS Nguyễn Minh Thuyết đã nói.
“Vận động thuyết phục là chính” ở đâu trong khi nông dân chưa thông thì nhà cầm quyền đã dùng sức mạnh của cả một bộ máy nhà nước chuyên chính đè bẹp phản kháng chính đáng của nhân dân.
Rõ ràng nói là một chuyện, thực tế là chuyện khác. Kêu gọi tìm sự “hài hòa quyền lợi” giữa nhà đầu tư, nhà nước và người dân nhưng nhà nước luôn đặt quyền lợi tối thượng của cá nhân nhóm lợi ích lên quá cao bất chấp quyền lợi, số phận của nông dân thì làm sao có được sự “hài hòa”.
Đằng sau giá đất chênh lệch khủng khiếp giữa đền bù và giá kinh doanh kia là những cái bắt tay thỏa thuận chia tiền trên máu của nông dân.
Tuy vậy, trong bài toán đất đai, nhận thức của Thủ tướng về sự “bất ổn an ninh chính trị thời gian tới” là điều dễ thấy. Nhưng để hạ nhiệt cho đám lửa đang lan rộng, nhà cầm quyền lại đang đổ thêm dầu. Bài toán được và mất này, thực ra nhà nước có vẻ nói cho vui cho êm dư luận chứ không muốn giải quyết rốt ráo trên cơ sở công bằng và pháp luật.
Như vậy, có phải họ cố lấy được đất, được tiền bằng mọi giá và sẽ nhanh chân tẩu tán khi đám cháy không còn khả năng dập tắt?
Trong khi quan hệ Việt nam-Trung quốc đang ở vào thời điểm đầy nguy hiểm rất dễ diễn ra xung đột vũ trang thì nhà cầm quyền vẫn tiếp tục chủ trương đẩy mạnh các cuộc cưỡng chiếm đất đai bằng bạo lực khác nào cố tình châm ngòi cho quả bom “bất ổn an ninh chính trị”.
Sau Văn Giang nay lại là Vụ Bản và còn hàng trăm vụ vụ cưỡng chế khác sẽ tiếp tục xảy ra.
Các vụ đàn áp, cưỡng chế đang thổi bùng ngọn lửa mâu thuẫn giữa nhà nước với tầng lớp nông dân đông đảo đang phẫn uất cùng cực.
Liệu cướp được đất có giữ được Nước?
Câu hỏi này có lẽ là câu hỏi gây day dứt, đau đớn cho những người nặng lòng với dân với Nước chứ không phải là mối quan tâm của những kẻ đang chia tiền.
Mai Xuân Dũng
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)