Thứ Tư, 15 tháng 2, 2012

THƯ NGỎ GỬI 6 ANH EM VỤ TIÊN LÃNG


Thư ngỏ gửi 6 anh em bị thương ở Tiên lãng
Các anh em công an,bộ đội bị thương trong vụ cưỡng chế trái pháp luật ở Tiên lãng thân mến.
Khi đọc trong Thông báo kết luận của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về vụ việc cưỡng chế vừa qua ở Tiên lãng Hải phòng,  tôi không thấy có lấy một chữ nào nói về các anh, những người trót dại, nhắm mắt theo lệnh chỉ huy cầm súng chĩa vào người dân, những người đã từng là đồng đội của các anh, những nông dân một nắng hai sương như cha mẹ các anh ở quê nhà làm ra hạt thóc củ khoai nuôi nấng các anh nên người thì tôi cảm thấy thật bất nhẫn nếu không viết những dòng này chia sẻ cùng các anh, dù các anh có đón nhận tấm lòng của tôi hay không.
Các anh thân mến.
Vụ hai anh em người nông dân nổi dậy Đoàn Văn Vươn nổ súng bắn vào 6 nhân viên công an, quân đội ở Tiên lãng làm tôi nhớ đến vụ 6 cảnh sát Mĩ  bang Utah, Hoa kỳ bị một công dân bắn hạ trong một cuộc đấu súng.
Vụ cưỡng chế của chính quyền huyện Tiên lãng xảy ra ngày 5/1 trong khi vụ lục soát ma túy của cảnh sát ở bang Utah xảy ra ngày 4/1 cũng có 6 nhân viên công lực bị thương vong.
Lục lại các tài liệu về vụ đó tôi thấy rất nhiều điều muốn kể với các anh.
Phóng viên  Paul Foy của báo Associated Press Post-Gazette viết: “6 cảnh sát được lệnh đột kích vào một ngôi nhà ở thành phố Ogden Utah mà chủ nhân của nó là một cựu quân nhân đã từng có tiền sử bất hảo và hiện cảnh sát đang nghi vấn người này buôn lậu ma túy, trồng và điều chế cần sa. Khi cảnh sát đạp cửa xông vào thì bị chủ nhà là Matthew David Stewart nổ vài loạt đạn AK47. Kết quả  một cảnh sát  thiệt mạng và 5 người khác bị thương nặng”.
Vụ nổ súng này làm sục sôi nước Mĩ . Cả một cơn bão công luận bùng lên, kết án kẻ tội phạm ma túy và biểu thị đồng tình với cảnh sát. “Đến giữa ngày thứ năm (nghĩa là 2 ngày sau), hơn 1.000 người đã bày tỏ sự ủng hộ và lòng biết ơn đối với cảnh sát viên Francom-người bị tử thương. Trên trang Facebook và các mạng xã hội khác tràn ngập những lời cầu nguyện, những bài thơ và những thông điệp tưởng niệm”. “Nhiều Blog, hàng vạn người trao đổi các bức ảnh cá nhân của họ có logo màu đen với một dải màu xanh, tưởng niệm cảnh sát Francom”.
Dân chúng bang Utah và cả nước Mĩ cho rằng Francom và 5 cảnh sát bị thương có thể tự hào về sự cống hiến của họ cho đất nước Hoa kỳ. Dân chúng thuộc bất kể tầng lớp nào bất kể người thuộc phe đảng Cộng hòa hay Dân chủ cùng nắm tay nhau tôn vinh 6 cảnh sát của họ.
Ở bên này của bán cầu là một câu chuyện hoàn toàn trái ngược. Người nổ súng cũng là một cựu quân nhân, một nông dân. Nhưng công luận cả nước, cái tên Đoàn Văn Vươn được nhắc đến với sự kính phục, trân trọng, yêu mến. Viết về ông là hàng vạn bài báo của người Việt nam ở khắp 5 châu chia sẻ và đồng cảm. Đoàn Văn Vươn còn là nguồn cảm hứng bất tận cho các vần thơ đậm chất anh hùng ca, điều chỉ có trong các cuộc kháng chiến anh dũng chống quân xâm lược.
Ngược lại, người ta quên hẳn những chiến sĩ công an và bộ đội bị trúng đạn hoa cải của gia đình ông Vươn. Sau vụ việc, chỉ có vài tờ báo đăng tin “các chiến sĩ bị bắn trọng thương” với lối viết tường thuật như một trận cầu. Rồi tất cả giới truyền thông kể cả báo chí nhà nước đều làm ngơ về số phận của các anh.
Tất nhiên các anh khó có thể trách móc hoặc đòi hỏi dư luận dành cho các anh  sự cảm thông, yêu mến bởi thực tế, tuy phũ phàng nhưng tôi tin các anh biết: Dân chúng chẳng coi các anh là công an nhân dân hay anh bộ đội Cụ Hồ như trước kia. Công an có nhiệm vụ giữ an ninh cho đất nước, bảo vệ nhân dân nhưng các anh đâu còn là Công an nhân dân nữa khi các anh trực tiếp tham gia vào lực lượng ức hiếp nhân dân, người ta chưa gọi các anh là bọn cướp ngày, lũ giặc là còn may. Nhưng mấy anh bộ đội tham gia vụ cưỡng chế thì có khác một chút. Đau đớn nhất cho các anh và đau lòng lắm cho nhân dân  là các anh bây giờ cũng trở thành kẻ phản bội nhân dân.
Nhân Dân là cha là mẹ các anh, nuôi các anh với mong muốn các anh bảo vệ đất nước bảo vệ nhân dân thì nay tại sao các anh lại có thể cầm súng chĩa vào nhân dân?. Các anh thừa biết lực lương công an đang bị dân gọi là “thằng” và nhiều ví von không hay ho khác nữa. Chẳng lẽ Quân đội nhân dân lại sẽ có ngày bị dân gọi các anh bằng những từ ngữ khi nói đến công an sao?.
Các anh hẳn còn nhớ bài hát “Bộ đội về làng”? Đến bây giờ khi nghe bài hát ấy: “các anh đi, ngày ấy đã lâu rồi, xóm làng tôi còn nhớ mãi” tôi còn thấy gai người muốn trào nước mắt vì tình cảm thân thương, gắn bó đến vô cùng với những anh bộ đội yêu mến và tự hào của chúng tôi. Các anh nỡ nào phụ bạc tấm lòng nhân dân dành cho các anh đến thế?
Có lẽ đọc báo, nghe thông tin, các anh chắc cũng biết chỉ có một số rất ít người (trong đó có tôi) khi nghe tin các anh bị thương đã cùng các bác, anh chị em khác như tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, các cựu sĩ quan quân đội, các anh em nhóm biểu tình chống Trung quốc góp tiền gửi quà thăm hỏi các anh. Thông thường, lẽ ra các anh phải là nạn nhân trong vụ nổ súng  nhưng trớ trêu thay, các anh có nhận ra rằng: Nạn nhân thực sự của vụ Tiên Lãng lại chính là người nổ súng vào các anh, những chiến sĩ trong lực lượng vũ trang.
Điều vô lý cũng là điều chí lý nhất bởi: Khi cầm súng cưỡng chế người dân, các anh trở thành lực lượng phi nghĩa, bất hợp pháp, các anh đâu còn là người “thi hành công vụ nữa”. Phải nói chính xác rằng anh em nhà ông Đoàn Văn Vươn là những người nông dân khởi nghĩa chống lại giặc cướp, chống lại cường quyền.
Các anh thân mến. Là những người trong cuộc, không biết các anh có suy nghĩ gì khi tất cả 5 người các anh đều bị thương ở vùng mặt riêng ông thượng tá Phạm Văn Mải, trưởng công an huyện lại bị thương ở sau lưng và bắp chân? Nếu đã là những quân nhân các anh sẽ cay đắng khi nhận ra phần nào bộ mặt thật của những người đã đẩy các anh vào chỗ nghuy hiểm, họ là những người sẽ quay lưng bỏ chạy đầu tiên khi gặp hiểm nguy. Rất may không có ai trong các anh phải nằm dưới ba tấc đất vĩnh viễn không còn gặp lại cha mẹ, vợ con trong vụ này bởi các anh bây giờ chắc hiểu: Vinh quang và danh dự không bao giờ dành cho những người chĩa súng vào nhân dân dù tự nguyện hay bị cưỡng bức.
Tôi biết, tôi đã nghe nhiều người trong các anh khi bị điều động đến khu vực cưỡng chế đất đai trên khắp đất nước chúng ta hiện nay. Các anh nhăn nhó phân trần: “Chúng cháu chỉ làm theo lệnh trên thôi, là con người chú tưởng chúng cháu sướng lắm sao? Chúng cháu cũng biết xấu hổ nhục nhã lắm! Nhưng biết làm sao chú ơi, không chấp hành lệnh các sếp chúng cháu chỉ có ra đường. Chúng cháu biết dân người ta chỉ mong yên thân, người ta có đấu tranh chẳng qua cũng là bị bó buộc ức hiếp quá mà thôi. Nhưng lệnh trên thì chúng cháu phải ra đây nghe chửi. Cũng vì miếng ăn nhục lắm chú ạ”.
Các anh thân mến
Giờ này khi nằm trong bệnh viện hoặc nghỉ dưỡng thương ở nhà trong sự vắng lặng của dư luận trong sự lãnh đạm đến tàn nhẫn của những kẻ như Lê Văn Liêm, Lê Văn Hiền, Đỗ Hữu Ca, Đỗ trung Thoại v.v…các anh có còn nghĩ rằng mình là những người phụng sự nhân dân, phụng sự Tổ quốc hay chỉ là những con tốt đen trong tay những kẻ thiếu nhân cách thừa mưu mô, những kẻ sẵn sàng hy sinh các anh cho mục đích cá nhân của họ. Vậy mà Thành ủy, chính quyền thành phố Hải phòng lại cử Đoàn công tác có Đỗ Trung Thoại, Đỗ Hữu Ca - Giám đốc Công an TP Hải Phòng là thành viên trong khi chính họ là những kẻ tham gia vào cuộc cưỡng chế trái pháp luật gây hậu quả hết sức nghiêm trọng; sau khi xảy ra vụ việc lại có những tuyên bố hoàn toàn sai sự thật. Chỉ riêng điều đó cũng đủ cho thấy họ hoàn toàn là những kẻ bất chấp lẽ phải, bất chấp dư luận nhân dân và hết sức trơ tráo.
Bây giờ thì nhân dân chẳng ai lạ gì lũ cướp ngày này, chỉ chưa đến lúc buộc phải như anh Vươn mà thôi. Chính vì thế truyền thông báo chí không muốn nhắc đến các anh. “Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ” dù ngựa ở tàu nào cũng thế. Nhưng nhắc đến các anh, người ta sẽ còn đau hơn khi buộc phải nuốt nỗi cay đắng vào lòng mà thừa nhận rằng: Không chỉ các anh đâu, tất cả chúng ta đã bị phản bội và đem ra làm kẻ thí thân cho những tên bạo chúa đang ngồi đếm tiền cùng lũ đại gia bất nhân bất nghĩa bạo tàn.
Chúc các anh mau bình phục, dành phần còn lại cuộc đời sống có ý nghĩa hơn và ngày sau không phải xấu hổ khi nghĩ về chính bản thân mình.
Ngày 14/2/2012.
Mai Xuân Dũng

Thứ Ba, 14 tháng 2, 2012

Trần Mạnh Hảo - GIÓ TIÊN LÃNG



Kính tặng anh em người anh hùng khởi nghĩa Đoàn Văn Vươn
 


lần đầu trong thời cộng sản
một người nông dân
bắn vào chính quyền
đã chiến thắng
Đoàn Văn Vươn
gió Tiên Lãng thổi anh ra khắp nước
lấy mạng sống giữ ruộng vườn
khi chính quyền thành bọn cướp
từ thân phận con lươn
anh nổ súng trước
để được làm con người
đất của dân máu và nước mắt
sao cướp ngày đến cướp mồ hôi?
chính quyền đối thoại với dân bằng súng
cướp nhà cướp đất quen rồi
vụ cướp đầm tôm xã Vinh Quang, Tiên Lãng
súng của dân đã cất lời
cả nước bênh người nông dân liều mạng
lịch sử bừng hoa cải gió xuân ơi
ông thủ tướng phải về Hải Phòng
tháo ngòi nổ
nông dân bị đẩy tới chân tường
trời tích bão nén cuồng phong phẫn nộ
tiếng súng bắn vào chính quyền Đoàn Văn Vươn
lại thành cơ may cứu chế độ
trả lại dân ruộng vườn
trả biển lại cho lòng dân sóng vỗ
Đoàn Văn Vươn
anh phải bắn để còn chân lý
chứng tỏ mình còn là người
khi lòng dân biến thành vũ khí
chính quyền sao nhốt được gió trời?
Đoàn Văn Vươn
không ai nhốt được lịch sử
không ai bỏ tù được quê hương
gió Tiên Lãng dựng biển bờm sư tử
gió hoa cà hoa cải gió tình thương…
Sài Gòn 14/02/2012
Trần Mạnh Hảo

Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012

THỬ KÝ HỌA CHÂN DUNG ÔNG ĐỖ HỮU CA


Thử ký họa chân dung ông Đỗ Hữu Ca.

 

Liên quan đến vụ cưỡng chế khu đầm của nhà ông Đoàn Văn Vươn ở huyện Tiên lãng Hải phòng, khi ông Giám đốc công an thành phố cảng đã huy động sức mạnh lực lượng vũ trang công an các loại, bộ đội, dân quân, bộ đội biên phòng hơn 100 người, trang bị đủ vũ khí, khí tài, chó nghiệp vụ, được ví như một quả đấm thép khổng lồ của võ sỹ chuyên nghiệp, để cưỡng chế tài sản của một gia đình nông dân từ trước đến nay rất thuần phác đã nảy sinh thắc mắc về nguyên nhân tại sao một công dân được đánh giá là hiền lành lại bỗng trở nên cuồng loạn. Đâu là căn nguyên của vấn đề? Đó là câu hỏi lớn cho chính quyền và những người có ít thông tin về nông thôn Việt nam hiện nay.
Để giải đáp một khía cạnh nhỏ trong câu hỏi lớn này, xin được phác họa chân dung một nhân vật chính lãnh đạo cuộc cưỡng chế, một cán bộ đảng, cán bộ chính quyền: Ông Giám đốc công an thành phố Hải phòng. Bức chân dung được phác thảo từ chính các phát ngôn của ông Giám đốc công an Đỗ Hữu Ca quanh vụ cưỡng chế bất chính, bất nhân vừa qua.
1/ Võ biền vô mưu: ông Đỗ Hữu Ca nói: “Ở vụ việc này, chỉ có cái là đơn vị huyện cưỡng chế, kể cả công an, quận đội, các ban ngành, người ta ra cưỡng chế nhưng không nắm chắc được tình hình đối tượng. Đoàn Văn Vươn có biện pháp chống đối nhưng tổ cưỡng chế lại không nắm được cho nên để xảy ra chuyện có thiệt hại về về quân số. Nhưng mà cái đó là cái riêng. Khi chúng tôi đưa quân xuống là để bắt tội phạm bởi đối tượng đã nổ súng chống trả người thi hành công vụ, đã làm các chiến sỹ của chúng tôi bị thương. Hơn nữa, Vươn đã dùng mìn, dùng tất cả các biện pháp nguy hiểm đến tính mạng con người thì tôi phải dùng lực lượng mạnh để tôi trấn áp”.(VN.Media).
Tại sao không dùng mưu mà cứ phải dùng đến cái hạ sách là đàn áp?
2/ Trơ tráo, lươn lẹo: Ngay sau đó Ông Ca tỉnh bơ, cười đểu, mà nói oang oang lên rằng: “ Đâu có chuyện cưỡng bức, chúng tôi diễn tập đấy chứ…Một cuộc diễn tập phòng thủ bảo vệ trật tự an ninh ven biển phối hợp các lực lượng thật chặt chẽ, một chiến công trong huấn luyện an ninh thời bình…Cuối cũng chúng tôi cũng bắt được đối tượng, trốn sao được?...Đây là một cuộc diễn tập thắng lợi, một thành công tốt đẹp, có thể dựng thành phim, viết sách…” (Đại tá Bùi Văn Bồng. Blog NXD)
Câu trước vừa nói “Tôi phải dùng lực lượng mạnh để trấn áp” câu sau đã chối “Đâu có chuyện cưỡng bức”. Bó tay.
3/ Coi dân như cừu: “Phải nói rằng, vụ nổ súng chống trả ở Tiên Lãng là một bất ngờ đối với chúng tôi. Trước đây, người dân Tiên Lãng chống càn rất kiên cường, những anh hùng như Phạm Ngọc Đa đều ở đấy cả. Từ sau hòa bình đến nay, dân ở đấy rất cách mạng, rất thuần, chưa bao giờ gặp chuyện chống đối thế cả. Có thể nói đây là mảnh đất thuần nhất trong các địa phương ở Hải Phòng này. (Ông Đỗ Hữu Ca trả lời phóng viên của VN.Media).
Chẳng có người lãnh đạo nào dám nói dân “rất thuần” bởi cách nói này khác gì coi nhân dân như cừu. Nếu nhân dân đã sinh thành ra các lực lượng vũ trang thì “đứa con” này quả là đại bất hiếu.
4/ Tàn bạo, bất nhân: “Nhận định những kẻ trong ngôi nhà 2 tầng chống đối bằng cách trải rơm dọc hai bên đường rồi tẩm xăng, lãnh đạo công an TP đã lên phương án đốt cháy toàn bộ. Song trên thực tế chưa dùng đến. Sau hàng loạt lượt nhả đạn, khói bay mù mịt, lực lượng chức năng đã tiếp cận được ngôi nhà 2 tầng. Tuy nhiên 3 người đàn ông trong ngôi nhà đã biến mất từ lúc nào”. ( LS Nguyễn Anh Vân- Blog NXD)
Ngày 08/01/2012, ông Ca cho biết: “Vào thời điểm xảy ra sự việc, bên trong ngồi nhà theo quan sát lúc đó có 3 người con trai và một phụ nữ. Riêng đối tượng Nguyễn Thị Thương cũng có mặt trong nhà nhưng khi xảy ra sự việc chúng tôi chưa biết tại sao lại lên được bờ”.
(the VOV.vn).
Theo điểm c, khoản 2, Điều 22 Pháp lệnh 16/ 2011/UBTVQH 12 về Quản lý, sử dụng vũ khí, vật liệu nổ và công cụ hỗ trợ, quy định về nổ súng:
Không nổ súng vào đối tượng khi biết rõ người đó là phụ nữ, người tàn tật, trẻ em, trừ trường hợp những người này sử dụng vũ khí, vật liệu nổ tấn công hoặc chống trả, đe dọa tính mạng, sức khỏe của người thi hành công vụ hoặc người khác;”. Bà Thương (và bà Hiền vợ ông Quý) rõ ràng không phải là đối tượng sử dụng vũ khí, ông Ca biết rõ như vậy nhưng vẫn ra lệnh nổ súng? (LS. Trần Vũ Hải).
Hung ác như thế hỏi rằng khi trời quả báo thì biết chạy đi đâu?
5/ Dối trá, hèn hạ không dám nhận trách nhiệm đã làm, quen vu vạ. Ông Ca phát biểu trên Đài truyền hình Hải Phòng về việc phá nhà của ông Vươn, ông Quý:
“Cho nên, khi khám nghiệm hiện trường xong, giao lại cho địa phương thì chính những người dân xung quanh vào đạp, phá đổ”.
Những kẻ dám đổ vạ cho nhân dân bất chấp sự thật thế này thì các lãnh đạo cấp trên cũng liệu chừng có ngày.
6/ Huênh hoang, khoác lác, tự sướng một cách bệnh hoạn. Trả lời báo chí, ông Ca nói: “Trong trường hợp cụ thể này, đây là 1 boong-ke mà tội phạm dùng để chống trả lại lực lượng thi hành công vụ. Thực tế, nó đã đào hầm công sự trong nhà ấy, dùng cái hiên nhà, cái mái nhà trên để chống lại lực lượng công an và quân đội. Cho nên, khi vào để truy quét và trấn áp tội phạm thì lực lượng công an cũng đã phải xới từ dưới nền nhà lên để tìm những vũ khí được chôn giấu ở khu vực này, bới tung nền nhà ra và san bằng cái hầm công sự các đối tượng này dùng để chống trả lại và thực tế đã thu được quả mìn tự tạo từ nơi này” Vụ việc hôm ấy tuy bắt không được đối tượng nhưng mà trấn áp được đối tượng. Phải nói rằng việc hiệp đồng tác chiến cực kỳ hay. Tôi bảo, không có cuộc diễn tập nào thành công bằng cuộc diễn tập lần này. Một là, anh em cơ động dùng thuyền để tiếp cận là chưa có bao giờ trong giáo án, đã phải dùng thuyền nan để chèo vào, bí mật áp sát mục tiêu đấy. Đánh mũi trực diện nghi binh ra làm sao. Rồi là tác chiến vòng ngoài, vòng trong thế nào. Tôi nghĩ là rất hay, có thể viết thành sách. Tôi nói với các đồng chí Thường trực rằng đây không phải kế hoạch tập trận nhưng đúng là phải rút kinh nghiệm, cái này nó rất là hay, có sự kết hợp giữa địa phương, giữa công an, quân đội, biên phòng rất là đẹp, đâm ra không có gì phải phàn nàn về cái chuyện ấy cả. (VnMedia, 8/1)
Về việc này,GS Nguyễn Minh Thuyết, nguyên Đại biểu Quốc hội phát biểu:
Khi thấy ông Đỗ Hữu Ca nói rằng "vụ cưỡng chế là một chiến tích lớn của công an Hải Phòng", tôi vô cùng sửng sốt, không thể tin nổi đây là ý kiến của một giám đốc công an TP. Ông Ca dùng các cụm từ "rất là hay", "rất là đẹp" nói về sự phối hợp tác chiến trong vụ cưỡng chế. Thú thật là tôi không biết bình luận thế nào. Bác Hồ đã gạch bỏ cụm từ "trận đánh đẹp" trong một văn bản trình lên Bác. Bác nói một trận chiến làm chết nhiều người, dù người ở phía nào chăng nữa, đều không thể gọi là một trận đánh đẹp. Đấy là đánh nhau với địch, còn đây là quan hệ với dân.
Cái này hết bình luận nổi. Có lẽ ông này cần có một bác sỹ chuyên khoa tâm lý chăm sóc.
7/ Thiếu hiểu biết luật pháp, coi trời bằng vung. Khi Petrotimes đề cập đến việc ngôi nhà của ông Đoàn Văn Vươn trên khu đất chưa phải cưỡng chế đã bị phá hủy, rõ ràng là một hành vi “hủy hoại tài sản” nhưng chưa thấy Công an Hải Phòng khởi tố vụ án, Đại tá Đỗ Hữu Ca cho biết: Vụ việc phá hoại đầm nuôi thủy sản và phá nhà ông Vươn sẽ được gộp thành một vụ. Còn vụ án “giết người”, “chống người thi hành công vụ” của anh em Đoàn Văn Vươn sẽ được xử riêng”. (?)
Với phát biểu này, người nghe có cảm giác ông Ca là cán bộ công an nhưng thoán quyền điều hành cả bộ máy Tư pháp của thành phố Hải phòng.(?)
8/ Lật lọng, đổi trắng thay đen, thiếu nhân tính. Khi ngôi nhà của gia đình ông Đoàn Văn Vươn bị lực lượng cưỡng chế bắn nát rồi phá ủi sạch, có thể để phi tang thì ông Ca lúc trước nói “đó là ngôi nhà hai tầng, 1 boongke thì trong trường hợp này lập tức liếm mép rất nhanh, nói ráo hoảnh: “Ngôi nhà chỉ là cái chòi trông cá, lại nằm trong khu vực bị cưỡng chế, nên việc phá hay không phá không thành vấn đề”. (?)nhắc lại từ “ ngôi nhà” tới 3 lần.Thế nhưng, sau khi dư luận không đồng tình với việc cưỡng chế và việc phá nhà của đoàn cưỡng chế thì ông đã thay đổi “nhận thức”, ông chuyển “ngôi nhà” thành cái “ chòi canh cá”. “ Khu vực 40,3 ha của Đoàn Văn Vươn không được xây nhà ở cho nên dựng lên bất cứ thứ gì thì đấy cũng chỉ là chòi trông cá” … Việc thay đổi tên gọi ngôi nhà thành chòi canh cá của ông Giám đốc nhằm mục đích gì không cần nói ra thì ai cũng biết.(LS Nguyễn Anh Vân- Blog NXD)
Nếu ông Ca không trả lời được hoặc né tránh những câu hỏi trên, chúng tôi có quyền nghi ngờ đã có việc xả đạn quá mức, nổ súng không đúng quy định và lực lượng công an có liên quan đến việc phá hiện trường, phá nhà và ông Ca với tư cách người chỉ huy trực tiếp chịu trách nhiệm chính về những việc này…(LS Trần Vũ Hải).
Qua vài phát ngôn của ông giám đốc công an một thành phố, người đọc dễ dàng hình dung đây là một người có tư cách, đạo đức, năng lực trình độ thế nào và với tư cách ấy con người này sẵn sàng làm bất cứ điều gì mà không chùn tay. Xin lưu ý rằng đấy là một Giám đốc công an của một thành phố trọng điểm mà trong tương lai rất có thể leo lên đến chức Bộ trưởng công an lúc nào chưa biết chừng.
Phải chăng những tố chất nói trên là tố chất cần thiết, quan trọng để ông ta được chọn lựa vào vị trí tối quan trọng phục vụ đảng, chính phủ Việt nam ? Liệu những sự lựa chọn kiểu này có đem lại sự kính trọng cho nhà nước Việt nam trong con mắt cộng đồng quốc tế và quan trọng hơn là nó có đem lại tương lai tốt đẹp cho nhân dân Việt nam?
Khi xưa Nguyễn Trãi từng nói: “Việc nước can qua, mỗi tướng cầm quân là một núi Thái sơn chặn bước giặc Minh, khi thái bình, mỗi quan chính trực, thương dân là một tảng đá xây ngôi nhà xã tắc vững bền”. Chiếu theo ý đó của tiền nhân, có thể thấy ông Đỗ Hữu Ca chỉ là viên gạch xấu, nếu nhà nước tin dùng đem xây móng ngôi nhà chế độ thì tránh sao cho khỏi một mai móng nát nhà tan.
Với những quan chức chính quyền kiểu này dân không nổ súng mới là chuyện lạ.
Mai Xuân Dũng