Chủ Nhật, ngày 17 tháng 2 năm 2013

NGÀY QUỐC NHỤC?


Ở các nước phát triển hàng đầu trên thế giới như Mỹ, Đức, Pháp, Nhật…người ta chẳng ngại nói về người Mỹ xấu xí hoặc người Nhật xấu xí còn ở Việt nam, những người cầm quyền rất ngại nói về những thói xấu của người Việt. Họ chỉ thích những câu chuyện giả tưởng kiểu như “người nước ngoài mong ước khi một sáng mai thức dậy thấy mình là người Việt nam” hoặc Việt nam “là một nước nhỏ nhưng đã anh dũng đánh thắng hai đế quốc to”…
Người Việt không chỉ mang tiếng xấu xí mà người Việt ngày nay còn bị chịu một áp lực tinh thần rất lớn nữa đó là sự nhục nhã khi bị người nước ngoài hoặc công khai hoặc ngấm ngầm khinh bỉ.
Năm 2008, khi họp với UBND thành phố Hà Nội, Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt đã phát biều rằng:  
Chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng bị soi xét..
Về những nỗi nhục Việt nam có lẽ nói mãi không hết. Là một đất nước giầu tài nguyên sau gần nửa thế kỷ kết thúc chiến tranh, Việt nam đủ thời gian để tái thiết đất nước nhưng đến nay vẫn bị xếp trong số các quốc gia nghèo mạt nhất thế giới đến nỗi nhiều phụ nữ đã chấp nhận cởi truồng xếp hàng để đàn ông nước ngoài lựa chọn như lựa con vật với hy vọng rời bỏ đất nước mong thoát nghèo.
Người Việt nam vốn thông minh tháo vát, cần cù lao động nhưng dưới chế độ độc tài phi dân chủ, nguồn nhân lực Việt chỉ được khai thác tương đối hiệu quả bằng cách xuất khẩu sức lao động tương tự như một hình thức bán sức kéo của trâu bò trên đồng ruộng.
Từ khi có truyền hình, có Internet, dân Việt nam nhìn nhận được rằng nguyên thủ quốc gia ở các nước phát triển thực sự là những người tài năng, trọng danh dự  và hết lòng cống hiến sức lực, trí tuệ cho đất nước của họ còn ở Việt nam, các nguyên thủ quốc gia hầu hết là những người bất tài nhưng ba hoa khoác lạc có hạng, nói dối như cuội với một vẻ mặt trơ tráo. Hầu hết họ chỉ chăm chăm giữ ghế để được vinh thân phì gia không coi dân ra cái gì và hoàn toàn vô cảm khi chủ quyền đất nước bị Trung quốc xâm phạm. Đó là một nỗi nhục lớn nhưng còn thua xa nỗi nhục lớn nhất đó là nỗi nhục của những người dân bị chính những người cầm quyền Việt nam đàn áp khi họ tôn vinh các chiến sỹ Việt nam đã hy sinh thân mình để bảo vệ tổ quốc trong cuộc chiến tranh chống quân Trung quốc xâm lược từ ngày 17/2 năm 1979.
Nhớ lại năm 2008, sau phát biểu của Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt về nỗi nhục Việt nam, ông đã bị giới báo nô, truyền hình, phát thanh mõ làng đồng loạt công kích. Dĩ nhiên mọi người đều hiểu ai là kẻ cay cú hằn học ai là kẻ phát động chiến dịch truyền thông và chi tiền để công kích bôi nhọ vị Tổng Giám mục dám nói thật này. 
Hôm qua, 17/2 khi nhân dân Hà nội, Sài gòn trong đó có các trí thức lớn đến đặt vòng hoa tưởng niệm các liệt sỹ đã anh dũng hy để bảo vệ tổ quốc đã bị các lực lượng chức năng nhà nước ngăn cản thô bạo, cướp băng tưởng niệm trên các vòng hoa.
Nhà nước đã không dám làm lễ tưởng niệm thì ít nhất cũng phải để nhân dân tưởng niệm các anh hùng của họ, các thân nhân của họ đã ngã xuống bảo vệ cho đất nước không bị Trung quốc chiếm đóng. Vậy mà họ đã chỉ đạo cho “các lực lượng chức năng” ngăn cản thô bạo lễ tưởng niệm rất chính đáng này.
Nhìn vẻ mặt và lối hành xử hung tợn, ít học, thô bạo, tục tĩu của những người dân phòng, công an trong cái “lực lượng chức năng” này, những người chứng kiến tại chỗ và hàng triệu người xem lại các Video clip phát lại đều cảm thấy ngỡ ngàng, uất ức sau đó là một nỗi hổ thẹn ê chề, nỗi nhục nhã không thể tả nổi trước những điều trông thấy, nghe được.
Thật ra những người trong cái “lực lượng chức năng” này phải gọi cho đúng là lực lượng sai nha dốt nát nhắm mắt làm theo lệnh cấp trên để ngửa tay lĩnh mấy trăm nghìn đồng ô nhục đó rất đáng thương hại. Cái đáng nói là nhà cầm quyền đã đớn hèn đến cái độ phải dùng tất cả mọi chiêu thức bẩn thỉu để ngăn chặn lòng yêu nước của nhân dân, ngăn chặn sự biết ơn, tôn vinh các liệt sỹ Việt nam trong cuộc chiến tranh chống quân bành trướng xâm lược. Hành động kiểu như vậy không chỉ gây ra sự kinh ngạc cho người nước ngoài mà còn gây ra sự ngạc nhiên đến uất ức cho thân nhân của những chiến sỹ đã hy sinh trong cuộc chiến tranh biên giới phía bắc.
Tại sao nhà cầm quyền lại có lối hành xử kỳ quặc, hết sức phi đạo lý như vậy? Họ không thể lấy lý do là đang áp dụng chính sách ngoại giao “ứng xử khôn ngoan và mềm dẻo” trước Trung quốc để tránh va chạm, tránh xảy ra chiến tranh. Cái kiểu "khôn" ấy trong dân gian  người ta gọi là khôn ngậm miệng ăn tiền đó thôi. Những hành động đàn áp người biểu tình chống Trung quốc   xâm lược và nhất là việc ngăn cản nhân dân thắp hương, đặt vòng hoa tưởng niệm chiến sỹ Việt nam hy sinh trong chiến tranh chống quân bành trướng Bắc kinh cho thấy thật sự họ đã hoàn toàn bạc nhược, chịu sự điều khiển của nhà cầm quyền Trung quốc để bám giữ vị trí họ đang ngồi càng lâu càng tốt nhằm thâu tóm quyền lợi cá nhân đã được quan thầy Trung quốc ban tặng.
Có cái lạ là đến thời điểm lịch sử này khi trắng đen đã rõ ràng, khi nước dân đã ngập đến cổ rồi mà họ vẫn không ngần ngại bộc lộ hoàn toàn bản chất Việt gian bán nước cầu vinh làm chư hầu cho nhà cầm quyền Bắc kinh. 
Sự nhục nhã ngày 17/2/2013 có thể gọi là gì khác được là ngày quốc nhục?


Mai Xuân Dũng

1 nhận xét:

  1. Excellent article content. Entertaining as well as informative. You're the best blog writer, my dear.

    Trả lờiXóa